Hắn thành danh ở thời điểm còn rất trẻ, nhưng cũng chịu qua không ít gian khổ, lăn lộn nhiều năm như vậy trong giới giải trí dơ bẩn này, trong lòng hắn rõ ràng hơn ai hết. Trước kia hắn cũng quá lười ứng phó với những mưu mô trong vòng, phần lớn thời gian hắn đều chạy show trong và ngoài nước, cuối cùng thành lập phòng làm việc của riêng mình. Truyền thông Thiên Môn trước đó coi thường hắn, chờ sau khi hắn nổi tiếng, thân phận hai bên lại hoán đổi cho nhau, đổi thành Bạch Cư Hàn ăn nói khép nép bày tỏ mong muốn ký hợp đồng với hắn hết lần này tới lần khác.
Nhưng mà có tấm gương sáng là Dư Nghệ, Sở Thanh Y tất nhiên sẽ không hợp tác với Truyền thông Thiên Môn. Vì chuyện này mà Vương Thu Hoa còn bị cô lập ở công ty suốt một thời gian dài.
Lúc Dư Nghệ xảy ra chuyện, phản ứng đầu tiên của Sở Thanh Y chính là xuống tay điều tra. Mọi việc không thể nhìn nhận theo hướng đơn giản như vậy được, đây chính là điều thứ nhất hắn học được để có thể sinh tồn ở chốn rồng rắn hỗn tạp này.
Lúc này Phỉ Hành Vân lại xuất hiện ở đây, không khỏi quá trùng hợp đi!
Thanh âm của Sở Thanh Y vừa vang lên khiến Phỉ Hành Vân phải ngừng bước chân, hắn quay đầu lại, trên mặt không chút biểu tình nhìn về phía Sở Thanh Y. Sở Thanh Y không hề sợ hãi, trên khuôn mặt vẫn là nụ cười ôn nhu quen thuộc từ trước đến nay, dựa vào cửa xe, nghiêng đầu, lại không hề che giấu lạnh lẽo nơi đáy mắt.
Hai người đàn ông xuất chúng như nhau đang bốn mắt nhìn nhau, dường như có mùi thuốc súng đang tản mát trong không khí.
Dư Nghệ bị kẹp ở giữa, nhất thời có chút bối rối.
Còn ngại lửa chưa đủ lớn, Sở Thanh Y ngẩng đầu vẫy tay với cô, thanh âm lạnh như khối băng. Hắn cũng không thèm che giấu con người thật của mình nữa.
“Dư Nghệ, trở về cùng tôi!”
“Lại đây!”
Gần như cùng lúc đó, Phỉ Hành Vân cũng lên tiếng.
Trên khuôn mặt của hắn vẫn không có chút biểu tình như cũ, ánh mắt cũng lãnh đạm, thanh âm này không hề có cảm xúc thăng trầm, dường như hắn không hề để mắt tới Sở Thanh Y đang tràn ngập địch ý trước mặt mình.
Trong lòng Dư Nghệ đã có quyết định, cô chỉ có thể áy náy lắc đầu với Sở Thanh Y, sau đó xoay người bước lên xe của Phỉ Hành Vân.
Có quá nhiều chuyện mà cô cần phải được biết.
Cơ hội tốt như vậy để tiếp cận Phỉ Hành Vân, sau này chưa chắc sẽ có lại cái thứ hai. Cho dù Sở Thanh Y có suy nghĩ nhiều, cô cũng không còn cách nào nữa.
Tài xế đứng một bên xem tới đầu đầy mồ hôi, hắn không thể không lo lắng, có bao giờ hắn gặp tình huống như thế này đâu, bình thường bên người tổng tài một chút ong bướm bay lượn cũng không có, thật khó khăn mới có một người, vậy mà bối cảnh quan hệ còn phức tạp như vậy.
Giống như hắn sắp chờ không nổi dẫm mạnh chân ga, muốn bỏ xa chiếc xe thể thao màu lam kia, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, lén nhìn Dư Nghệ qua kính chiếu hậu một cái.
Rất xinh đẹp, nhưng hình như không có chỗ nào nổi bật. Trong giới giải trí này, thứ nhiều nhất chính là các cô gái xinh đẹp.
Cũng không biết vị này đặc biệt ở chỗ nào mà khiến cho Phỉ Hành Vân có thể ở trước mặt công chúng công khai phân cao thấp cùng Sở Thanh Y, nếu đổi thành một người khác, sợ rằng Phỉ Hành Vân cũng không thèm nhìn đến lần thứ hai.
Trong lòng tài xế bát quái bừng bừng, Dư Nghệ bị hắn lén nhìn mấy cái liền cảm thấy có chút co quắp.
Từ sau khi cô xuyên tới thân thể này gặp Phỉ Hành Vân tổng cộng ba lần, không lần nào là không xấu hổ, lúc này bỗng nhiên ngồi gần hắn như vậy, đầu óc thanh tỉnh trong một không gian nhỏ hẹp, cô thậm chí không cần nghiêng đầu cũng có thể nhìn thấy vạt áo của người đàn ông này.
Xung quanh cô là một mảnh yên tĩnh, trên xe cách âm tốt làm cho tất cả âm thanh đều rất rõ ràng, tiếng hô hấp và tiếng tim đập cô đều nghe được, cô hít sâu, nhẹ nhàng nhích về phía cửa xe, muốn bảo trì một khoảng cách nhất định cùng Phỉ Hành Vân.