Ngày hôm sau, đêm giao thừa.
Sáng sớm, Hạ Thanh Dạ mơ mơ màng màng nghe thấy bên tai có thứ gì đó răng rắc, tiếng vang rất nhỏ, cô xoay người, mặt bị một xúc cảm lông xù đánh thức, cô mở lớn mắt, trong tầm mắt, có hai hạt đậu nhỏ đen bóng.
Mắt nhìn về phía cô, cô lại nhìn kỹ, liền nhìn thấy một con chuột màu vàng trắng đang ngây thơ ăn cái gì đó, hai gò má phồng lên, tiếng răng rắc kia chính là từ miệng nó phát ra.
"A~"
"Thanh Dạ, làm sao vậy?" Cửa vừa mở ra, Hạ Thanh Dạ liền chui thẳng về phía sau Hạ Ngạn Bác, chân trần nhảy xuống đất, sợ con chuột vừa rồi chạy đến bên chân cô, "Anh, chuột, chuột, trong phòng em có một con chuột."
Hạ Ngạn Bác mặc âu phục giày da, tóc chăm sóc tỉ mỉ, giống như là muốn ra ngoài, cũng là nghe thấy tiếng thét chối tai suýt nữa xốc lên nóc nhà của Hạ Thanh Dạ mới đi lên, anh vỗ vỗ mu bàn tay Hạ Thanh Dạ, "Anh đi vào xem một chút."
Hạ Thanh Dạ đứng ở cửa, sống chết không chịu vào phòng nữa.
Hạ Ngạn Bác cẩn thận đặt chân lên phòng, dưới gầm giường, trong các góc, thậm chí ngay cả toilet cũng kiểm tra, cũng không nhìn thấy bất cứ thứ gì xù xì, hơn nữa trong phòng vô cùng sạch sẽ, đừng nói đến vỏ trái cây qua đêm gì đó, cho dù là một cái túi đồ ăn vặt cũng không có.
Một căn phòng sạch sẽ như vậy, làm thế nào có thể có chuột?
"Thanh Dạ, chuột ở đâu ra? Chẳng lẽ em ngủ mơ hồ, mơ thấy?"
"Không... không có khả năng."
"Thật không có, nhà chúng ta làm sao lại có chuột?" Ngay khi Hạ Ngạn Bác an ủi Hạ Thanh Dạ, Nhϊếp Trúc Ảnh ở phòng khách cách vách xoa xoa gáy, mắt ngủ mông lung, nửa dựa vào cửa, lười biếng ngáp một cái, "Sáng sớm, hai người ầm ĩ cái gì, có biết quấy rầy người khác ngủ là một tội ác hay không?"
Sau đó, một con màu trắng từ khe cửa mở ra đi ra, đầu tiên là đi dạo một vòng bên chân Nhϊếp Trúc Ảnh, ngửi ngửi, ngửi lại ngửi, giống như đang ở trong địa bàn, sau đó liền ngang ngược hướng Hạ Thanh Dạ cùng Hạ Ngạn Bác mà đến.
"A, không phải cô nói không mang vào trong nhà sao?" Hạ Thanh Dạ giậm chân.
"Trong nhà khi nào có thêm một con chó nhỏ?"
Nhϊếp Trúc Ảnh ở một bên nhìn hai anh em Hạ gia chật vật tránh né tiểu nhũ cẩu mà cười ha ha, sáng sớm tâm tình thập phần mỹ lệ.
Tương đối mà nói, Hạ Thanh Dạ đầu tiên là trải qua một con chuột màu vàng không biết là mộng cảnh hay là hiện thực kinh hách, sau đó bị tiểu nhũ cầu liếʍ chân, cả người đều không tốt.
"Này, một bé cún mà thôi, cô lại bị dọa thành như vậy sao?"
"Tôi có tên, cô lại bảo tôi này, một tuần cơm này cô tự mình giải quyết." Hạ Thanh Dạ không thèm để ý đến mà uy hϊếp Nhϊếp Trúc Ảnh, lần này, cô không có ý định dùng kiên nhẫn lúc trước để ứng phó vị Ảnh hậu này.
Cô không ngu ngốc, cô đã ở đây biết bao lâu, không bao giờ ở trong phòng hay trên giường nhìn thấy chuột.
Trùng hợp như vậy, Nhϊếp Trúc Ảnh tới, chuột, chó, đều là động vật lông xù, ngày hôm qua vừa vặn các cô đi chợ hoa một chuyến, cô lại rời đi một đoạn thời gian, nhiều trùng hợp như vậy, khả năng là Nhϊếp Trúc Ảnh cố ý gây chuyện rất lớn.
Cô chống đầu, nhìn Nhϊếp Ảnh hậu cầm điện thoại di động lướt lướt quẹt quẹt không biết gửi tin nhắn cho ai, khóe miệng nhếch lên một nụ cười mê người, phi thường phong tao, xem ra tâm tình rất tốt, ngay cả uy hϊếp vừa rồi của cô cũng phảng phất như không nghe thấy.
Nhϊếp Trúc Ảnh chỉ cần nhớ tới bộ dạng hoảng hốt của Hạ Ngạn Bác buổi sáng, tâm tình liền không kiềm chế được, cô lập tức đem thắng lợi cấp báo gửi cho bạn tốt của mình, vội vàng nhàn rỗi nói với Hạ Thanh Dạ một câu: "Gọi đồ ăn mang đến nhà đi."
Hạ Thanh Dạ nằm trên sô pha, hồi tưởng lại trước kia mỗi năm đêm giao thừa như thế nào, suy nghĩ một chút, cơ bản đều cùng Trọng Nguyễn Thấm cùng nhau trải qua, hai người vô luận công việc bận rộn ra sao, cuối cùng cũng sẽ trở về tổ ấm nhỏ của các cô, vui vẻ vượt qua ngày cuối cùng của năm, ôm nhau nghênh đón năm mới.
Nhưng vừa nghĩ tới người kia, Hạ Thanh Dạ liền nghẹn đến hoảng hốt, tâm tình vốn đã bị Nhϊếp Trúc Ảnh giày vò không vui càng thêm bất ổn, cô mạnh mẽ đứng dậy, "Hôm nay làm sủi cảo, hoành thánh."
"Được."
Hạ Thanh Dạ trở về phòng, run rẩy mở tủ của mình ra, nghi thần nghi quỷ nhìn khắp nơi, chỉ sợ con chuột kia không biết ẩn nấp ở đâu lại chạy ra, chỉ nghĩ đến tiểu gia hỏa kia ở trên giường cô, cô liền muốn đem toàn bộ ga giường, không, cả giường cùng nhau đóng gói ném đi, hiện tại nhớ tới còn cả người lông tơ dựng đứng.
Cũng may trong suốt quá trình đều không bắt gặp, Hạ Thanh Dạ thay quần áo, cầm túi da liền ra cửa. Nhϊếp Trúc Ảnh thấy cô muốn ra ngoài, thuận miệng hỏi một câu, "Đi đâu vậy?"
Khóe miệng Hạ Thanh Dạ khẽ nhếch, cười ngọt ngào với cô, "Tôi đi mua một ít thuốc chuột về."
Nhϊếp Trúc Ảnh: "..."
Nói xong, Hạ Thanh Dạ liền lái xe nghênh ngang rời đi, để lại Nhϊếp Trúc Ảnh mơ hồ lộn xộn.
Tối đêm giao thừa.
Hạ Thanh Dạ nhận được điện thoại của Hạ Ngạn Bác, "Nhϊếp tiểu thư và thứ kia vẫn còn đó sao?"
Hạ Thanh Dạ liếc Nhϊếp Trúc Ảnh một cái, thấy đối phương đang ngồi trên sô pha xem đêm xuân, Tạ Triết trên TV đang xuất hiện, cầm micro hát, chú cún nhỏ lông trắng hừ hừ ở trong ngực Nhϊếp Trúc Ảnh, cô nhỏ giọng nói, "Anh, anh ngay cả một con tiểu nãi cẩu cũng sợ, nói ra ngoài liền sẽ bị người khác cười rụng răng."
Hạ Ngạn Bác cũng không cam lòng yếu thế, "Hôm nay ai trốn sau lưng anh không chịu đi ra? Nếu không phải anh chặn lại, nó đã trèo lên người em."
Anh em Hạ gia sợ tiểu động vật này quả thực chính là nửa cân tám lạng, hai bên thương tổn lẫn nhau hai phút, trở về vấn đề chính.
"Anh, rốt cuộc mang tâm tư gì đối với Nhϊếp tiểu thư? Người ta ở nhà chúng ta hai ngày, cũng chỉ sáng nay gặp mặt một lần, nếu như anh không thích liền sớm nói ra, đừng chậm trễ người ta."
"Em hiểu, anh hiểu, Nhϊếp tiểu thư hiểu, nhưng còn suy nghĩ của thế hệ trước, chúng ta không có biện pháp."
"Cũng đúng nha." Hạ Thanh Dạ thấy có một cuộc điện thoại gọi tới, liền cúp máy Hạ Ngạn Bác, sau khi nhận máy, trốn vào phòng bếp: "Alo, chị Tương à."
Vệ Tương Hồng thân là người đại diện của Tạ Triết và Hạ Thanh Dạ, nhìn thấy nghệ sĩ của mình tỏa sáng trong chương trình đêm xuân này, cũng muốn cho một người khác khích lệ một chút, trong giọng nói của cô lộ ra một cỗ vui sướиɠ cùng đắc ý không thể đè nén được, "Thanh Dạ, chúc mừng năm mới, em có xem Gala lễ hội mùa xuân chưa?"
"A, thấy Tạ Triết hát rồi."
Kỳ thật cả đêm Hạ Thanh đều bận rộn làm nhân sủi cảo, gói hoành thánh, sau đó hấp chín, nào có thời gian xem cái gì gala xuân vãn, trong nhà có thêm một tiểu tổ tông cái gì cũng không biết làm, cô cũng chỉ là vừa rồi tùy ý liếc mắt một cái, bằng không cũng không có biện pháp phản hồi lại chút tâm tư nhỏ của chị Tương, "Tạ Triết hát thật dễ nghe, không hổ là người chị Tương nâng đỡ."
Gì cũng có thể cho qua, riêng mông ngựa thì nhất định phải vuốt.
Vệ Tương Hồng cười ha ha vài tiếng, "Sang năm mới em nghe lời một chút, cố gắng một phen, cũng có cơ hội nổi danh thôi."
Hạ Thanh Dạ biết, một vài nghệ sĩ có hình tượng tốt, tích cực nghiêm túc không tạo scandal liền sẽ có cơ hội xuất hiện trong gala xuân vãn, bất quá, cô nhìn thoáng qua Nhϊếp Trúc Ảnh đang ôm chú cún nhỏ co rúm trên sô pha, "Chị Tương, chị có biết vì sao Nhϊếp Trúc Ảnh năm nay không lên không?"
"Nhϊếp Trúc Ảnh? Làm sao em đột nhiên hỏi câu hỏi này, em và cô ấy có quan hệ cá nhân sao?"
"Không có không có, anh trai em là fan của Nhϊếp Trúc Ảnh, anh ấy nhờ em hỏi."
Vừa nghe đến đại danh của Hạ Ngạn Bác, Vệ Tương Hồng bừng tỉnh đại ngộ, "Nghe nói trước đây có danh ngạch cho cô ấy, bất quá hình như là do không có thời gian đi, cô ấy không phải vẫn ở nước ngoài quay phim sao, tết nguyên đán hẳn là sẽ rất bận rộn."
Nhϊếp Trúc Ảnh "rất bận rộn" đang ngại ngồi mệt mỏi, liền ngã xuống sô pha, vểnh chân, thỉnh thoảng bóp bóp tiểu nãi cẩu.
Muốn thoải mái như thế nào, thì thoải mái thế đó.
Khóe miệng Hạ Thanh Dạ co giật, "Chị Tương, nếu không có việc gì nữa, anh trai em thúc giục em ăn cơm tối."
Vệ Tương Hồng vừa nghĩ đến Hạ Ngạn Bác, lập tức nói, "Không có việc gì không có việc gì, em đi ăn cơm tất niên trước đi."
Bên này điện thoại cúp xong, cô mới giật mình vỗ đùi nói, "Ai nha, chuyện công việc còn chưa kịp nói."
Hạ Ngạn Bác không bao lâu sau cũng trở về, trong tay cầm một chai rượu vang đỏ, còn có một cây gậy đánh chó.
Hạ Thanh Dạ nhìn thấy tư thế sẵn sàng xông trận của anh trai, thiếu chút nữa cười ra tiếng, "Nhϊếp tiểu thư, lại đây ăn sủi cảo."
Nhϊếp Trúc Ảnh chậm rãi từ trên sô pha đứng dậy, nhìn thấy gậy chó trong tay Hạ Ngạn Bác, cười nhạo, "Răng Nhu Nhu còn chưa mọc toàn bộ, sẽ không cắn anh, cất cây gậy trên tay anh lại đi."
Hạ Ngạn Bác lui về phía sau hai bước, "Nhϊếp tiểu thư, chó không thể lên bàn, cô vẫn nên đặt nó ở bên ngoài đi."
Nhϊếp Trúc Ảnh trừng hắn một cái, "Anh người này sao lại không có tình yêu như thế, bên ngoài trời lạnh đất lạnh, anh để cho Nhu Nhu một tiểu nhũ cẩu mới sinh ra không bao lâu đi ra ngoài, nó sẽ bị đông lạnh chết."
Hạ Thanh Dạ toàn bộ quá trình không tham gia tranh luận, bởi vì tranh luận đến cuối cùng, Nhϊếp Trúc Ảnh luôn có biện pháp thẳng lợi, thay vì lãng phí thời gian, còn không bằng, cô nhìn thoáng qua sủi cảo trên đĩa. "Anh, Nhϊếp tiểu thư nói phải, để cho một vật nhỏ như vậy đi ra ngoài nằm, nhất định sẽ bị đông chết, không bằng để nó ở trong phòng Nhϊếp tiểu thư, đợi lát nữa lại đưa thêm một chút đồ ăn."
Hạ Ngạn Bác trừng mắt nhìn Hạ Thanh Dạ một cái, giống như trách cô một chút lập trường cũng không có, đồng minh đã nói đâu? Bằng hữu tốt đã nói trước kia đâu rồi?
Hạ Thanh Dạ đem đĩa bày trên bàn, ân cần đặt một đĩa sủi cảo cùng hoành thánh đến trước mặt Nhϊếp Trúc Ảnh, "Đây là sủi cảo tôm cô thích ăn nhất, ăn nhiều một chút. Mang con cún nhỏ lên phòng, rửa tay rồi đến ăn."
Nhϊếp Trúc Ảnh liếc cô một cái, nể mặt sủi cảo cùng hoành thánh, cô liền cố nhịn để cho hai người ăn một bữa cơm tất niên an ổn là được rồi.
Thiếu đồng đội, Hạ Ngạn Bác liên tiếp bại lui, chỉ dùng ánh mắt thúc giục Nhϊếp Trúc Ảnh đưa tiểu nhũ cẩu lên phòng.
Rất nhanh, Nhϊếp Trúc Ảnh liền đi xuống, chọn một vị trí cùng Hạ Ngạn Bác khoảng cách xa nhất.
Hạ Thanh Dạ nhìn hai người trên bàn phân biệt rõ ràng, trong lòng hiện lên một tia ý cười, cô chưa bao giờ nghĩ tới sang năm mới, cô sắp cùng hai người vốn không có gì giao tiếp cùng nhau vượt qua.
Ba người ngồi ở một cái bàn, xa lạ và gần gũi, giống như một gia đình.
"Chết tiệt." Nhϊếp Trúc Ảnh chợt đứng dậy, che miệng lại, hai mắt phiếm hồng, hai mắt hung hăng trừng mắt nhìn Hạ Thanh Dạ, bất quá bởi vì quá cay, nước mắt sinh lý đều trào ra, một chút khí thế cũng không có, ngược lại tăng thêm vài phần ủy khuất.
Chút cảm xúc phức tạp của Hạ Thanh Dạ bị Nhϊếp Trúc Ảnh đột nhiên phá vỡ, nhất là khi đối phương dùng ánh mắt ướt sũng nhìn chằm chằm cô, cô mờ mịt chớp mắt, sau đó nở nụ cười, chậm rãi nhắc nhở, "A, quên nói với mọi người, bên trong những sủi cảo này đều có kinh hỉ chờ mọi người, ai ăn trước, vận khí gia thân, năm sau vận thế đỏ như lửa, may mắn cả năm."
Cô nhìn thấy Nhϊếp Trúc Ảnh chạy đến toilet, lập tức ở phía sau hô lớn một câu: "Ngàn vạn lần đừng nôn ra nha, đây là vận may, nôn ra có thể ảnh hưởng đến vận thế sang năm của cô."
Nhϊếp Trúc Ảnh thân hình dừng một chút, đem cửa toilet keng một tiếng đóng lại.
"Ha ha ha."
"Thanh Dạ, em không phải là cố ý chứ?" Hạ Ngạn Bác vốn đói bụng, nhìn thấy Nhϊếp Trúc Ảnh như vậy, anh có chút không dám nhìn thẳng sủi cảo trước mặt mình.
Hạ Thanh Dạ cầm đũa lên, tùy ý gắp một cái sủi cảo, chấm chút nước sốt hải sản: "Anh, đó là may mắn gia tăng, em tổng cộng bỏ mười lăm cái, có đậu phộng, có đồng xu, còn có mù tạt, anh cho rằng vận khí của mỗi người đều có thể tốt như Nhϊếp tiểu thư vậy sao?"
Chỉ cần vừa nghĩ đến Nhϊếp Trúc Ảnh ăn trúng mù tạt, Hạ Thanh Dạ liền cảm thấy thập phần hả dạ.
Hạ Ngạn Bác cẩn thận ăn một cái, hương vị rất không tệ, anh liền yên tâm lớn mật ăn.
Nhϊếp Trúc Ảnh một hồi lâu mới từ toilet đi ra, khóe mắt phiếm hồng, khóe miệng cũng đỏ bừng, tựa như ăn ớt đỏ vậy.
Nhϊếp Trúc Ảnh trong mắt công chúng lộ ra một chút cao lãnh, hiện giờ cởi bỏ tầng hào quang thần tượng kia, trước mắt Nhϊếp Trúc Ảnh mặc một thân áo ngủ, thiếu đi bộ dáng cao cao tại thượng, trở nên đặc biệt đáng yêu.
Hạ Thanh Dạ thấy mặt cô đỏ lên, đưa một ly nước, trấn an nói: "Thế nào, cô không sao chứ?"
Nhϊếp Trúc Ảnh có chút không chắc cô là cố ý, hay là do vận khí của mình thật sự tốt như vậy, ăn ba cái, trong đó một cái có mù tạt, một ngụm ăn xuống, mùi mù tạt kia...
Cô ực hết hai ly nước, liếc Hạ Thanh Dạ một cái, "Tôi muốn ăn thử đĩa của cô."
"Ách, không tốt lắm."
Nhϊếp Trúc Ảnh không màng quan tâm, hiện tại cô càng cảm thấy Hạ Thanh Dạ chính là cố ý, sủi cảo đều là do đối phương làm, gói mấy cái mù tạt tính là cái gì, nếu như là cô toàn bộ quá trình làm xuống, cô sẽ đánh dấu trên sủi cảo, sau đó đem hai dĩa chia cho người đối diện: "Tôi thích ăn cái này của cô."
Ánh mắt vi diệu của Hạ Ngạn Bác dạo quanh người Hạ Thanh Dạ và Nhϊếp Trúc Ảnh một vòng, yên lặng ăn một cái sủi cảo, răng rắc một chút, thiếu chút nữa cắn gãy răng, cúi đầu nhìn: "Này, anh cắn được một đồng xu."
"Chúc mừng anh, anh, trúng thưởng rồi."
"Ha ha, vận khí tốt, vận khí tốt." Hạ Ngạn Bác bỗng nhiên hỏi, "Thanh Dạ, tổng cộng có mấy đồng xu tới?"
"Năm xu, mỗi người năm xu."
Hạ Thanh Dạ hai mắt cong lên, cười như một con hồ ly nhỏ: "Cho nên, còn lại bốn mù tạt, hai người phải cẩn thận nha."
Nhϊếp Trúc Ảnh vừa nghe, thiếu chút nữa phun ra một ngụm máu già. Một hồi sủi cảo hoành thánh yến tiệc, đảo mắt liền biến thành Hồng Môn Yến, ba người, ngoại trừ Hạ Thanh Dạ ăn tương đối thản nhiên ra, Hạ Ngạn Bác cùng Nhϊếp Trúc Ảnh đều ăn trong run sợ, từng ngụm từng ngụm từng ngụm thử, chỉ sợ ăn đến mù tạt.
Hạ Thanh Dạ nhìn thấy bọn họ cẩn thận như vậy, nhịn không được trêu chọc nói: "Không đến mức đáng sợ như thế đâu, kỳ thật hương vị mù tạt rất ngon nha, hai người ăn thêm hai cái sẽ quen."
Hạ Ngạn Bác mắt thấy đĩa này của mình còn có cái cuối cùng, cắn răng, một ngụm xuống, sau đó, cả người đều dừng lại, nửa ngày che miệng lại, Thanh Dạ, em" Sau đó đi thẳng vào nhà vệ sinh.
Nhϊếp Trúc Ảnh yên lặng tính toán, còn lại ba cái. Hạ Thanh Dạ ngược lại ăn được mấy đồng xu, một hàng, ba cái, cộng thêm Hạ Ngạn Bác, bốn cái, vậy thì còn lại một cái cuối cùng.
Nhϊếp Trúc Ảnh rắc rắc, cũng may là cắn nhỏ từng ngụm, không đến mức gãy răng, cô đắc ý cầm đồng xu, giống như một đứa trẻ khoe khoang: "Tôi cũng cắn được một cái."
"Nhϊếp tiểu thư vận khí luôn rất tốt."
"Tôi vừa mới nghe thấy cô cười?" Nhϊếp Trúc Ảnh vừa chạy tới toilet, đóng cửa lại liền nghe thấy tiếng cười bên ngoài, lúc nãy thấy trong đĩa mình còn lại năm cái, tức giận cắn một cái, sau đó khuôn mặt xinh đẹp toàn bộ đều rối rắm cùng một chỗ.
Hạ Thanh Dạ vừa nhìn bộ dạng của cô liền biết lại trúng chiêu, nghĩ đến mình hao hết tâm tư đặt hai cái vào trong dĩa của mình, cũng vì dẫn đối phương bị lừa, không nghĩ tới đối phương thật đúng là bị lừa, cô cố gắng nghẹn cười, đáy mắt đều là ý cười, "Xem ra Nhϊếp tiểu thư vận khí rất tốt, thật khiến người ta hâm mộ không thôi."
Nhϊếp Trúc Ảnh sắp chết, nhất là nhìn thấy đối phương đang không kiêng nể gì cười nhạo cô, lập tức đứng lên, nhào tới, đem một nửa còn lại nhét vào miệng Hạ Thanh Dạ.
Tất nhiên, sử dụng lưỡi của mình để nhét vào.
Hạ Thanh Dạ cả người đều ngây ngẩn, trừng mắt nhìn người phía trên, nhất là khi cảm nhận được một thứ trơn trượt từ trong khoang miệng mình lướt qua, cả người đều không tốt.
"Thanh Dạ, em cũng quá độc ác, đối với anh trai mà cũng không chút lưu..."
Cuối cùng Hạ Ngạn Bác cũng tiêu hóa hết mùi mù tạt vừa mở cửa phòng vệ sinh, ngẩng đầu liền nhìn thấy em gái mình bị Nhϊếp Trúc Ảnh mạnh mẽ đè lên ghế, hôn môi.