“Được, anh chờ tôi cất hành lý một chút.”
Tiểu Vương tìm được thẻ phòng, vô cùng lo lắng dẫn Dư Nghệ tới phòng cất hành lý, cô vừa mới vào cửa hắn liền thúc giục phải đi, Dư Nghệ không còn cách nào, chỉ có thể tùy ý buông hành lý rồi cùng hắn đi lên lầu.
Khách sản này cũng không nhỏ, diên viên chính cùng nhóm đạo diễn biên kịch đều được sắp xếp ở trên lầu, Tiểu Vương đi đến căn phòng cuối cùng, gọi điện thoại, không bao lâu liền có người mang đến rất nhiều hoa bách hợp tươi.
Dư Nghệ giúp đỡ cắm hoa xong, ngẩng đầu nhìn thấy Tiểu Vương bên kia đã bắt đầu kiểm tra đến tủ lạnh và quầy rượu, cũng không biết đến tột cùng là minh tinh lớn nào, mà cô cũng bị lôi kéo bận rộn theo.
Trong lòng cô có chút tò mò, nhưng tay cũng không dừng lại, cùng với Tiểu Vương đem toàn bộ vật dụng trang trí trong phòng đổi thành màu trắng đồng bộ, thậm chí sô pha cũng được bọc bằng vải trắng.
Mặc dù còn có những người phục vụ khác cùng làm việc, Dư Nghệ cũng mệt đến mức eo mỏi lưng đau.
Cô bưng một cái dĩa đựng trái cây bằng pha lê lên, hữu khí vô lực nói với Tiểu Vương: “Cái này có thể để lại không? Cũng coi như là màu trắng nè.”
“Không được!”. Tiểu Vương mệt đến độ mím mắt cũng không nâng lên nổi, “Cầm ra luôn, tránh phiền phức.”
Dư Nghệ thật sự nhịn không được, hỏi: “Cái chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế này cũng quá nghiem trọng rồi, rốt cuộc là ai vậy?”
“Còn có thể là ai…”. Tiểu Vương thở dài, “Được đạo diễn xem trọng như vậy, Sở Thanh Y đó.”
Dư Nghệ sửng sốt, đĩa trái cây bằng thủy tin cầm không vững liền rơi xuống đất, loảng xoảng vài tiếng rồi nứt thành mấy đường.
Thì ra…là hắn.
“Ai da má ơi, cô cẩn thận một chút!”. Tiểu Vương sợ tới mức giật mình một cái, vội vàng xoay người đi nhặt mảnh vỡ, bất mãn cằn nhằn: “Nếu mà cái này vỡ đầy đất, làm cho Sở Thanh Y bị thương, sẽ trở thành chuyện lớn đó.”
Dư Nghệ lắc đầu: “Anh ta không phải là người khó chịu như vậy.”
“Cô không biết đó thôi, minh tinh bây giờ đều giống như mấy cái đồ quý giá đắt tiền, đυ.ng vào một chút đều thành chuyện lớn, tôi chưa thấy ai yêu cầu khách sạn khắt khe như vậy, cũng không thấy kỳ quặc là gì.”
Tiểu Vương cẩn thận kiểm tra đĩa hoa qua lần nữa, lại sờ soạng trên mặt đất một vòng, không còn nhìn thấy mảnh vỡ nào nửa, mới nhẹ nhàng thở ra, sau đó lại thở dài:
“Hây da…nói không dễ dàng vẫn là chúng ta không dễ dàng mới đúng, Sở Thanh mà rớt một cọng tóc, công việc này của tôi sợ là cũng không giữ nỗi luôn.”
Sau đó hắn lại nói thêm gì đó, nhưng Dư Nghệ cũng không có chú tâm, một bóng dáng quen thuộc lặng lẽ xuất hiện trong đầu cô, nhanh chóng chiếm cứ toàn bộ tâm trí cô.
Không nghĩ tới nam chính của bộ phim này sẽ là Sở Thanh Y…
Bọn họ cũng đã lâu chưa gặp nhau.
Nếu không có tai nạn xe cộ này, có khi cả đời này bọn họ cũng không gặp lại nhau.
Cô nhắm mắt lại, không tiếng động thở dài.
Trong giới giải trí, mang theo người mới của công ty nhà mình tham gia các tiết mục nhằm cọ nhiệt hoặc làm quen với các dạng tài nguyên đã sớm không có gì lạ, nhưng Dư Nghệ lười biếng, ánh mắt cũng kén chọn, không có mấy người có thể đạt được sự tán thành của cô.
Nhiều năm như vậy cũng chỉ có hai ngoại lệ.
Sở Thanh Y chính là một trong số đó.
Hắn được sinh ra để trở thành một ngôi sao.
“Ôi, cô đang suy nghĩ cái gì vậy? Vừa nghe tới Sở Thanh Y, bị kí©h thí©ɧ rồi hả?”. Tiểu Vương duỗi tay quơ quơ mấy cái ở trước mặt cô, cười ha hả trêu ghẹo: “Anh ta cũng sắp tới rồi, các người còn có vai diễn phối hợp nữa, đến lúc đó cô có thể gặp mặt.”
Cô có chỗ nào giống như muốn gặp Sở Thanh Y sao, trốn còn không kịp, Dư Nghệ cười khổ một tiếng, cũng không có ý định giải thích.
Cũng may Tiểu Vương không có tiếp tục hỏi, phòng khách sạn đã được sắp xếp ổn thỏa, hắn vỗ vỗ tay, lùi ra đến cửa rồi lại duỗi dài cổ nhìn xung quanh một vòng, một mảng trắng tinh, nhìn đến mắt cũng thấy đau.