Trap là bài hát vô cùng sôi động, vũ đạo mạnh mẽ với những động tác nhanh và nhiều chi tiết mang tính phô diễn cao. Chu Đĩnh cùng biên đạo nhảy mà hắn mời đến đã làm mẫu cho Giản Văn Khê xem trước một lần.
Xem xong, trong lòng Giản Văn Khê chỉ có một suy nghĩ:
Cái này cũng quá khó rồi.
Anh cảm thấy mình đã tính sai. Lẽ ra, anh nên sớm nhận ra trình độ vũ đạo của Chu Đĩnh. Nếu Chu Đĩnh muốn biểu diễn xuất sắc, vũ đạo chắc chắn sẽ cực kỳ khó.
Điệu nhảy này không chỉ mạnh mẽ, sống động mà còn có những động tác đầy nhiệt huyết, thậm chí một số động tác “lò xo” có độ khó cực cao. Đặc biệt, có động tác yêu cầu phần ngực rung liên tục với tốc độ nhanh đến mức anh dù có cố gắng thế nào cũng không theo kịp.
Toàn bộ nhân viên trong phòng đều đồng loạt nhìn về phía "Giản Văn Minh".
Giản Văn Minh tuy mặc đồ thể thao đơn giản, khuôn mặt sạch sẽ, nhưng làn da lại trắng, môi hồng. Dù đứng yên, anh vẫn toát lên vẻ lạnh lùng của một nam thần, giống như một đóa hồng kiêu sa phủ ánh sáng băng giá.
Mọi người thật sự không thể tưởng tượng nổi dáng vẻ của Giản Văn Minh khi nhảy điệu này.
Vũ đạo này thậm chí còn bốc lửa hơn cả bài hát chủ đề.
Đặc biệt, trong số các động tác, có một động tác yêu cầu một vũ công áp sát vào vũ công còn lại, cả hai cùng thực hiện động tác đẩy hông.
Vì toàn bộ vũ đạo đều mạnh mẽ, hơn nữa sau đó còn có những động tác rung ngực liên tiếp, nên khi Chu Đĩnh và biên đạo múa biểu diễn, trông vô cùng cuốn hút.
Nhưng khi liên tưởng đến Giản Văn Minh... Sao lại có cảm giác…muốn phun cả ngụm trà ra thế này!
Hai người bọn họ, rốt cuộc ai đẩy ai?
Hẳn là Chu Đĩnh đẩy Giản Văn Minh đi? Dù sao thì về thể hình, Chu Đĩnh cũng cao hơn cậu ấy một đoạn.
A a a a.
Chu Đĩnh thực sự quá đỉnh.
____
Giản Văn Minh đứng yên trước tòa nhà văn phòng của Tập đoàn Đại Khê.
Ngửa đầu nhìn lên, lớp kính xanh thẫm của tòa nhà phản chiếu ánh nắng rực rỡ, trông vô cùng hoành tráng.
Khí thế cũng không tệ.
Đây là lần đầu tiên cậu đến tòa nhà của Tập đoàn Đại Khê, nhưng rõ ràng không phải lần đầu tiên anh trai cậu đến.
Bởi vì ngay khi cậu vừa bước vào, nhân viên ở sảnh lập tức chạy tới: “Cậu Giản, sao cậu lại đến đây?”
Người đó vừa dứt lời, liền có thêm hai ba nhân viên khác cũng vội chạy tới. Trong đó, có một người trông giống như quản lý cấp dưới, từ xa đã gọi lớn: “Cậu Giản!”
Giản Văn Minh bắt chước dáng vẻ lãnh đạm, trầm ổn của anh trai mình, chỉ khẽ “Ừ” một tiếng.
Phải nói, ra vẻ thế này cũng khá ngầu.
“Cậu đến có việc gì ạ?” Quản lý nhỏ cười tủm tỉm hỏi.
“Tôi đến tìm Hề Chính, anh ấy có ở đây không?”
“Có, có.”
Giản Văn Minh lập tức nói: “Dẫn tôi đi gặp anh ấy.”
Quản lý nhỏ gật đầu, sau đó quay sang quầy lễ tân dặn dò: “Báo với trợ lý Tiêu, nói cậu Giản đã đến.”
Nghe vậy, Giản Văn Minh liếc mắt nhìn quầy lễ tân một cái.
Sao lại có cảm giác như đang đi mật báo vậy chứ?
Cậu liền hỏi: “Hề Chính đang làm gì? Nếu đang bận thì tôi có thể chờ một lát rồi gặp anh ấy.”
“Sếp Hề đang họp với người của Tập đoàn Minh Thành.”
Ồ.
Cậu lập tức hỏi: “Minh Thế Khải cũng tới?”
Nghe cậu nhắc đến tên Minh Thế Khải, quản lý nhỏ thoáng khựng lại, sắc mặt ngay lập tức trở nên lúng túng và căng thẳng: “…Dạ, mấy lãnh đạo cấp cao của Tập đoàn Minh Thành đều tới cả.”
Thật là trùng hợp.
Lại đυ.ng ngay phải người thứ ba này rồi.
Giản Văn Minh cười cười, nói: “Vậy thì vừa hay, tôi cũng muốn gặp cậu cả nhà họ Minh này. Dẫn tôi lên đi.”
Vài nhân viên xung quanh sắc mặt đều trở nên phức tạp, ánh mắt dõi theo cậu bước vào thang máy.
Bên trong thang máy, hương hoa hồng thoang thoảng, là mùi pheromone ngọt ngào đặc trưng của Omega.
Mùi hương này phát ra từ người Giản Văn Minh.
Quản lý nhỏ đứng cạnh cậu, vừa ngửi thấy mùi hương dịu nhẹ này, tim liền đập nhanh hơn.
Người yêu của sếp... đúng là đẹp quá đi mất.
Thân hình này, khí chất này.
Chỉ là tính cách có phần lạnh nhạt, khiến hắn cũng không dám nhiều lời trước mặt đối phương.
Hy vọng trợ lý Tiêu đã kịp truyền tin lên trên, lát nữa đừng có xảy ra đánh nhau là được.
Gần đây, tin đồn về sếp Hề và cậu cả nhà họ Minh ngày càng lan truyền mạnh mẽ, thậm chí có người còn nói sếp Hề đã ly hôn với Giản Văn Khê.
Nhưng giờ Giản Văn Khê đến rồi, liệu có thể đập tan mấy lời đồn nhảm kia không?
Nói thật thì, Giản Văn Khê và cậu cả nhà họ Minh đúng là mỗi người một vẻ, ai cũng xuất sắc theo cách riêng của mình.
Thang máy “Đinh” một tiếng rồi mở ra. Ngoài cửa, một nữ trợ lý trẻ tuổi mặc trang phục công sở đã đứng đợi sẵn.
“Trợ lý Tiêu.” Quản lý nhỏ chào hỏi.
Trợ lý Tiêu khẽ gật đầu, trên mặt mang theo nụ cười khéo léo vừa đủ: “Cậu Giản.”
Giản Văn Minh cũng khẽ gật đầu, bước ra khỏi thang máy, liền nghe trợ lý Tiêu nói: “Sếp Hề vẫn đang họp, cậu có thể vào văn phòng ngài ấy chờ một lát.”
“Họp xong báo tôi một tiếng, tôi cũng muốn gặp Minh Thế Khải.”
Trợ lý Tiêu thoáng sững người, rồi lập tức gật đầu: “Được, chờ hội nghị kết thúc, tôi sẽ báo lại với sếp Hề.”
Giản Văn Minh không nói thêm gì, trực tiếp bước vào văn phòng của Hề Chính.
Văn phòng Hề Chính rất rộng, ước chừng phải đến một, hai trăm mét vuông, nhưng bên trong bài trí lại cực kỳ đơn giản. Một chiếc bàn làm việc màu gỗ sẫm màu đặt ngay trước cửa sổ sát đất hình vòng cung, bên cạnh còn có một phòng nghỉ với một chiếc giường.
Văn phòng mà còn đặt giường? Muốn chơi trò văn phòng sao?
Nói không chừng hắn với Minh Thế Khải kia đã từng làm trò ngay trong văn phòng này rồi.
Cậu cũng từng đọc qua vài quyển tiểu thuyết sắc tình.
Mấy truyện đó luôn không thỏa mãn với phạm vi phòng ngủ, đầu tiên là phòng khách, sau đó đến nhà bếp. Rồi khi trong nhà không còn chỗ nào có thể khai thác nữa, bọn họ lại muốn viết một màn “văn phòng bạch bạch bạch” đầy kí©h thí©ɧ.
Thậm chí đôi khi còn chơi trò biếи ŧɦái, để Omega chui xuống dưới bàn trong khi thư ký vào báo cáo công việc.
Ghê tởm!
Đọc tiểu thuyết thì thấy cũng thú vị đấy, nhưng nghĩ đến ngoài đời thực lại thấy buồn nôn không chịu được.
Cậu ngồi xuống ghế sau bàn làm việc, trên ghế còn vắt áo khoác của Hề Chính. Vừa ngồi xuống, cậu đã ngửi thấy rõ ràng mùi pheromone thuộc về đối phương.
Tên này xem ra đang trong kỳ mẫn cảm rồi.
Trên áo khoác cũng lưu lại pheromone nồng như vậy.
Là mùi tuyết tùng.
Từ hôm nay trở đi, tuyết tùng chính thức trở thành mùi hương cậu ghét nhất.
Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
Cậu lập tức ngồi ngay ngắn lại, rồi thấy trợ lý Tiêu bưng một ly cà phê bước vào.
“Cậu chờ một chút, sếp Hề sắp xong việc rồi.
Giản Văn Minh nghiêm túc quan sát trợ lý Tiêu này. Trước giờ, cậu chưa từng gặp một Alpha nữ nào quyến rũ như vậy.
“Nếu cậu cần gì, cứ gọi tôi.” Trợ lý Tiêu nói. “Tôi ở ngay phòng bên cạnh.”
“Cô đi làm việc đi.” Giản Văn Minh đáp.
Cậu cầm tách cà phê nhấp một ngụm, vị đắng chát lập tức lan ra đầu lưỡi.
Đúng là khẩu vị của anh cậu, không thêm đường.
Cậu thì ngược lại, thích ăn ngọt, ngay cả trái cây cũng chọn loại ngọt lịm, không giống anh cậu, chỉ thích những loại có vị hơi chát.
Cậu lại uống thêm một ngụm. Vị đắng lan tỏa khắp miệng.
Cứ thế, từng ngụm từng ngụm, cuối cùng lại uống hết cả ly cà phê lúc nào không hay.
Vừa mới đặt cốc xuống, cậu liền nghe thấy tiếng bước chân từ hành lang vọng lại. Cậu đứng dậy khỏi ghế, ngay sau đó, cửa văn phòng mở ra.
Trợ lý Tiêu đẩy cửa, nói: “Cậu Giản, sếp Hề và cậu Minh đã đến.”
Lời vừa dứt, Hề Chính và Minh Thế Khải liền bước vào.
Hề Chính vẫn mang dáng vẻ quen thuộc ấy. Cậu không nhìn lâu mà trực tiếp hướng mắt về phía Minh Thế Khải.
So với ký ức của cậu, Minh Thế Khải bây giờ có chút khác biệt. Cậu còn nhớ lúc anh mình kết hôn, Minh Thế Khải vẫn để mái ngố, đeo kính gọng đen. Hiện tại, anh ta đã trưởng thành hơn nhiều, để tóc ba bảy, đeo kính gọng vàng, thoạt nhìn giống như kiểu... văn nhã bại hoại.
“Văn Khê, đã lâu không gặp.” Minh Thế Khải lên tiếng trước.
“Em tới đây làm gì?” Hề Chính hỏi.
Hai người họ mỗi người một câu, đứng bên nhau, trông lại càng giống một đôi.
Giản Văn Minh khẽ cười, hỏi ngược lại: “Sao thế, tôi không thể đến sao?”
Trợ lý Tiêu đóng cửa lại rồi rời đi.
Hề Chính khẽ nghiêng đầu ra hiệu về phía sofa: “Ngồi đi.”
Minh Thế Khải nhìn về phía Giản Văn Khê: “Nghe nói em tìm tôi?”
“Đã lâu không gặp, đến xem anh thế nào.” Giản Văn Minh nói.
Minh Thế Khải bật cười, nói: “Vinh hạnh quá.”
Hề Chính đặt tập tài liệu trong tay xuống bàn, nói: “Bọn tôi định đi ăn, em đi cùng đi.”
Giản Văn Minh thoáng sững người, rồi nhìn về phía Minh Thế Khải: “Tiện không? Không làm phiền hai người chứ?”
Minh Thế Khải mỉm cười: “Bọn tôi bàn xong công việc rồi mới cùng nhau ăn một bữa cơm thôi, em đến cũng tốt.”
Giản Văn Minh cảm thấy ba người bọn họ cùng đi ăn cơm thực sự quá kỳ quái.
Không đúng, chỉ cần ba người xuất hiện cùng nhau thì đã quái dị rồi.
Quả nhiên, nhân viên Tập đoàn Đại Khê đều dùng ánh mắt như nhìn thấy chuyện ly kỳ mà dõi theo bọn họ.
Cậu phải nhịn.
Cậu phải kìm chế tính khí nóng nảy của mình, học theo anh mình, dùng trí tuệ mà đối phó mới được.
Bây giờ, nếu cậu chỉ thẳng vào mặt Hề Chính và Minh Thế Khải rồi chửi rủa một trận, bọn họ chắc chắn sẽ không thừa nhận.
Hơn nữa, “cậu” hiện tại đã ly hôn với Hề Chính.
Hai kẻ có tầm ảnh hưởng lớn trong xã hội này, chắc chắn sẽ không tự nhận mình là kẻ phản bội.
Cậu phải thản nhiên mà dạy cho bọn họ một bài học.
Vừa suy tính, cậu vừa theo chân Hề Chính và Minh Thế Khải đi ra ngoài.
“Em muốn đi xe ai?” Minh Thế Khải đột nhiên hỏi.
Giản Văn Minh liếc nhìn hắn ta, rồi đi thẳng về phía Hề Chính.
Tài xế đã sớm mở sẵn cửa xe. Hề Chính đứng ở bên cạnh, phong thái điềm tĩnh, chờ cậu lên xe trước rồi mới ngồi vào.
Hai người song song ngồi ở hàng ghế sau. Cửa xe đóng lại, Hề Chính mới cất tiếng: “Sao hôm nay lại đến công ty? Có chuyện gì không?”
“Không có gì, chỉ là đến xem thử.” Giản Văn Minh hỏi lại: “Làm phiền anh à?”
“Không.” Hề Chính đáp. “Không biết tin đồn chúng ta ly hôn lan truyền thế nào, em đến công ty tìm tôi, tôi rất vui.”
Tên cặn bã này, đến bây giờ vẫn chỉ nghĩ đến chuyện công ty.
Còn muốn lợi dụng cậu để bình ổn tin đồn.
Giản Văn Minh không muốn nói chuyện với hắn, liền dịch sang một bên, trực tiếp nhắm mắt lại.
Hề Chính dường như cũng rất mệt mỏi, vậy mà cũng không chủ động nói thêm gì.
Cậu khép mắt một lát rồi lại mở ra, phát hiện Hề Chính đã nhắm mắt dưỡng thần.
Giản Văn Minh mím môi, đưa tay sờ lên chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út của mình.
Bỗng nhiên, Hề Chính lên tiếng: “Khi nào đeo lại?”
Cậu quay đầu nhìn thoáng qua, thấy Hề Chính vẫn đang nhắm mắt.
“Nếu đã diễn thì phải diễn cho tròn vai.” Giản Văn Minh nói: “Nếu anh mong vậy, tôi có thể đến công ty thăm anh mỗi ngày.”
“Không cần.” Hề Chính nói: “Cứ như trước là được. Em tới nhiều quá, chẳng phải sẽ thành lạy ông tôi ở bụi này sao?”
“Anh và Minh Thế Khải, thật sự có chuyện à?” Giản Văn Minh cố ý tỏ ra rộng lượng như một người tiền nhiệm, nhẹ giọng nói: “Ánh mắt anh cũng không tệ nhỉ.”
Hề Chính lập tức mở mắt, quay đầu nhìn cậu.
Giản Văn Minh cười nhạt, ánh mắt lại lạnh như băng.
“Chúng tôi chỉ là bạn bè.” Hề Chính nói.
Đàn ông cặn bã lại chuẩn bị nói câu kinh điển: Chúng tôi chỉ là bạn bè.
Giản Văn Minh chẳng buồn để ý đến hắn nữa.
Chỉ cần nghĩ đến anh trai của mình, cậu liền thấy Hề Chính cực kỳ chướng mắt.
Càng nhìn càng ghét, chỉ muốn đấm cho hắn một trận.
Anh trai bị ấm ức, là em trai, cậu ra mặt dạy dỗ Hề Chính một chút cũng là chuyện hợp tình hợp lý, đúng không?
Da thịt chịu khổ vẫn là nhẹ nhất. Cậu có lẽ nên cho Hề Chính một bài học đau hơn nữa.
Sau khi quyết định xong, Giản Văn Minh liền nghiêm túc nhập vai anh trai mình.
Nói chuyện chậm hơn một nhịp, ăn cơm đoan trang, ngồi thẳng tắp. Vui buồn đều không để lộ.
Cũng không biết vì sao, khi cậu nghiêm túc diễn vai anh trai, trong lòng lại dâng lên một cảm giác rất kỳ lạ.
Rõ ràng cậu thường xuyên đóng kịch, nhưng lần này, khi đóng vai anh trai, cậu lại có cảm giác như vừa đả thông nhâm đốc, mọi thứ thuận buồm xuôi gió.
Có lẽ vì có cậu ở đây, nên trên bàn ăn, Minh Thế Khải và Hề Chính chỉ bàn chuyện làm ăn. Cậu cứ yên lặng ăn cơm bên cạnh, mà sự quan tâm của Hề Chính dành cho cậu còn không bằng Minh Thế Khải.
Ít ra, trong lúc ăn, Minh Thế Khải vẫn để ý đến cậu.
Thấy cậu thích ăn cá, liền đẩy đĩa cá đến gần. Thấy ly trà của cậu trống không, vừa nói chuyện với Hề Chính, vừa tiện tay rót đầy.
Dù rằng cũng tiện tay rót cho cả Hề Chính và chính mình.
Giản Văn Minh phát hiện, người thứ ba này rất tinh tế.
Minh Thế Khải biết cách chăm sóc người khác, tính tình hòa nhã, giọng điệu chậm rãi, dễ nghe.
Là một đối thủ cực mạnh.
Hắn ta làm vậy là cố ý cho Hề Chính xem sao?
Cố ý tỏ ra rộng lượng, thoải mái trước mặt vợ cũ?
Người thứ ba cấp thấp thì suốt ngày giở trò, gây sự với vợ cũ, gặp là mặt nặng mày nhẹ.
Người thứ ba cao tay thì lại đóng vai hiền lành, khoan dung, cúi đầu khép nép, tự tô vẽ mình thành một đóa sen trắng tinh khiết.
Loại người hai mặt này, Giản Văn Minh thấy nhiều rồi.
Cố Vân Tương chẳng phải cũng là kiểu người như vậy sao!
Thế là cậu học theo, cầm ấm trà lên, khi thì rót nước cho Hề Chính, lúc lại rót trà cho Minh Thế Khải.
Thỉnh thoảng còn dịu dàng nói với Minh Thế Khải: “Anh cũng ăn đi.”
Giản Văn Minh vô cùng hài lòng với màn trình diễn đêm nay của mình.
Cậu cảm thấy mình không hề lép vế.
Hề Chính thỉnh thoảng liếc nhìn cậu, ánh mắt có chút kỳ lạ.
Sau khi ăn xong, Minh Thế Khải đi vệ sinh.
Hề Chính đột nhiên nói với cậu: “Đừng quá thân cận với cậu ta.”
Giản Văn Minh hơi sững người, hỏi lại: “Vì sao?”
“Không có vì sao.”
A.
Thật bá đạo. Mà còn bá đạo đến vô lý.
Một lát sau, Minh Thế Khải quay lại, thế là Giản Văn Minh càng trở nên nhiệt tình với hắn ta hơn.
Bây giờ, cậu chỉ đang khoác lên mình lớp vỏ của anh trai, nên phải giữ phong thái lạnh nhạt. Nếu không, với tính cách thật của cậu, có khi còn nhiệt tình hơn nữa.
Cậu thậm chí có thể xắn tay áo lên, cùng Minh Thế Khải kề vai sát cánh!
Sắc mặt Hề Chính ngày càng khó coi.
Cuối cùng, cậu cũng thấy sảng khoái một chút.
Bao nhiêu bực bội trong lòng, nháy mắt tan biến.
Cậu biết rõ vì sao Hề Chính lại không vui - vợ cũ mà thân thiết quá mức với người thứ ba thì luôn là điều bất lợi cho đàn ông cặn bã.
Sau bữa cơm, ba người cùng rời khỏi nhà hàng.
Bầu trời bên ngoài phủ một màu hồng nhạt, gió xuân ấm áp phả vào mặt, khiến Giản Văn Minh - người vừa từ mùa đông bước ra - nhất thời có chút không thích ứng.
Cậu và Hề Chính cùng nhau tiễn Minh Thế Khải lên xe.
Khi cửa xe đóng lại, cậu vô tình nhìn thấy bóng mình phản chiếu trên kính xe. Áo sơ mi trắng ôm sát thân hình cao gầy, cả người trông trầm tĩnh, tuấn tú.
Khoảnh khắc ấy, cậu đứng cạnh Hề Chính, thật sự rất giống Giản Văn Khê phiên bản gốc.
Cảm giác này quá mức kỳ diệu, như thể cậu đã hóa thân thành người anh trai mà mình luôn sùng bái.
Không biết giờ phút này, anh trai đang làm gì… Nếu biết cậu đang làm những chuyện này, liệu có ngăn cản không?
____
Bên trong phòng luyện vũ đạo.
Chu Đĩnh đỡ lấy eo Giản Văn Khê: “Một, hai, ba…đi.”
Giản Văn Khê mím chặt môi, từng giọt mồ hôi lăn dài trên cằm. Tấm lưng gần như ướt đẫm, áo thun đen dán sát vào da, để lộ đường nét sống lưng mảnh khảnh khi anh giơ tay duỗi người.
Hơi nóng bốc lên, hương hoa thường xuân thanh đạm trên người anh bị mồ hôi cuốn đi. Giữa làn không khí ấm áp ấy, Chu Đĩnh dường như thoáng ngửi thấy mùi hoa hồng.