Chương 19

“Xin lỗi, xin lỗi, vừa rồi tôi không khống chế được lực tay…”

Cái tát vừa rồi cùng với mấy động tác võ lúc trước đều nằm trong diễn xuất, quả thực có thể xảy ra chuyện lỡ tay.

Nghe giọng Sở Hoan còn run run, Ngụy Dương thở phào nhẹ nhõm, cười nói: “Không sao đâu, Địch đại nhân. Tất cả vì hiệu quả của bộ phim thôi.”

Sở Hoan vẫn không ngừng xin lỗi, nhưng trong lòng thật sự có bao nhiêu áy náy… chỉ có chính nàng mới biết rõ.

Ngụy Dương bị đánh đến đỏ cả má, phải vào phòng hóa trang dặm lại một chút. Nhưng cũng không tốn bao nhiêu thời gian, rất nhanh đã trở lại để quay tiếp.

“Bốp.”

Lần này tay của Sở Hoan vẫn không nhẹ, nhưng cũng không mạnh như cái trước. Ngụy Dương đã có sự chuẩn bị trước, phản ứng cũng đúng lúc, cuối cùng cảnh quay này cũng hoàn thành.

“Cắt! Qua.”

Trần Tín cuối cùng cũng hài lòng. Sau khi kết thúc cảnh quay, Sở Hoan lập tức bước đến hỏi han Ngụy Dương. Anh ta mỉm cười bảo không sao rồi ôm mặt quay về phòng hóa trang.

Còn Sở Hoan thì nói vài câu với đạo diễn, sau đó trở lại chiếc ghế nhỏ của mình. Chờ chuyên viên trang điểm chỉnh sửa lại một chút, nàng lại tiếp tục cầm kịch bản lên xem.

“Chị Sở, chị có thấy không, Ngụy Dương bị chị đánh mà đơ cả người luôn đó.” Trần Tiểu Tiểu thì thầm bên tai nàng.

Sở Hoan chỉ cười nhạt, rồi cũng nhỏ giọng đáp: “Chị cố ý đó.”

Hả? Trần Tiểu Tiểu kinh ngạc nhìn nàng. Cô cứ tưởng Sở Hoan thật sự ra tay quá mạnh ngoài ý muốn. Ai mà ngờ lại là cố ý đúng là… quá hiểm!

“Chị Sở… Chị không sợ…?” Không sợ bị ai quay được rồi Ngụy Dương lấy đó làm cớ bôi xấu chị sao?

Cô không nói hết câu, nhưng Sở Hoan hiểu. Những tiểu xảo như thế trong giới giải trí vốn không hiếm, thấy nhiều cũng chẳng lấy làm lạ.

“Cho nên chị mới giả vờ mình lỡ tay. Nhiều máy quay như vậy, có thể cắt ghép ra được gì đâu?”

Phải nói thật, vừa rồi Sở Hoan diễn xuất quá đạt. Ánh mắt áy náy, giọng nói run run như sắp khóc đến nơi ngay cả Ngụy Dương cũng tin sái cổ, ai mà không tin được nữa?

“Phụt… Không ngờ chị Sở chị… lại phúc hắc như vậy!”

“Phúc hắc sao? Chị chỉ là cho cậu ta một bài học nho nhỏ thôi mà.”

Sở Hoan không phản bác, nhưng với từ “phúc hắc” này… dường như cũng khá hợp với nàng?

Hai người đang thì thầm nói chuyện, thì điện thoại Trần Tiểu Tiểu lại đổ chuông. Vừa nhìn tên người gọi, hai chân cô lập tức mềm nhũn, cuống quýt bước qua một bên để bắt máy.

Sở Hoan nhìn thấy Trần Tiểu Tiểu có vẻ căng thẳng như sắp ra trận, hơi nhíu mày. Không biết ai gọi mà khiến cô hồi hộp đến thế, chẳng lẽ là bạn trai?

“Alo, Minh tổng ạ?”

“Ừm, tiện nói chuyện không?”

“Vâng, có thể.”

Trần Tiểu Tiểu nuốt nước bọt. Giọng nói lạnh nhạt của Minh Huyên khiến cô không đoán ra được đối phương đang nghĩ gì.

“Ngụy Dương có giở trò gì không?”

Vừa nghe đến đây, Trần Tiểu Tiểu lập tức thở phào nhẹ nhõm. Thì ra là hỏi chuyện liên quan đến Ngụy Dương.

Ngay sau đó, cô liền hăng hái như đang báo cáo chiến công, kể hết chuyện quay vừa rồi cho Minh Huyên, nói nhỏ xíu như sợ người khác nghe thấy.

Càng kể càng hào hứng, phải cố lắm mới kể hết được mọi tình tiết từ đầu đến cuối.

“Ừm… tôi hiểu rồi.”

“Vậy nên Minh tổng đừng lo ạ, bọn em ở đây để ý rồi.”

“Ừm.”

“Vậy… Minh tổng…”

“Làm việc cho tốt.”

“Dạ vâng!”

Trần Tiểu Tiểu cúp máy xong, không giấu được cảm giác hưng phấn như vừa tán chuyện xong một vụ lớn, mà người cô vừa tám chuyện cùng… lại chính là sếp lớn của mình. Nghĩ đến việc Minh Huyên đã biết mọi chuyện, cô thầm nghĩ vậy thì chắc chắn Sở Hoan sẽ không còn phải chịu những ấm ức vô nghĩa kia nữa.

-

Sau khi kết thúc cuộc gọi, khóe môi Minh Huyên khẽ cong lên, đặt điện thoại xuống, khẽ thở dài một tiếng.

Đúng là lo lắng dư thừa…

Ban đầu chỉ là tiện miệng hỏi Vệ Dĩnh Chân xem tình hình quay phim hiện tại của Sở Hoan thế nào, không ngờ lại nghe được chuyện Ngụy Dương chậm trễ làm ảnh hưởng đến tiến độ, khiến Sở Hoan phải ở phim trường chờ suốt.

Vệ Dĩnh Chân cũng nói hiện giờ chỉ có Trần Tiểu Tiểu theo sát Sở Hoan ở phim trường, nên Minh Huyên mới chủ động gọi điện.

Vốn tưởng rằng Sở Hoan là kiểu người ôn hòa, không thích gây chuyện, có thể nhịn thì sẽ nhịn, nhưng hôm nay xem ra… hình như không hoàn toàn là vậy.

Vậy thì… Sở Hoan dường như thú vị hơn nhiều rồi.

Phát hiện ra một mặt khác của Sở Hoan, Minh Huyên cảm thấy trong lòng ngọt như ăn kẹo, tựa như một đứa trẻ lần đầu được nếm vị đường.

Đúng lúc này, trợ lý Trang Di gõ cửa. Sau khi Minh Huyên cho phép vào, cô bước vào với vẻ mặt không mấy tốt lành, như thể đang mang đến một tin chẳng lành.

“Minh tổng, tổng giám đốc của Giải Trí Công Thành đến, muốn gặp cô.”

Tổng giám đốc Giải Trí Công Thành? Dương Tranh sao?

Minh Huyên nhướng mày, khoanh tay tựa người ra sau một cách thản nhiên, khẽ cười hỏi: “Có hẹn trước không?”

Bị hỏi vậy, Trang Di hơi sững người dù gì cũng là tổng giám đốc Giải Trí Công Thành, chẳng lẽ cũng phải hẹn trước?

“Tổng giám đốc Giải Trí Công Thành thì không cần hẹn à?”

“Không… không phải…”

Nghĩ kỹ lại, giữa Giải Trí Công Thành và Tinh Diệu xưa nay chẳng mấy hoà thuận, đâu cần phải nể mặt nhau.

“Lịch trình tiếp theo của tôi là gì?”

Minh Huyên hỏi tiếp, và gần như không cần nhìn sổ tay, Trang Di lập tức trả lời: “Mười lăm phút nữa cô có cuộc họp với công ty điện ảnh Hòa Cùng.”

“Vậy cô biết nên từ chối thế nào rồi chứ?”

“Rồi ạ.”

-

“Cô nói gì cơ?”