Đồ ăn đã nguội lạnh, hạt cơm đã nhanh chóng cứng lại giống như cắn phải đá, dầu trơn đọng lại trên từng hạt cơm, ray dưa co rúm héo lại ở một góc.
Cô máy móc cầm lấy chiếc đũa, động tác nhai nuốt chậm chạp lặp lại nhiều lần, chiếc đũa dùng qua một lần bị cắn gãy, chiếc gai mềm chui vào khoang miệng của cô, Dư Nghệ khụ khụ phun ra một cái đầu đũa còn dính chút máu.
Cô còn không biết có nên tới tham gia tang lễ của chính mình không.
Đó chắc chắn sẽ là một ngày thú vị, người thật sự khổ sở có mặt sẽ không được mấy người, nhưng người rơi nước mắt hẳn là không ít, không biết truyền thông bên kia có nhận được tin tức không, nhanh chóng chạy tới bắt lấy một mớ tin tức đầu đề. Công ty bên kia không biết có lên kế hoạch cho người mới xuất hiện cọ nhiệt hay không, cô vừa chết đi liền trở thành đá kê chân cho một người mới trèo lêи đỉиɦ.
Dư Nghệ cũng không cảm thấy quá tuyệt vọng, chỉ là có chút khổ sở mà thôi. Vì những người thực sự để ý cô.
Cuối cùng Dư Nghệ vẫn quyết định đi.
Cô xin phép nghỉ một ngày với Tiểu Vương, bởi vì giao tình trước đó, hắn cũng không hỏi thêm cái gì, trực tiếp phê duyệt cho cô nghỉ.
Ở thành phố này cô chỉ có một bất động sản duy nhất, là một tòa biệt thự đơn lập, nằm ở bên ngoài ngoại ô thành phố, hẻo lánh an tĩnh, người biết đến chỗ này cũng thập phần ít ỏi, nếu để cử hành tang lễ thì đó chính là chỗ tốt nhất.
Ai có thể nghĩ đến, cuối cùng Dư Nghệ cũng có thể về nhà, lại chính là đi them dự lễ tang của mình. Chỉ tưởng tượng thôi cũng cảm thấy hoang đường tới buồn cười. Cô đè thấp vành nón, bất đắc dĩ thở dài.
Xe taxi chậm rãi rời xa nội thành, con số trên đồng hồ xe taxi không ngừng tăng lên, chờ đến lúc ngừng ở cửa khu biệt thự, Dư Nghệ vừa ngẩng đầu, tuy đã làm tốt công tác chuẩn bị tâm lý, cũng bị cho số lượng máy quay không đếm được trước mặt làm cho hoảng sợ.
Rốt cuộc cũng có người thả tin tức ra ngoài. Cũng không biết là có người cô ý hay là trời xui đất khiến.
Xung quanh đều là tiếng kêu loạn, các phóng viên đều muốn chen chúc đi vào, bảo vệ cản tới nổi mồ hôi đầy đầu, mắt thấy sắp không khống chế nổi tình huống. Dư Nghệ thanh toán tiền xe, tùy tiện nắm lấy tay của một nữ phóng viên vẻ mặt hưng phấn đang cầm micro đi phía trước, gân cổ lên hỏi:
“Chào chị, chị tới tham gia tang lễ sao?”
Nữ phóng viên gật đầu cho có, dùng hết toàn lực bước từng bước về phía trước, nghe được thanh âm chửi bậy liên tiếp, cô ta thở dài một hơi, biết là không có cách nào chen vào được, lúc này mới liếc nhìn Dư Nghệ một cái, nói:
“Cô là minh tinh nhỏ sao? Thuộc công ty nào? Tang lễ của Dư Nhất Băng không cho chúng tôi chụp ảnh, cũng không cho người lạ đi vào, nếu cô có cách vào trong, thuận tiện mang theo tôi vào cùng thì tốt rồi.”
“Tôi nào có!”
“Vậy thì thật không có biện pháp”. Nữ phóng viên bĩu môi, chỉ chỉ một bên, “Qua bên kia đứng khóc đi, nếu chờ xíu nữa vẫn không vào được, tôi giúp cô chụp vài tấm ảnh, trở về báo công ty của cô tới tìm tôi.”
Khóc?
Dư Nghệ sửng sốt, quay đầu lại thì thấy thế nhưng thật sự có một tiểu minh tinh một thân quần áo màu đen đang đứng bên cạnh bụm mặt, có điều xung quanh bọn họ chuẩn bị đầy đủ hết, còn tự mang theo thiết bị chiếu sáng, làm bộ làm tịch mà nước mắt còn không rơi nổi vài giọt, làm cho người quay phim nhịn không được chạy tới chỉ điểm cô ta một hồi mới tiếp tục quay chụp.
Không chừng là không cần đợi tới ngày mai, chỉ cần một buổi trưa này thôi, cũng đủ phát lên mạng vô số bản thảo, nương theo sức nóng của chuyện này, mở ra một làn sóng tôn kính tiền bối nhưng không quên ước nguyện ban đầu.
Cô chết, thật đúng là trao lại cơ hội cho không ít người.
Dư Nghệ cảm thấy vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười.