Thấy hắn sắp khóc tới nơi, thời gian chơi đùa với hắn cũng đủ rồi, Dư Nghệ mới tủm tỉm cười: “Cậu nói xem muốn đi tới đâu?”
Dày vò tới nỗi hắn cũng không còn bình tĩnh nữa, thấy Dư Nghệ cho một cái bậc thang, hắn vội vàng nói: “Đi với tôi một chuyến, nếu quần áo không có vấn đề gì, cô lập tức có thể đi!”
“Vừa rồi tôi gạt anh thôi.”
“Vậy thì cô cũng phải cùng tôi qua đó!”. Thanh âm của hắn vừa mới lớn thêm một chút, thấy Dư Nghệ nhướng mày, lập tức đè nén lại: “Bà cô ơi, nhanh lắm, đưa tới phòng trang điểm là được rồi, ở ngay phía sau thôi, không mất mấy bước đâu.”
“À…”. Dư Nghệ kéo dài thanh âm giống như chuẩn bị đồng ý, trợ lý nam thấy như vậy liền cảm thấy có đường sống, nhưng cô đột nhiên chuyển ngữ khí, lãnh đạm nói: “Rất đơn giản, nhưng tôi rất bận, không có thời gian, có duyên gặp lại ha!”
Tới lui một hồi hắn cũng muốn lên cơn đau tim.
Trợ lý nam hít sâu dùng hết bình tĩnh nói: “Là do tôi lúc nãy nói chuyện không dễ nghe, tôi xin lỗi cô. Cầu xin cô đi theo tôi một chuyến đi, cho dù là lừa gạt tôi thì cũng giúp cho tôi buông bớt được phiền muộn này được không?”
Thái độ này vẫn còn kém lắm. Nhưng Dư Nghệ cũng miễn cưỡng vừa lòng, vui vẻ đồng ý. Lúc này hắn mới có thể thở ra bình thường, chủ động đi trước dẫn đường. Hắn vẫn luôn liếc mắt trông chừng Dư Nghệ, sợ sơ hở một chút cô liền chạy mất.
Vị trí phòng nghỉ cùng một chỗ với hội trường tập huấn. Nhưng nằm ở sâu bên trong, có mấy cái phòng nhỏ dành cho diễn viên chính và các chỉ đạo võ thuật nghỉ ngơi.
Trợ lý nam đi tới căn phòng cuối cùng, liếc mắt nhìn Dư Nghệ một cái, sau đó cẩn thận gõ gõ hai cái lên cửa phòng, nhẹ giọng nói: “Chị Tuyết, em đã trở lại!”
Một mảnh yên tĩnh.
Hắn hắng giọng, định lên tiếng thêm lần nữa, trong phòng bỗng nhiên truyền ra một giọng nữ có vẻ không vui.
“Gọi điện thoại thì không nhận, tìm không thấy người, tôi thấy cậu không muốn làm việc nữa rồi đúng không?”
Thanh âm của Bạch Tuyết rất êm tai, vừa trong vừa giòn, âm cuối còn hơi nâng cao, giống như một cái móc câu móc vào đầu quả tim người khác, lửng lơ ngứa ngáy.
“Em đi lấy lễ phục”. Trợ lý nam khom lưng, cho dù cách một cánh cửa, hắn cũng thận trọng treo nụ cười ở trên mặt: “Lễ phục mới vừa đưa tới, chị Tuyết, em có thể vào trong không? Chị xem thử lễ phục có được không, nếu không thích hợp thì em lập tức liên hệ bên kia đổi bộ khác.”
“Vào đi.”
Được cho phép, hắn thở ra một hơi thật dài, kêu Dư Nghệ một tiếng, sau đó đó chốt then cửa mới nhón chân bước vào cửa, một chút tiếng động dư thừa cũng không vang lên, sợ làm cho Bạch Tuyết tức giận.
Dư Nghệ cũng đi theo.
Phòng trang điểm không tính là quá lớn, bên trong căn phòng bày biện đủ các loại quần áo và vật dụng linh tinh một cách ngăn nắp, một bên tường gắn một cái gương to có đèn chiếu sáng, Bạch Tuyết đang ngồi ở trước gương tỏ vẻ nhàm chán chơi đùa chuỗi trân châu trên cổ, bên cạnh còn có một cô gái vẻ mặt nịnh nọt.
Nghe được động tĩnh, cô gái kia cũng quay đầu lại, đúng lúc bốn mắt nhìn nhau với Dư Nghệ.
Sao lại là cô ta?
Sắc mặt của cô gái biến đổi, còn Dư Nghệ thì cười cười, chủ động chào hỏi: “Trùng hợp vậy, có thể gặp cô ở đây, Lâm Hân tiểu thư!”
Cô không quen biết nhiều người ở đoàn phim lắm, nhưng vị này lại là một tron những người quen đó. Ngày đầu tiên tập huấn đã có mâu thuẫn, trong lòng Lâm Hân phỏng chừng vẫn còn đang ghi hận cô.
Chỉ là vẫn chưa tìm được cơ hội bùng nổ mà thôi.
Lâm Hân hừ lạnh một tiếng, liếc mát nhìn, giống như là không nhìn thấy Dư Nghệ, cúi đầu tiếp tục bộ dáng chân chó lấy lòng Bạch Tuyết: “Chị Tuyết, làn da của chị sao lại có thể tốt như vậy chứ? Em vừa nhìn qua còn không phân biệt được khác với trân châu ở điểm nào đó, đeo sợi dây chuyền này là đêm nay chắc chắn chị có thể áp đảo toàn hội trường!”