Một người đàn ông trung niên mặc vest xanh đậm, vẻ ngoài sang trọng, kinh ngạc nhìn Trang Di. Trợ lý đi cùng ông ta cũng tròn mắt ngạc nhiên.
“Minh tổng đang chuẩn bị cho một cuộc họp rất quan trọng. Mong Dương tổng thông cảm và đặt lịch hẹn trước.”
Trang Di nói rất lễ phép, vẻ mặt nghiêm túc không chút nể nang, thái độ vững như đá tảng. Dương Tranh nhất thời nghẹn lời. Không ngờ Minh Huyên đã khó tiếp cận, đến cả trợ lý cũng cứng rắn như vậy.
“Hôm nay Minh tổng có rảnh không?”
“Không.”
Trang Di từ chối thẳng thừng khiến Dương Tranh nghẹn họng. Nhưng đánh chó cũng phải nể mặt chủ, cô là người của Minh Huyên, nếu ông ta phát cáu lúc này, e rằng cả đời này cũng đừng mong gặp được Minh Huyên.
“Vậy để trợ lý tôi liên hệ sắp xếp lịch hẹn với cô sau.”
“Vâng, không thành vấn đề.”
Trang Di gật đầu, rồi nhận danh thϊếp từ trợ lý của Dương Tranh. Hai bên trao đổi thông tin liên hệ xong, Dương Tranh liền dẫn người rời đi.
Dù vẫn cười, ánh mắt Dương Tranh trước khi rời đi lại sắc như dao, khiến Trang Di cảm thấy như vừa bước một vòng trong miệng sói, sống lưng lạnh toát.
Lúc này Trang Di mới thở phào nhẹ nhõm. Dương Tranh vốn không phải người dễ đối phó, lần này tự mình đến, e là vì Trương Lâm Lâm. Nhưng vì một diễn viên nhỏ tuyến dưới như cô ta, có đáng để Dương Tranh đích thân ra mặt không?
Khi Trang Di vẫn còn đang mải suy nghĩ, Minh Huyên đã xách túi công vụ bước ra.
“Đi, tới phòng họp.”
Minh Huyên chỉ nói ngắn gọn một câu, Trang Di lập tức thu dọn đồ, đi theo cô, hai người dùng thang máy khác để lên phòng họp ở tầng 10.
Trang Di mơ hồ cảm thấy, mối quan hệ giữa Trương Lâm Lâm và Dương Tranh không hề đơn giản. Nếu không phải vậy thì tại sao Dương Tranh lại phải đích thân ra mặt? Hoặc cũng có thể là có kẻ nào đó giật dây phía sau khiến Dương Tranh buộc phải xuất hiện?
Thấy Trang Di như đang lạc trong dòng suy nghĩ, Minh Huyên liếc mắt hỏi: “Đang nghĩ gì vậy?”
Nghe thấy Minh Huyên chủ động hỏi, Trang Di giật mình hoàn hồn. Khi ánh mắt cô vừa chạm vào đôi mắt nâu trầm của Minh Huyên, nhất thời lúng túng nói: “Không… không có gì ạ.”
Minh Huyên cụp mắt xuống, dáng người cao gầy mang giày cao gót khiến khí thế của cô càng thêm sắc lạnh, khiến người cao 1m65 như Trang Di không dám nhìn thẳng.
“Chuyện hôm nay Dương Tranh đến, đừng nói ra ngoài.”
“Vâng, tôi hiểu rồi.”
Minh Huyên quay đầu nhìn về phía trước, đôi môi đỏ khẽ mấp máy, giọng nói trầm lạnh vang lên: “Ông ta với Trương Lâm Lâm, quan hệ không đơn giản.”
Trang Di nghe xong lập tức trợn to mắt. Cô nhớ rõ Dương Tranh đã có gia đình hạnh phúc, thế mà lại…
-
Cái nóng oi bức của mùa hè cũng đã qua, đoàn phim Đại Đường Nữ Kiệt đã quay được bốn tháng. Phần còn lại không nhiều, nhưng trong bốn tháng qua, Ngụy Dương coi như đã khổ sở đủ.
Vì Sở Hoan quá chuyên nghiệp, rất nhiều cảnh võ thuật đều tự mình diễn thật. Nếu Ngụy Dương dùng thế thân, chẳng phải trông sẽ rất kém chuyên nghiệp? Thế là anh ta cũng đành cắn răng tự mình đóng.
Dù kỹ thuật diễn xuất của Ngụy Dương không tệ, nhưng vì không nghiên cứu kỹ kịch bản, nên thường bị Sở Hoan lấn át. Đạo diễn dần dần cũng lấy Sở Hoan làm tiêu chuẩn để yêu cầu Ngụy Dương.
Lâu dần, Ngụy Dương bị NG quá nhiều lần, đến mức đạo diễn vốn rất ít khi nổi giận cũng phải nổi đóa mấy lần trên phim trường, thậm chí còn buông lời không hay. Điều đó khiến Ngụy Dương vô cùng tổn thương và chán nản.
Sở Hoan đối với anh ta thì vừa cảm thấy thương hại, lại vừa nghĩ anh ta đáng đời. Đây là hậu quả của việc không chịu nghiêm túc nghiên cứu kịch bản. Một số diễn viên dù có thiên phú, nhưng lại bị các hoạt động truyền thông, hợp đồng quảng cáo… làm phân tâm mà Ngụy Dương chính là một ví dụ điển hình.
Giờ đây, anh ta gần như đã bị nuôi thành một diễn viên chỉ biết nhìn tiền. Còn về mặt diễn xuất? Sở Hoan đã bỏ xa anh ta mấy con phố rồi.
“Ảnh hậu Sở, có thể cho tôi xin chỉ dẫn đoạn này một chút được không?”
Sở Hoan đang trò chuyện với Vệ Dĩnh Chân thì Ngụy Dương mặt dày bước tới, chủ động xin chỉ giáo. Anh ta đã bị đạo diễn Trần Tín mắng quá nhiều lần rồi, lại còn thường xuyên đến trễ hoặc vắng mặt. Đoàn làm phim thậm chí còn gọi điện trực tiếp đến công ty quản lý Dương Quang để khiếu nại. Tình hình này không thể kéo dài nữa, anh ta chỉ còn cách nghiêm túc đối mặt.
Chỉ là, Ngụy Dương thực sự đã bị các hoạt động ngoài lề vắt kiệt sức. Tẩy trang xong, Sở Hoan còn có thể thấy rõ quầng thâm to tướng quanh mắt anh ta.
“Được thôi.”
Sở Hoan gần đây cũng không ít lần “hành” Ngụy Dương, nhưng là bằng cách lấy diễn xuất áp đảo hoàn toàn, để người khác nhìn ra sự chênh lệch thực lực giữa hai người, khiến anh ta cảm nhận được áp lực rõ rệt. Điều này cũng làm Ngụy Dương dần hiểu ra diễn xuất, chưa bao giờ là chuyện dễ dàng hay có thể qua loa đại khái.
Vệ Dĩnh Chân tinh ý tránh đi, để hai diễn viên chính dễ bề trao đổi.
Phim trường vẫn tấp nập như mọi khi, Vệ Dĩnh Chân đi tới một góc tương đối yên tĩnh để nghỉ ngơi. Vừa ngồi xuống, điện thoại trong túi rung lên.
Cô cầm máy lên nhìn, vừa thấy người gọi, trong lòng liền thót một cái. Hít sâu một hơi, cô bắt máy: “Alo, Minh tổng?”
“Ừm, còn đang quay à?”
“Vâng, Minh tổng.”
Vệ Dĩnh Chân nghiêm túc đáp lại, đối với Minh Huyên, cô không dám có nửa phần sơ suất.
“Tôi đang ở Ảnh Thành, đến thăm đoàn phim. Gửi địa chỉ cho tôi.”
Vệ Dĩnh Chân nghe xong liền khẽ hít sâu một hơi, không giấu nổi sự ngạc nhiên. Đại Phật này sao lại đột nhiên đến vậy? Không phải bận đến chân không chạm đất sao?
“Vâng…”
Giọng cô gần như run rẩy ở cuối câu. Minh Huyên không phải không tốt, chỉ là khí chất của cô quá lạnh lùng và uy nghi, khiến người khác không dám đến gần. Trong số những người cô từng gặp, có lẽ chỉ có mỗi Sở Hoan là có thể bình tĩnh trò chuyện cùng Minh Huyên.
Hơn nữa… mối quan hệ giữa hai người họ… chỉ có mình cô là biết rõ. Tuy ngoài mặt là quan hệ hợp đồng, nhưng cô luôn lo sợ mối quan hệ đó sẽ ảnh hưởng đến con đường diễn xuất của Sở Hoan.