Chỉ có Dư Nghệ, nhìn thấy được trong mắt Sở Thanh Y chợt lóe lên một tia cảm xúc không kiên nhẫn.
Mình tượng đắp nặn tốt đến như vậy khiến cho cô suýt chút nữa đã quên, học trò nhỏ của cô cho tới bây giờ không phải là một bé ngoan gì.
Nhưng thật ra so với trước kia, hắn đã ổn trọng hơn nhiều.
Trong lòng Dư Nghệ có chút cảm giác thành tựu, giống như nhìn thấy đứa con của mình giờ đã trưởng thành.
Mười phút nghỉ giải lao nhanh chóng qua đi, chỉ đạo võ thuật dùng thước chỉ các diễn viên vào vị trí tương ứng, tiếp tục luyện tập tư thế đứng tấn.
Trục Lãng đầu tư rất lớn vào bộ phim này, có tư bản cường đại như vậy chống lưng, từ đạo diễn, biên kịch hay diễn viên đều biết đây chính là cơ hội tốt để nổi tiếng. Nội dung tập huấn nhạt nhẽo, từ hình thể võ thuật đến các động tác vẽ tranh làm thơ cơ bản, nhưng cũng không có ai dám chậm trễ.
Hơn nữa còn có Sở Thanh Y tới đây.
Một đám diễn viên nữ càng thẳng eo, nỗ lực bày ra tư thế đẹp nhất của bản thân, trong lòng còn đang âm thầm tự trách sao sáng nay lại không trang điểm kỹ càng hơn một chút.
Dư Nghệ tránh ở trong góc, mỗi động tác đều cực kỳ chuẩn mực, nhưng tâm tư của cô không biết đã sớm bay tới nơi nào.
“Làm phiền rồi, nơi này có người sao?”
“Không có, anh…”
Một thanh âm trầm ấm đột nhiên lọt vào lỗ tai cô, Dư Nghệ theo phản xạ trả lời, vừa ngẩng đầu lên, liền thấy Sở Thanh Y một thân quần áo thể thao màu trắng đang đứng ở chỗ cách cô không xa, phần còn lại của lời nói đột nhiên bị mắc lại ở cổ họng, nói ra không được mà nuốt xuống cũng không xong.
Sở Thanh Y cũng không cảm thấy có cái gì không đúng, hắn gật gật đầu giống như cảm ơn, đứng ở bên cạnh Dư Nghệ, người này dáng dấp xinh đẹp, khí chất có phần ngông cuồng.
Haizz, người so với người sao lại tốt đến như vậy.
Hắn vừa xuất hiện, cái góc khuất của Dư Nghệ không còn trốn tránh tai mắt của người khác được nữa, từ chỉ đạo võ thuật cho đến các diễn viên, tròng mặt đều hận không thể từng giây từng phút đặt ở trên người Sở Thanh Y, như vậy mới có thể nhìn hắn rõ ràng hơn một chút.
Đặc biệt là Lâm Hân, vốn dĩ có xích mích trước đó, bây giờ nhìn thấy Dư Nghệ đứng gần Sở Thanh Y như vậy, hận tới mức muốn bóp chết cô sau đó thay thế vị trí đó.
Thật phiền toái!
Dư Nghệ thở dài, thừa dịp mọi người đều đang phân tâm, cô lén lút nhích về phía trước nửa bước, chọc chọc bả vai của nữ diễn viên đứng trước cô.
“Có chuyện thương lượng này.”
Nữ diễn viên kia còn đang trộm ngắm Sở Thanh Y, không chút để ý hừ hừ một tiếng.
“Đổi chỗ không, 300, tôi đổi chỗ này cho cô?”
“Thành giao!”
Không mang theo một chút do dự nào, nữ diễn viên sảng khoái gật đầu, liếc mặt nhìn chỉ đạo võ thuật một cái, lấy từ trong túi ra mấy trăm đồng, cũng không thèm đếm, trực tiếp đưa cho Dư Nghệ.
Đây là một người tốt bụng hào phóng cỡ nào!
Dư Nghệ thuận tay nhét vào túi, vẻ mặt giống như không có chuyện gì cùng cô ấy thay đổi vị trí.
Cô không có chú ý tới, ánh mắt của Sở Thanh Y lướt qua động tác tưởng chừng rất cẩn thận của bọn họ.
Dựa vào việc thay đổi vị trí liên tục, trong vòng một buổi sáng, Dư Nghệ đã kiếm đủ tiền sinh hoạt phí cho tháng này, đây chính là gần một ngàn đồng đó, trong đoàn phim người có tiền thật sự rất nhiều, hơn nữa ai cũng muốn tới gần Sở Thanh Y, cho nên cô thu được lợi, còn thành công đổi tới một vị trí sát mé ngoài không dễ nhìn thấy.
Dù sao thì nơi nào có Sở Thanh Y, hắn chính là tiêu điểm, Dư Nghệ còn chưa chuẩn bị xong tâm lý để đối mặt với cố nhân, ở gần hắn quá, cô sẽ cảm thấy có chút ít áp lực.
Dư Nghệ ôm hộp cơm, dùng sức đẩy cửa sau ra.
Trục Lãng có tài có khí, đến tập huấn cũng thuê cho bọn họ một cái hội trường quy mô lớn, nhưng Sở Thanh Y vừa đến, nơi nơi đều là cãi cọ ầm ĩ, cũng mau còn có sân sau không có ai phát hiện ra, khó có được nơi thanh tịnh như vậy.