Chương 18

Sở Hoan vẫn giữ nguyên nụ cười ôn hòa, trên mặt không hề lộ ra chút bất mãn nào. Những cảm xúc nên giấu, nàng đều giấu rất kỹ. Dù có người muốn chụp lại khoảnh khắc này để tung tin đồn nàng mắc bệnh “ngôi sao”, cũng chẳng có bằng chứng nào. Nụ cười dịu dàng và sáng rỡ như thế kia, hoàn toàn chẳng liên quan gì đến thái độ kiêu căng.

“Không cần đâu. Thật ra tôi đã trì hoãn quá nhiều thời gian rồi. Rất xin lỗi mọi người, chúng ta nên nhanh chóng quay tiếp để không ảnh hưởng tiến độ.”

Ngụy Dương nói xong thì rất thức thời, cúi đầu xin lỗi những người xung quanh. Anh lấy lui làm tiến, xử lý khá khéo léo. Sở Hoan vẫn mỉm cười, nhưng trong lòng nghĩ thầm tên nhóc này, cũng có chút thủ đoạn đấy.

“Không sao đâu, có lúc lịch trình quả thật khó sắp xếp. Anh đi trang điểm trước đi.”

Sở Hoan mỉm cười đáp lại. Căng thẳng tưởng chừng vừa bùng lên liền hóa giải ngay lập tức. Nhưng ai có mắt cũng hiểu, đây mới chỉ là màn dạo đầu. Đoàn phim này chắc chắn sắp có chuyện để xem.

Ngụy Dương vừa cười vừa xin lỗi rồi đi về phía phòng trang điểm. Sở Hoan thì ngồi xuống ghế, cầm kịch bản trên tay nhưng không xem, chỉ nhẹ nhàng phe phẩy quạt xua đi cái oi nóng.

“Chị Sở, thế là xong rồi hả?” Trần Tiểu Tiểu hỏi nhỏ.

“Dĩ nhiên là chưa.” Sở Hoan cười cười.

Nàng vốn không phải kiểu người dễ bắt nạt. Nàng luôn sẵn lòng nhún nhường, đối xử tốt với mọi người, nhưng điều kiện tiên quyết là người khác phải có thái độ chuyên nghiệp, không giở trò.

“Vậy… chị định làm gì?”

Sở Hoan nhếch môi cười, đáp: “Em cứ xem thì biết.”

Nói rồi nàng đứng dậy đi tìm đạo diễn Trần Tín. Hai người nói chuyện một lúc, chỉ thấy Trần Tín liên tục gật đầu như gà mổ thóc, trông như thể người làm chủ đoàn phim là Sở Hoan chứ không phải ông.

Trở về chỗ Trần Tiểu Tiểu, cô tò mò hỏi: “Chị Sở, chị nói gì với đạo diễn vậy? Em thấy ông gật đầu lia lịa, nhìn chị cứ như đạo diễn thật ấy.”

“Không có gì đâu. Chị chỉ bảo là Ngụy Dương mới vào đoàn, cảm xúc chắc chưa ổn định, nên chị đề nghị quay trước mấy cảnh hành động, còn cảnh tình cảm thì để sau.”

“À à…” Trần Tiểu Tiểu gật gù nhưng vẫn chưa hiểu rõ dụng ý của Sở Hoan.

Trong phim 《Đại Đường Nữ Kiệt》, Sở Hoan vào vai Địch Nguyệt – một nữ bộ khoái tài giỏi, đứng đầu một nhóm nữ bộ khoái, đang điều tra một vụ án trong cung. Còn Ngụy Dương đóng vai Lý Chính – một hoàng tử ăn chơi trác táng. Trong phim, dù Lý Chính có tài hoa, nhưng lại chẳng làm việc nghiêm túc. Nghe Địch Nguyệt điều tra án, hắn tò mò bám theo, tự xưng là muốn bái nàng làm thầy. Nhưng vì không biết võ công, nên mỗi lần gặp Địch Nguyệt đều bị nàng "dạy dỗ" cho một trận.

Sở Hoan nhìn kịch bản, khóe môi khẽ nhếch lên, lộ ra một nụ cười đầy mưu tính.

Đợi đến khi Ngụy Dương trang điểm xong, đạo diễn đến nói với anh về lịch quay sắp tới. Ngụy Dương gật đầu đồng ý không chút do dự.

Xong việc, Ngụy Dương lại đến chào hỏi Sở Hoan. Nàng cũng lịch sự đáp lại từng câu, nhìn thì rất hòa thuận. Nhưng Trần Tiểu Tiểu đứng bên cạnh thì rõ là không ưa Ngụy Dương, dứt khoát quay đi chỗ khác cho khỏi phải nhìn.

“Một lát nữa có cảnh đánh nhau, tôi sẽ tát anh một cái, hay là chúng ta diễn giả thôi cho an toàn?” Sở Hoan lễ phép đề nghị.

Ngụy Dương vừa nghe xong đã vội xua tay: “Không cần, không cần! Đóng giả chắc đạo diễn cũng không đồng ý đâu. Chị cứ đánh thật đi!”

“Vậy thì được.” Sở Hoan cười, mắt vẫn sáng như gương.

Sau khi trao đổi xong, Sở Hoan và Ngụy Dương lập tức tranh thủ thời gian diễn thử cùng nhau, bao gồm cả vài động tác võ thuật cơ bản. Nhưng chủ yếu vẫn là Sở Hoan ra tay, còn Ngụy Dương thì... bị đánh.

Diễn xong một lượt, cả hai cảm thấy ổn nên quyết định quay chính thức.

Cảnh quay lần này là Lý Chính quấn lấy Địch Nguyệt đòi nàng dạy võ. Địch Nguyệt cảm thấy phiền, định dạy hắn một bài học. Không ngờ trong lúc lộn xộn, Lý Chính vô tình chạm vào tay Địch Nguyệt, khiến nàng nổi giận và tát cho hắn một cái.

“Địch đại nhân, dạy ta đi mà!” Lý Chính túm lấy tay Địch Nguyệt, nàng nhíu mày, hất tay hắn ra rồi trở tay tát cho hắn một cái.

Bốp! — nhưng tiếng tát nghe nhẹ hều.

“Tạch!”

Đạo diễn cau mày, lắc đầu: “Cái tát vừa rồi không thật chút nào, làm lại. Lý Chính, phải phản ứng cho đúng.”

Ở phim trường, khi đã vào vai thì mọi người thường gọi tên nhân vật thay vì tên thật. Ngụy Dương nghe vậy liên tục gật đầu, điều chỉnh lại tâm trạng, rồi quay sang nói với Sở Hoan: “Địch đại nhân, chị cứ đánh mạnh tay chút cũng không sao.”

Vì tối nay còn phải đi tham gia sự kiện thương mại nên anh ta không muốn kéo dài thời gian quay.

Sở Hoan gật đầu đồng ý, khóe môi khẽ cong lên, ánh mắt ẩn giấu ý cười thâm sâu.

Trần Tiểu Tiểu đứng một bên nhìn, vẫn cảm thấy Sở Hoan quá hiền với Ngụy Dương. Cái tát kia đáng lẽ phải mạnh hơn nữa mới đúng!

Đúng lúc cô còn đang tức thay cho Sở Hoan thì điện thoại rung lên. Cô nhíu mày cầm lên xem, vừa nhìn thấy người gửi tin nhắn, cả người liền sững lại cái tên này sao lại đột ngột nhắn tin cho cô chứ?

[Quay phim có thuận lợi không?]

Trần Tiểu Tiểu nhìn dòng tin, do dự không biết nên trả lời thế nào. Nhập rồi lại xoá. Nếu kể chuyện Ngụy Dương cho Minh Huyên, liệu cô ấy có nghĩ cô đang đi nói xấu người khác?

Thôi kệ.

[Hiện tại vẫn ổn ạ.]

Chưa đầy một phút sau, Minh Huyên đã trả lời.

[Bây giờ đang quay sao?]

Cô không hiểu tại sao Minh tổng lại đột nhiên nhắn cho mình, mà cũng chẳng dám hỏi.

[Vâng, Minh tổng.]

[Ừm, vậy lát nữa tôi tìm cô sau.]

Vừa đọc xong tin nhắn, Trần Tiểu Tiểu lập tức thấy lạnh sống lưng. Minh Huyên... muốn tìm cô nói chuyện?

Cô đặt điện thoại xuống, trong lòng không ngừng thấp thỏm. Minh tổng tự nhiên muốn gặp cô làm gì chứ? Chẳng lẽ cô đã làm gì sai sao?

“Bốp.”

“Tạch.”

Tiếng cái tát vang dội cả phim trường. Trần Tiểu Tiểu giật mình ngẩng đầu nhìn, thấy Ngụy Dương đang ôm má, còn Sở Hoan thì lập tức tiến tới xin lỗi lia lịa, lo lắng kiểm tra mặt anh ta, vẻ mặt đầy áy náy.

“Lý Chính, phản ứng sai rồi. Làm lại.” Đạo diễn Trần Tín nhíu mày, không hài lòng.

Cũng không trách Ngụy Dương được, vì cái tát vừa rồi của Sở Hoan quá mạnh, khiến đầu óc anh choáng váng, không nhớ nổi phải phản ứng ra sao.

Ngụy Dương nhìn vào đôi mắt long lanh sắp rơi lệ của Sở Hoan trước mặt, nhất thời không phân biệt nổi rốt cuộc nàng đang thật sự áy náy, hay chỉ đang… diễn thôi.