Chương 35

“Anh còn có chuyện gì khác muốn phân phó tôi làm sai? Nếu không có, tôi liền trở về đoàn phim.”

Cô thật sự không thể hiểu được Phỉ đại boss, cũng không đắc tội nổi anh ta, cánh tay bị nắm chặt có chút đau, cô nhếch miệng, bày ra bộ dáng đáng thương.

“Không ấy anh buông tay ra trước được không? Ban ngày ban mặt lôi lôi kéo kéo, nếu bị người khác nhìn thấy, thật sự là…”

Lời còn chưa nói xong, Phỉ Hành Vân đã giống như bị điện giật buông lỏng tay, thậm chí còn lùi về sau một bước, giống như nóng lòng muốn phủi sạch quan hệ với cô.

Dư Nghệ bĩu môi. Nếu lại bị tuồn ra tai tiếng, cô chắc chắn sẽ bị bôi đen thảm hại hơn trước kia. Cô còn đang định nói gì đó, muốn kí©h thí©ɧ Phỉ Hành Vân một chút, hắn đã lên tiếng trước.

“Từ từ rồi đi.”

“Chi vậy?”

Cái người này nhả ra bốn chữ như vàng như ngọc cũng không có ý định trả lời, quay đầu đi vào trong, Dư Nghệ chỉ cảm thấy có một trận gió lạnh đánh vào trán cô, bất đắc dĩ thở dài, do dự một chút, cuối cùng vẫn đi theo hắn.

Bên ngoài chắc là vẫn còn phóng viên canh giữ, bây giờ mà rời đi sẽ bị bọn họ bắt lại dò hỏi, hơn nữa cô thật sự rất nhớ Vương Thu Hoa.

Dư Nghệ đi đến trước cửa phòng khách, nâng mắt nhìn vào bên trong một vòng. Trải qua một màn đại náo của các phóng viên, những người trước đó có mặt đã rút chạy từ cửa sau rồi, trong phòng khách lúc này chỉ còn có bốn người, ngoài Vương Thu Hoa và Phỉ Hành Vân, hai người kia càng làm cho cô cảm thấy kinh ngạc tới nhíu mày.

Sở Thanh Y thì không nói, sao Bạch Cư Hàn lại có mặt ở đây?

Bọn họ không có chú ý tới Dư Nghệ, Bạch Cư Hàn khoanh hai tay lại, ánh mắt lạnh lùng nhìn Sở Thanh Y đang băng bó cho Vương Thu Hoa, giọng điệu không kiên nhẫn nói: “Sao cậu còn chưa đi?”

“Tôi không có việc gì gấp”. Sở Thanh Y lắc đầu, liếc mắt nhìn hắn một cái: “Nếu anh có việc thì cứ rời đi trước.”

“Muốn đuổi tôi đi sao?”

Bạch Cư Hàn cười nhạo một tiếng, dường như đang muốn nói thêm gì đó, ánh mắt của Phỉ Hành Vân rơi xuống trên người hắn, hắn lập tức ngậm miệng lại, trong mắt hiện lên một chút e dè.

Hắn có thể cãi cọ với Sở Thanh Y, nhưng ở trước mặt Phỉ Hành Vân, thở cũng không dám thở mạnh.

Cho dù cũng là công ty giải trí quy mô không nhỏ, nhưng bị Trục Lãng chèn ép quá nhiều năm, hắn đã tập thành bản năng thấp hơn người ta một cái đầu.

Bạch Cư Hàn cũng được xem là một người quen lâu năm của cô, đại cổ đông kiêm tổng giám đốc của Truyền thông Thiên Môn, là người lãnh đạo trực tiếp đồng thời cũng là kẻ thù của Dư Nghệ, nếu không phải tại bản hợp đồng ràng buộc, cô đã sớm chạy lấy người.

Lần này có nhiều phóng viên biết nơi ở của cô như vậy, nói không chừng có liên quan tới tên này. Trong mắt Dư Nghệ hiện lên một chút lạnh lẽo.

Vương Thu Hoa đỡ cái trán, im lặng một lúc, sau đó lạnh lùng nhìn về phía Bạch Cư Hàn: “Chuyện này là cậu làm sao?”

“Tôi không biết chị đang nói cái gì”. Bạch Cư Hàn nhún nhún vai: “Dư Nhất Băng mất, tôi cũng rất khổ sở, mấy phóng viên kia tới đây thì có quan hệ gì tới tôi. Vương Thu Hoa, trong lòng chị không thoải mái tôi cũng có thể thông cảm, nhưng mà không phải là bát nước bẩn nào cũng có quyền hết lên người tôi.”

“Con mẹ cậu!”. Vương Thu Hoa đột nhiên đứng dậy, chỉ vào mũi hắn mắng: “Cậu cho rằng tôi không biết cậu đang tính toán cái gì sao, mấy người có mặt ở đây hôm nay có mấy người là tôi mời tới? Còn không phải đều là nghệ sĩ của công ty sao, cậu kêu bọn họ tới đây còn không phải là để cọ nhiệt độ của Nhất Băng sao! Bạch Cư Hàn, em ấy đã chết rồi cậu vẫn không chịu buông tha cho em ấy!”

Bị mắng xối xả một tràng, tuy rằng da mặt của Bạch Cư Hàn khá dày, trên mặt cũng có chút khó chịu, hơn nữa còn đang ở trước mặt của Phỉ Hành Vân và Sở Thanh Y, hắn hung hăn trừng mắt nhìn Vương Thu Hoa, giận dữ nói: