Chương 7 + Chương 8

Chu Đĩnh đứng tại chỗ, ngơ ngẩn nhìn Giản Văn Minh đi xa.

Mẹ Chu hỏi: “Giản Văn Minh, cái tên này nghe quen quen.”

Tiểu Vương phía sau đáp lại: “Chính là cái người hay kéo anh Chu vào những chuyện tai tiếng đó.”

Mẹ Chu a một tiếng, bừng tỉnh nói: “Hóa ra là cậu ta.”

Bà quay đầu nhìn về phía Chu Đĩnh, thấy vẻ mặt lạnh lùng của hắn, không nói gì.

Bà Chu vừa từ nước ngoài trở về, không quen thuộc với giới giải trí trong nước, chỉ biết một vài ngôi sao lâu năm. Dù bà đã nghe nói đến Giản Văn Minh và đã nhìn qua vài bức ảnh, nhưng ấn tượng cũng không sâu sắc lắm.

Hôm nay khi thấy tận mắt, bà cảm thấy có chút khác so với tưởng tượng.

Giản Văn Minh trông đẹp mắt hơn, nhưng lại có vẻ yếu ớt, giống như một đóa hoa trắng nhỏ lạnh lùng.

"Cậu ta chính là Giản Văn Minh à?” Mẹ Chu nói: “Cậu nhóc này lớn lên thật đẹp. Nhưng cậu ta bị làm sao vậy?”

Chu Đĩnh lắc đầu, tiếp tục bước đi. Tiểu Vương đi trước một bước, đi tới phía trước hắn.

Trước khi đi, Khương Hồng đã căn dặn Chu Đĩnh phải cẩn thận, Giản Văn Minh cũng ở Thịnh Quang Hoa Phủ, phải đề phòng.

Không biết có phóng viên của Ngải Mỹ Giải Trí ở gần đây để chụp lén không.

Họ vội vã vào bãi đỗ xe, nhìn quanh một lượt, thấy không có nhiều xe đậu, và Giản Văn Minh cũng không có ở đây.

Họ lên xe, chuẩn bị rời khỏi Thịnh Quang Hoa Phủ. Chu Đĩnh còn có một buổi sự kiện phải tham gia, nên họ sẽ trực tiếp đi sân bay.

Khi xe ra khỏi bãi đỗ, Tiểu Vương quay đầu nhìn thoáng qua Chu Đĩnh, thấy anh mở cửa sổ xe. Gió lạnh thổi vào, làm vẻ mặt lạnh lùng của Chu Đĩnh càng thêm phần kiêu ngạo.

Có lẽ là vì gặp Giản Văn Minh, cho nên Chu Đĩnh không vui.

Mất hứng.

Ngàn phòng vạn phòng, rốt cuộc vẫn là không phòng được.

Giản Văn Minh dường như luôn có bản lĩnh này, bất kể phòng bị thế nào, cậu ta cũng có thể tìm được cơ hội để bám sát vào.

“Cũng không biết Giản Văn Minh bị làm sao vậy” Cậu ta nói.

Cậu ta có chút nhịn không được.

Cậu ta vừa nghe một tin đồn làm mình cảm thấy hả giận vô cùng. Cậu ta nghĩ nếu nói cho Chu Đĩnh nghe, có lẽ Chu Đĩnh sẽ vui lên một chút.

Cậu ta cẩn thận liếc nhìn Chu Đĩnh một cái, nói:

"Hôm trước em nghe một chị thợ trang điểm nói, có một ông chủ lớn hình như để ý Giản Văn Minh, đối phương còn là Alpha. Nhưng Giản Văn Minh không muốn, kết quả bị hành hạ thảm lắm. Bộ dạng hôm nay của cậu ta, không biết có phải bị ông chủ lớn kia làm ra hay không, nhìn qua đặc biệt giống bị phản ứng kí©h thí©ɧ.”

Alpha nếu gặp Alpha mạnh hơn, pheromone đối chọi nhau rất dễ dẫn đến trạng thái này.

Loại khả năng này vừa đáng sợ, vừa hả giận, lại mang theo vài phần hương diễm kí©h thí©ɧ.

Chỉ là, bộ dạng Giản Văn Minh vừa rồi, thoạt nhìn thật sự có chút đáng thương.

Nói đi cũng phải nói lại, con người Giản Văn Minh cũng không thể coi là hoàn toàn hư hỏng. Việc thích tạo nhiệt cũng chưa chắc là ý muốn ban đầu của cậu ta. Ngải Mỹ Giải Trí vốn là chảo nhuộm lớn nổi danh trong giới giải trí. Giản Văn Minh rơi vào đó, chỉ sợ đời này cũng không thể thoát ra nổi.

Giải trí Ngải Mỹ, Tống Thanh nổi danh nam nữ đều ăn, Alpha hay Omega đều chơi hết. Trong giới đồn rằng công ty bọn họ không có nghệ sĩ nào là hoàn toàn sạch sẽ.

Năm đó, Cố Vân Tương vừa nổi tiếng đã bị tung ra không ít scandal đen. Nhưng nhờ ngoại hình đủ đẹp, kỹ thuật diễn đủ tốt, mới không bị gièm pha đánh gục.

Nhưng Giản Văn Minh thì khác. Ngoài một khuôn mặt ra, thì không có một chút ưu thế nào khác. Tính tình cũng không hợp giới giải trí. Cậu ta debut hai năm, đã gây ra không biết bao nhiêu chuyện.

Một Alpha diễm lệ, kiêu căng như vậy, cuối cùng lại rơi vào tình cảnh này. Vừa rồi đôi mắt cậu ta đẫm lệ mông lung, dáng vẻ thống khổ mà bất lực, so với vẻ phóng khoáng tùy ý thường ngày quả thực là hai hình ảnh hoàn toàn khác biệt.

“Chỉ có thể trách lúc trước cậu ta nhìn người không chuẩn, ký vào Giải trí Ngải Mỹ. Ai mà không biết Giải trí Ngải Mỹ nổi tiếng đen tối, bại hoại, chuyên làm trung gian dẫn mối. Chúng dựa vào người chống lưng phía sau, thao túng giải thưởng, lừa gạt không biết bao nhiêu người……”

“Lái xe cho tốt đi.” Chu Đĩnh nhàn nhạt nói.

Tiểu Vương chỉ cười cười, cậu ta nhìn lên kính chắn gió.

"Hình như trời mưa rồi.”

Những giọt mưa vỡ ra trên kính chắn gió, vào đông không khí thực lạnh lẽo, khiến người qua đường vội vã tìm nơi trú mưa.

Chu Đĩnh vẫn không đóng cửa sổ lại, để gió và mưa vào trong xe.

Hắn nhắm mắt, tựa vào ghế.

Thật ra, lúc đầu Chu Đĩnh không hề bài xích Giản Văn Minh.

Hơn nữa, trong lần gặp nhau đầu tiên, hắn thậm chí còn âm thầm giúp đỡ cậu.

Bởi vì hắn cảm thấy Giản Văn Minh trông rất giống một Omega mà hắn từng gặp khi còn niên thiếu ở nước Y.

Khi đó hắn mới chỉ 16 tuổi, vẫn còn ở nước Y, theo chị họ tham gia một buổi giao lưu âm nhạc violon.

Bọn họ đã đến muộn. Chị họ kéo hắn vội vàng chạy lên trên, kết quả vừa đến cầu thang xoắn ốc trong đại sảnh liền nhìn thấy một thiếu niên vô cùng tuấn tú đang đeo hộp đàn bước xuống.

Thiếu niên mặc đồng phục học sinh của nước Y, áo sơ mi trắng, cà vạt đen, quần đen, giày thể thao xanh đen. Trên cổ đeo một chiếc vòng chống cắn, hai tay đút túi quần, khuôn mặt không chút biểu cảm liếc nhìn bọn họ một cái rồi đi ngang qua.

Khoảnh khắc thiếu niên lướt qua, Chu Đĩnh ngửi thấy mùi pheromone thoang thoảng như hương hoa hồng.

Đó là một Omega.

Lạnh lẽo nhưng đẹp đẽ.

Hắn ngơ ngác đứng trên bậc thang, nhìn theo bóng dáng đối phương khuất dần.

Đối phương mang theo khí chất vô cùng lạnh lùng, nhưng chiếc hộp đàn màu cam hồng trên lưng lại ánh lên tia sáng dịu dàng, như sưởi ấm trái tim hắn.

Một tiếng còi xe kéo hắn ra khỏi hồi ức. Mưa dường như càng lúc càng lớn, hắn vội vàng đóng cửa sổ xe lại. Ngay khoảnh khắc cửa sổ khép kín, hắn trông thấy Giản Văn Minh bên vệ đường.

Giản Văn Khê mặc rất đơn bạc, một mình đi dưới mưa. Dáng người cao gầy, gương mặt nghiêng tuyệt đẹp, trông như một đóa hoa hồng cô độc giữa cơn mưa lạnh.

Giản Văn Minh lặng lẽ bước đi trên đường. Anh chỉ mặc một chiếc áo len mỏng, đang men theo vỉa hè bước đi. Người qua đường không nhịn được mà liếc nhìn anh.

Đi ngang qua một cửa hàng tiện lợi, anh bước vào, mua một chiếc ô và một chiếc khẩu trang màu đen.

Điện thoại của anh đã rung lên vài lần, nhưng anh không trả lời.

Là Lý Nhung gọi đến.

Anh cất điện thoại vào túi, tiếp tục đi dọc bờ sông.

Vừa rồi rất nguy hiểm, sau này khả năng anh sẽ phải đối mặt với các tình huống tương tự bất cứ lúc nào.

Điều này giống như gió lạnh và mưa lạnh, đó là môi trường sinh hoạt mà anh sẽ phải đối mặt trong tương lai.

Tuy nhiên, chính những nguy hiểm tiềm ẩn này khiến anh nhận ra rõ ràng sự đáng sợ mà anh đang đối diện, khiến anh càng thêm kiên định và quyết đoán. Anh đang đứng bên cạnh vách núi, mọi lúc đều có thể ngã xuống.

Rơi xuống, rơi xuống, cả người rơi thật nhanh, dùng cái chết đổi lấy một khoảnh khắc bay lượn thỏa thích.

Hiện tại, Giản Văn Minh là người mà Tần Tự Hành coi trọng, điều này với anh mà nói, có lẽ lại là một hình thức bảo vệ. Ít nhất trong khoảng thời gian ngắn, công ty sẽ không tiếp tục làm phiền anh, cũng sẽ không có người khác nhắm vào anh.

Việc anh cần làm bây giờ, là nhanh chóng bay lên, trưởng thành, và mỗi hành động của anh đều sẽ thu hút sự chú ý, có hàng triệu fan hâm mộ, như một ngôi sao hạng A.

Bỗng nhiên, một cảm xúc mãnh liệt dâng lên trong lòng anh, mà anh không thể giải thích rõ ràng đó là cảm xúc gì.

Gió ở bờ sông rất lạnh, nhưng anh chẳng hề né tránh. Cơn gió mạnh thổi khiến chiếc ô anh cầm trên tay bị biến dạng, nhưng anh vẫn tiếp tục đi dọc theo bờ sông, dường như chỉ có như vậy, cảm xúc hỗn loạn, nước mắt, mới có thể dần tiêu tan.

Cuối cùng, anh chỉ đơn giản là chạy. Anh chạy giữa cơn gió lạnh, chiếc ô rơi ra khỏi tay, những giọt mưa lạnh buốt rơi vào đầu và mặt anh. Anh cảm thấy càng lúc càng tỉnh táo, cơ thể cũng bắt đầu hưng phấn.

Điện thoại trong túi đột nhiên vang lên. Anh liếʍ môi, lấy điện thoại ra, cúi đầu nhìn thấy, là Trần Duệ gọi đến.

"Đạo diễn Trần.”

"Cậu ở đâu?” Trần Duệ nói.

“Tới đài truyền hình một chuyến, ngay bây giờ, có thể việc này sẽ được quyết định.”

Giản Văn Minh dừng lại, đối diện với gió bắc, tóc anh bị thổi tung, bay loạn xạ. So với cái nóng ở những nơi nhiệt đới, gió tháng 11 này lạnh lẽo như cắt da cắt thịt, nhưng chính cơn gió này lại như lửa thiêu đốt, biến anh thành một ngọn lửa lạnh băng.

Anh gật đầu, nói: “Được.”

Chương 8: Tôi muốn ngồi lên ngai vàng

Trần Duệ vô cùng phấn khích, ông đã có chút không thể chờ đợi thêm, liền trực tiếp chạy đến đại sảnh đài truyền hình chờ Giản Văn Khê đến.

Ông làm chương trình tạp kỹ cũng đã mười mấy năm, nhưng thực sự bùng nổ chỉ có chương trình Thần Tượng 101 tám năm trước.

Khi đó, chương trình tuyển chọn tài năng đối với khán giả trong nước mà nói vẫn còn khá mới mẻ. Lần tuyển chọn ấy đã đưa Cố Vân Tương nổi lên như diều gặp gió, cùng với vài thí sinh có nghiên cứu về âm nhạc.

Hiện tại, bọn họ đã trở thành trụ cột vững chắc trong giới âm nhạc, ví dụ như Chung Nhạc, lần này còn đến Tinh Nguyệt Chi Chiến làm cố vấn.

Nhưng mấy năm nay, ông làm không ít gameshow, tất cả đều không ngoại lệ mà thất bại giữa chừng.

Thời buổi này, chương trình tạp kỹ đã rất khó tạo ra một hình thức mới mẻ. Địa vị của ông trong đài cũng đang gặp nguy cơ.

Tuy nhiên, hiện tại ông đã đón được một cơ hội xoay chuyển tình thế. Mấy năm nay chưa từng có một gameshow nào có thể lên hot search liên tục ngay cả khi chưa phát sóng.

Trước giờ chưa từng có chương trình phát sóng trực tiếp toàn bộ hành trình, lại còn là cuộc chiến giữa ngôi sao và thí sinh thường, thêm hình thức ghép cp độc đáo mới mẻ. Hơn nữa, còn có những ngôi sao nổi tiếng như Cố Vân Tương, và siêu cấp lưu lượng như Chu Đĩnh tham gia. Ngay từ khi kế hoạch chương trình được tiết lộ, đã tạo nên từng đợt sóng hot search liên tiếp.

Chương trình này gần như đã định sẵn sẽ tạo nên một làn sóng bùng nổ, mà làn sóng ấy sẽ không hề nhỏ.

Nhưng điều ông muốn không chỉ là một làn sóng bọt biển thoáng qua.

Ông muốn chương trình này phải thật sự bạo.

Muốn gameshow bạo, cần một nhóm thí sinh có ngoại hình và thực lực ổn định để giữ vững danh tiếng, đồng thời phải chuẩn bị một bất ngờ ngoài dự kiến.

Phàm là những gameshow bùng nổ, từ ca hát đến vũ đạo, tất nhiên phải có một hắc mã[1], một thí sinh mà không ai đoán trước được, xuất hiện gây chấn động.

[1]Hắc mã: nghĩa bóng là trong các cuộc thi, trận đấu hoặc là sự kiện, "hắc mã" chỉ những người hoặc đội bị đánh giá thấp nhưng có khả năng sẽ tạo ra bất ngờ và chiến thắng.

Sau đó, con hắc mã này sẽ cùng chương trình hình thành quan hệ cộng sinh, nó nổi tiếng đến đâu, chương trình sẽ bạo đến đó. Đôi bên cùng có lợi, cùng nhau thành công.

Tinh Nguyệt Chi Chiến đương nhiên cũng đã chuẩn bị một con hắc mã.

Một nam sinh năm ba của Học viện Âm nhạc Tinh Không, Alpha, 20 tuổi, tướng mạo tuấn tú, vừa mở miệng đã khiến người nghe kinh ngạc.

Có con hắc mã này, trong lòng tổ chương trình như ăn một viên thuốc an thần. Nhưng không ngờ rằng, khi sắp ghi hình, lại xuất hiện thêm một người khác.

Giản Văn Minh, một người đầy tranh cãi, trong mắt công chúng là bình hoa di động, nhưng hóa ra lại ẩn giấu ánh sáng chói lọi đến vậy.

Sự đối lập này, cộng thêm việc vốn đã là tâm điểm tranh luận, so với con hắc mã được chuẩn bị sẵn, càng có thể tạo ra đủ loại đề tài và lượng truy cập khổng lồ.

Ông thậm chí có thể tưởng tượng đến cảnh Giản Minh dùng thực lực khiến sân khấu bùng nổ, làm dậy sóng dư luận trên mạng.

Một chiếc taxi đỗ lại bên ngoài, sau đó có một bóng người quen thuộc bước xuống.

Trần Duệ lập tức đẩy cửa sổ ra, gọi: “Tiểu Giản!”

Giản Văn Khê đội mưa bước nhanh tới, tóc tai còn ướt: “Đạo diễn Trần”

Trần Duệ nói: “Sao lại mặc mỏng manh như vậy, cũng không mang ô?”

“Vội đến nên quên mất.” Giản Văn Khê đáp.

Trần Duệ cười, khoác vai anh, giọng nói đầy phấn khởi: “Tôi đã báo cáo sơ qua tình hình của cậu với cấp trên rồi, bọn họ muốn gặp cậu.”

Giản Văn Khê gật đầu. Có lẽ vì lạnh, mũi anh đỏ lên, nhưng làn da trắng mịn càng nổi bật hơn, như một khối bạch ngọc lạnh giá. Trên mắt phải còn có một vết bầm.

“Bị thương à?”

“Không cẩn thận trượt chân. Vết thương nhỏ thôi.”

“May là không nghiêm trọng, hai ngày nữa chương trình đã ghi hình rồi.”

Giản Văn Khê dùng ngón cái xoa nhẹ vết thương nơi khóe mắt, hơi cau mày vì đau.

"Đừng căng thẳng, có gì cứ nói thật là được. Chủ yếu là bọn họ muốn kiểm tra thực lực của cậu.” Trần Duệ dặn dò lần nữa trước khi vào phòng.

Giọng điệu nhẹ nhàng, tràn đầy sự che chở.

Giản Văn Khê gật đầu, rồi thấy Trần Duệ đẩy cửa ra.

Vẫn là phòng phỏng vấn hôm trước, bước vào đã thấy bốn, năm người nam nữ trung niên đang ngồi.

Trần Duệ giới thiệu đơn giản, những người trong phòng có giám đốc đài, nhà sản xuất và đạo diễn, đều là những nhân vật lớn nhưng thái độ khá hòa nhã.

“Tôi tin tưởng vào mắt nhìn người của đạo diễn Trần, nhưng trước khi kiểm tra thực lực của cậu, tôi có một câu hỏi.” Một nhà sản xuất nữ nói.

Giống như phần lớn Alpha, giọng điệu của cô tuy hòa nhã nhưng khí chất lại rất mạnh mẽ và sắc bén.

Giản Văn Khê gật đầu: “Xin mời.”

“Cậu đã hoạt động trong giới hai năm rồi, chúng tôi đều biết cậu. Những biểu hiện trước đây của cậu chúng tôi đều đã xem qua. Vậy tại sao trước đó lại che giấu thực lực?” Cô cười một chút rồi nói tiếp: “Chúng tôi thực sự rất kinh ngạc, cũng rất tò mò.”

Giản Văn Khê đáp: “Trước đây công ty chỉ cho tôi những cơ hội hạn chế.

Anh đã điều tra rõ ràng, trong hai năm qua, công việc mà Ngải Mỹ Giải Trí giao cho Giản Văn Minh thật sự không có gì nổi bật.

“Có lẽ là duyên phận, đợi đến khi tham gia chương trình của chúng ta sẽ tỏa sáng.” Trần Duệ xen vào.

Nữ sản xuất liếc nhìn Trần Duệ, cười cười rồi cúi đầu nói nhỏ với lãnh đạo bên cạnh, sau đó quay lại nói: “Tôi nghe đạo diễn Trần bảo cậu biết ca hát, chơi nhiều loại nhạc cụ, biết ngoại ngữ… Còn vũ đạo thì sao? Cậu có biết nhảy không?”

Giản Văn Khê đáp: “Hồi nhỏ tôi từng học, nhưng đã lâu rồi tôi không nhảy."

Nữ sản xuất gật đầu: “Vậy cậu hát thử một bài cho chúng tôi nghe.”

Giản Văn Khê lần này lại càng thong dong, anh hát một bài nhanh rồi lại chuyển sang một bài chậm. Trần Duệ ngồi bên cạnh, nhịn không được mà liếc nhìn về phía đám người sản xuất. Vài người trong số đó đều ngây ngẩn nhìn "Giản Văn Minh", chẳng ai thốt nên lời. Khi anh hát xong, cả phòng đều sững sờ, không ai nói nổi một câu.

Chờ Giản Văn Khê ra ngoài, Trần Duệ hưng phấn hỏi: “Thế nào? Có phải bảo vật không?”

Nữ sản xuất cau mày đáp: “Hát thì hay, nhưng tôi lại có chút lo lắng. Với điều kiện nhan sắc này, chất giọng này, cùng kỹ thuật hát điêu luyện như thế mà hai năm qua vẫn chỉ là một cái bình hoa di động. Chuyện này thật sự quá kỳ lạ, giống như một quả bom nổ chậm, khiến người ta cảm thấy bất an.”

Trần Duệ quay sang giám đốc đài: “Ông thấy sao?”

Giám đốc đài hỏi: “Tiết mục này của các ông có mời Chu Đĩnh đúng không?”Trần Duệ gật đầu.

Giám đốc đài cười nói: “Mấy hôm trước tôi vừa nghe cháu gái tôi ở nhà mắng Giản Văn Minh. Cậu ta và Chu Đĩnh là cặp đôi dính tin đồn tình ái?”

Nữ sản xuất lắc đầu: “Trước đây cậu ta luôn bám lấy Chu Đĩnh để lăng xê. Hai nhà hình như có chút xích mích, mấy ngày trước còn lên cả hot search.”

Giám đốc đài gật gù: “Lại là một điểm nóng khác đây.”

Trần Duệ nói: “Giản Văn Minh trên người đã có quá nhiều điểm nóng rồi. Giám đốc đài, tôi muốn cậu ta.”

Nữ sản xuất chần chừ: “Nhưng cậu ta là nghệ sĩ nguy hiểm.”

Trần Duệ phản bác ngay: “Nguy hiểm thì mới có lợi nhuận cao. Giản Văn Minh đáng giá để đánh cược.”

Mọi người đồng loạt quay sang nhìn giám đốc đài. Qua lớp kính pha lê, đài trưởng thấy "Giản Văn Minh" đang ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế dài ngoài hành lang. Mái tóc đen tuyền nổi bật trên làn da trắng như tuyết, đôi chân dài thẳng tắp chống xuống sàn, cả người toát lên vẻ lạnh lẽo điềm tĩnh.

Trước giờ ông chưa từng chú ý đến Giản Văn Minh, cũng không hiểu rõ xu hướng người hâm mộ hiện tại. Nhưng ngay khoảnh khắc này, ông cảm thấy chàng trai ấy không hề tầm thường, có một khí chất đặc biệt, như rồng phượng giữa loài người.

Giám đốc đài hỏi: “Chu Đĩnh bên kia thì sao? Họ đồng ý cùng Giản Văn Minh chung sân khấu chứ?”

Trần Duệ cười đáp: “Tôi sẽ đích thân thuyết phục họ.”

Nữ sản xuất cười đùa: “Tôi trông ông có vẻ rất muốn có cậu ta.”

Trần Duệ cười, nhìn về phía "Giản Văn Minh": “Các người cứ tin vào trực giác của tôi đi. Mùa đông năm nay, có lẽ sẽ thuộc về cậu ta.”

Giám đốc đài căn dặn: “Vậy thì lo liệu bảo mật cho tốt. Mọi vụ nổ lớn đều phải diễn ra bất ngờ.”

Trần Duệ tự tin nói: “Một người mà trong mắt mọi người chỉ là một bình hoa xinh đẹp, lại sở hữu tài hoa như vậy thì còn gì bất ngờ hơn nữa? Chờ đến lúc khán giả tròn mắt kinh ngạc, tỷ suất người xem chắc chắn sẽ bùng nổ.”

Hành lang hơi lạnh.

Giản Văn Khê ngồi đó, chiếc áo lông trên người đã che kín gió. Hai tay đan vào nhau, đầu hơi cúi xuống.

Đây là khoảnh khắc quyết định vận mệnh của anh.

Nghe thấy tiếng cửa mở, anh ngẩng đầu lên. Nhìn thấy Trần Duệ và những người khác đi ra, anh lập tức đứng dậy.

Thái độ của nhóm người này so với trước đã hòa nhã hơn hẳn. Họ cười chào hỏi vài câu, thậm chí giám đốc đài còn chủ động bắt tay anh.

“Chàng trai trẻ, cố gắng làm tốt nhé. Tôi thực sự rất kỳ vọng vào cậu.”

Giản Văn Khê nở nụ cười, nụ cười ấy đẹp đến mức ngay cả nữ sản xuất trước đó còn nghi ngờ, giờ cũng phải động lòng.

Thật sự quá đẹp!

Tuổi trẻ, sạch sẽ, rực rỡ, nổi bật. Dù là giữa giới giải trí nơi nhan sắc nhiều như mây, thì nhan sắc của "Giản Văn Minh" vẫn là hàng hiếm có khó tìm.

Nữ sản xuất liếc Trần Duệ một cái đầy ẩn ý, sau đó cùng giám đốc đài rời đi.

Sau khi tiễn mọi người, Trần Duệ hào hứng nói: “Thành công rồi.”

Giản Văn Khê khẽ gật đầu: “Cảm ơn ngài.”

Trần Duệ ra hiệu: “Đi theo tôi.”

Giản Văn Khê bước theo ông đi về phía trước, đến khi cả hai đứng trước cửa thang máy, ánh mắt anh tình cờ dừng lại trên màn hình quảng cáo bên trong thang máy. Trên đó đang phát đoạn phim quảng bá bộ phim cổ trang có sự tham gia của Cố Vân Tương.

Màn hình hiển thị logo của đài truyền hình Giang Hải, không ngừng lặp lại hình ảnh gương mặt hoàn mỹ không tỳ vết của Cố Vân Tương.

Trần Duệ đột nhiên hỏi: “Muốn diễn không?”

Giản Văn Khê hơi sững lại, quay sang nhìn rồi lắc đầu: “Làm diễn viên? Tôi e là mình không đủ khả năng.”

Trần Duệ cười: “Không ai sinh ra đã biết tất cả mọi thứ. Ngay cả thiên tài như Cố Vân Tương cũng phải tích lũy qua từng vai diễn mới có thành tựu hôm nay. Chỉ cần cậu đủ nổi tiếng, sớm muộn gì cũng sẽ có ngày cậu được diễn vương triều kịch.”

Vương triều kịch, chỉ cần nghe tên thôi đã gợi lên cảm giác hùng vĩ và đầy khí thế.

Trần Duệ dẫn anh vào đại sảnh ghi hình.

“Chúng tôi còn có trường quay ngoài ngoại thành, nhưng những buổi ghi hình chính đều diễn ra ở đây.”

Nói rồi, ông đẩy cửa bước vào.

Trên sân khấu, Trần Duệ cầm bộ đàm ra lệnh: “Bật toàn bộ đèn lên.”

Ông vừa dứt lời, Giản Văn Khê đã nghe thấy vài tiếng "tách tách" vang lên từ sâu trong màn đêm thăm thẳm. Ngay sau đó, ánh đèn giống như những con rồng lửa, từ nơi xa xăm lần lượt sáng rực lên, từng bước tiến đến trung tâm sân khấu. Khi ánh sáng hội tụ tại giữa sân khấu, cả không gian ngập tràn sắc xanh biển rực rỡ.

Ở trung tâm, một ngọn đèn lớn hình trăng tròn bùng lên, giống như ngọn lửa rồng, sáng bừng trong đêm. Trên đỉnh khung sân khấu, là hình ảnh lấp lánh của muôn vì sao vây quanh mặt trăng, các ánh sáng tinh tú cùng tụ hội, tôn vinh vầng trăng rực rỡ, tạo nên một cảnh tượng tráng lệ.

Trong ánh sáng rực rỡ ấy, hiện ra một sân khấu hoành tráng với trăm chỗ ngồi, chín mươi chín cái ghế tựa ngôi sao và một ghế nổi bật ở trung tâm - ghế ánh trăng. Hai bên sân khấu, từng hàng camera được bố trí dày đặc, khiến toàn cảnh trở nên vừa uy nghi vừa hoa lệ.

Giản Văn Khê cảm thấy máu mình như đang sôi trào. Đứng dưới sân khấu rực rỡ, bị cảnh tượng trước mắt làm chấn động, cuối cùng ánh mắt anh dừng lại ở chiếc ghế hình trăng lưỡi liềm vàng rực trên đỉnh

Trần Duệ nói: "Đó là vị trí trung tâm của chúng tôi. Xem thử bao nhiêu tập nữa cậu mới có thể ngồi lên được."

Trong mắt Giản Văn Khê dường như có ánh nước lấp lánh, vào khoảnh khắc đó, anh không còn là Giản Văn Minh, mà chỉ đơn thuần là chính anh. Ánh sáng trên sân khấu quá chói, quá rực rỡ và quá nóng bỏng, khiến anh cảm giác như cả người đang bị nung nóng.

“Tôi mà ngồi lên rồi, sẽ không bao giờ để mình phải bước xuống.”

Anh kiên định tuyên bố.