Giản Văn Khê đã tranh thủ cơ hội cho Chu Tử Tô với tổ chương trình, chuyện này Trương Tư Hằng cũng biết. Sau đó, khi trò chuyện với ba vị cố vấn khác, anh ta liền tiện miệng nhắc đến.
“Hai người bọn họ thực sự rất hợp nhau. Sau lần biểu diễn trước, tôi thấy trên mạng có rất nhiều người ghép đôi hai người họ.” Miêu Lật nói.
“Đúng đó, không thể không thừa nhận họ rất xứng đôi. Giản Văn Minh khá lạnh lùng, cậu ấy hợp với kiểu người như một chú cún nhỏ bên cạnh hỗ trợ. Một người lạnh, một người ấm, kết hợp lại càng tạo hiệu ứng mạnh mẽ hơn.” Chung Nhạc nhận xét.
“Quan trọng nhất là thực lực của cả hai không hề kéo tụt đối phương mà còn giúp nhau tỏa sáng.” Trương Tư Hằng bổ sung.
“Vậy Cố Vân Tương sẽ kết hợp với ai?” Chu Đĩnh hỏi.
Trương Tư Hằng nói: “Tổ chương trình vẫn đang bàn bạc với các thí sinh khác. Hơn nữa, tôi vừa nghe thầy Lương nói tổ chương trình còn đang liên hệ với một số ca sĩ có thực lực để đến làm khách mời thách đấu.”
“Họ định tìm người để kìm hãm Giản Văn Minh sao?” Miêu Lật nói: “Hiện tại độ nổi tiếng của cậu ấy quá khủng khϊếp. Tôi thấy chỉ còn thiếu hơn mười nghìn phiếu nữa là có thể đuổi kịp Cố Vân Tương rồi. Fan của Cố Vân Tương sắp phát điên mất.”
“Nói thật, thử đặt mình vào vị trí đó mà xem, nếu tôi là Cố Vân Tương, chắc tôi cũng phát điên mất. Trước khi chương trình lên sóng, mọi người đều tập trung vào Cố Vân Tương, Lục Dịch và vài thí sinh khác, ai ngờ nửa đường lại xuất hiện một Giản Văn Minh chứ.”
“Kỳ sắp tới là quan trọng nhất đối với Giản Văn Minh.” Trương Tư Hằng nói: “Nếu cậu ấy có thể tiếp tục giữ vững phong độ, thì về sau gần như không ai có thể vượt qua nữa. Nhưng có vẻ khả năng vũ đạo của cậu ấy không được tốt lắm.”
Đây cũng là điểm yếu duy nhất của Giản Văn Minh.
Thực ra, vũ đạo của cậu ấy không phải quá kém, chỉ là khi so với khả năng thanh nhạc quá xuất sắc của mình, sự chênh lệch lại trở nên rõ ràng.
Mọi người đang thảo luận thì Trần Duệ và những người khác bước vào.
Nội dung chính của kỳ tiếp theo, ngoài phần bảy người kết hợp thành nhóm, còn có tiết mục trình diễn cá nhân. Tổng cộng 35 thí sinh, mỗi người đều có cơ hội lên sân khấu biểu diễn.
Bốn vị cố vấn cũng có thể chọn một thí sinh để hợp tác, cùng nhau trình diễn một ca khúc.
“Mọi người có thể nói trước xem mình muốn hợp tác với ai, nếu có trùng lặp, chúng ta sẽ thảo luận lại.” Trần Duệ nói.
Thấy ba người kia chưa lên tiếng, Trương Tư Hằng mở lời trước: “Tôi là lớn tuổi nhất, vậy tôi nói trước. Tôi muốn hợp tác với Chu Tử Tô. Tôi cảm thấy phong cách của mình và cậu ấy khá hợp nhau.”
Trần Duệ cười, gật đầu rồi hỏi những người khác: “Có ai cũng muốn chọn Chu Tử Tô không?”
Miêu Lật và những người còn lại lắc đầu: “Không nỡ tranh với thầy Trương.”
“Vậy thầy Trương có thể đi tìm Chu Tử Tô bàn bạc về bài hát hai người muốn thể hiện.” Trần Duệ nói.
“Tôi muốn ở lại nghe tiếp, tôi rất tò mò họ sẽ chọn ai.” Trương Tư Hằng cười nói.
Trần Duệ liền nhìn về ba người còn lại.
Miêu Lật giơ tay: “Tôi sợ mình tranh không lại thầy Chung và anh Chu Đĩnh, vậy tôi chọn trước. Tôi muốn chọn Cố Vân Tương. Tôi có một bài hát cảm thấy đặc biệt phù hợp với cả hai chúng tôi. Thực ra, trước khi tham gia chương trình này, tôi đã chọn sẵn một bài hát rồi.”
“Cô đã nói vậy thì tôi không tranh với cô nữa.” Chung Nhạc cười nói.
“Thật đấy, trước khi ghi hình chương trình này, tôi đã nghĩ nếu có cơ hội, nhất định phải hợp tác với anh Vân Tương một lần! Lần trước khi phỏng vấn tại Tinh Quang Đại Thưởng, tôi cũng nói với phóng viên rồi.”
Trần Duệ quay sang nhìn Chu Đĩnh.
Chu Đĩnh gật đầu nói: “Tôi không có ý định hợp tác với Cố Vân Tương.”
"Tiếp theo là tôi, tôi sợ Chu Đĩnh lại chọn cùng một người với tôi." Chung Nhạc nói. “Tôi muốn chọn Giản Văn Minh. Ngay từ kỳ đầu tiên, khi cậu ấy hát The Sosial Song, tôi đã đặc biệt thích cậu ấy, chắc hẳn mọi người cũng nhận ra điều đó.”
“Thầy Chung một ngày có thể khen Giản Văn Minh đến 800 lần đấy!” Miêu Lật cười trêu ghẹo.
Trần Duệ cười đầy ẩn ý rồi nhìn sang Chu Đĩnh: “Vậy thầy Chu thì sao? Muốn chọn ai?”
“Lưu Tử Nghĩa hoặc Lục Dịch, cả hai đều có khả năng vũ đạo rất xuất sắc.”
Chung Nhạc cố tình giả bộ sợ bị tranh mất người: “Thầy Chu, thầy đừng tranh với tôi nha!”
Mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía Chu Đĩnh.
Thực ra, ai cũng có chút mong đợi, hy vọng Chu Đĩnh sẽ tranh giành Giản Văn Minh.
Không biết vì sao, có lẽ do tâm lý thích xem kịch vui, ai cũng muốn chứng kiến màn tranh giành này.
Chu Đĩnh cũng không làm mọi người thất vọng, hắn thản nhiên nói: “Tôi cũng muốn chọn Giản Văn Minh.”
“Cướp với tôi sao!” Chung Nhạc đập bàn. “Xong rồi, chắc chắn tôi không tranh lại anh.”
“Tôi hát không quá giỏi, Giản Văn Minh nhảy cũng không quá tốt. Tôi nghĩ chúng tôi có thể học hỏi lẫn nhau, hỗ trợ nhau một chút, biết đâu lại tạo ra điều gì đó mới mẻ.” Chu Đĩnh nói.
“Hiếm khi thầy Chu nói một câu dài như vậy, tôi ủng hộ anh ấy.” Miêu Lật cười nói.
Thực ra, ai cũng hiểu rằng nếu Chu Đĩnh đã chọn Giản Văn Minh, thì những người khác sẽ không còn cơ hội nữa.
Tổ chương trình chắc chắn sẽ ưu tiên ghép đôi hai người bọn họ.
Chủ đề đủ hấp dẫn, hiệu ứng mang lại cũng đủ mạnh, chưa chắc đã kém hơn màn đối đầu giữa Giản Văn Minh và Cố Vân Tương.
“Chung Nhạc còn ai để chọn không?” Trần Duệ cười hỏi.
Chung Nhạc đập bàn: “Có chứ! Tôi biết ngay là Văn Minh của tôi sẽ bị người khác cướp mất mà! Tôi chọn Trâu Vận Hòa.”
Lựa chọn này khiến mọi người khá bất ngờ, nhưng cũng hợp lý.
Vì Trâu Vận Hòa là thí sinh tân binh duy nhất trong chương trình theo đuổi con đường sáng tác.
Những ca sĩ sáng tác luôn có xu hướng trân trọng và đánh giá cao lẫn nhau.
Trâu Vận Hòa có năng lực sáng tác rất mạnh, giọng hát cũng không tệ, chỉ là ngoại hình không quá nổi bật, không dễ hút fan, nên có lẽ sẽ khó đi được đến cùng.
Chung Nhạc muốn cho cậu ta một cơ hội để tỏa sáng.
Sự lựa chọn của các cố vấn khiến tổ chương trình rất hài lòng.
Trần Duệ đứng dậy nói: “Thời gian gấp rút, nhiệm vụ nặng nề. Các vị cố vấn có thể ngay bây giờ đi tìm đồng đội của mình, chọn bài hát, biên tập, tập luyện. Trong vòng một tuần phải hoàn thành toàn bộ.”
Mọi người lần lượt đứng dậy. Khi Trương Tư Hằng đứng lên, anh ta bỗng nhiên vươn tay vỗ vai Chu Đĩnh, cười đầy ẩn ý.
Chu Đĩnh hiểu rõ mọi người đang vui vì điều gì.
Họ đều đang chờ xem kịch vui.
Mà vở kịch này chính là do hắn tạo ra cho họ xem.
Lần quyết định này mang tính tạm thời, hắn cảm thấy vẫn nên nói một tiếng với Khương Hồng.
Hắn liền trở về phòng trước, mở một cuộc họp qua điện thoại với cô.
Lúc này, Khương Hồng đã lên giường nghỉ ngơi.
Cô cảm thấy từ khi Chu Đĩnh tham gia《Tinh Nguyệt Chi Chiến》và gặp được Giản Văn Minh, cậu ta như lột xác hoàn toàn. Đến nước này thì coi như xong rồi.
Rơi vào lưới tình mất rồi.
Cô không can thiệp, một phần vì biết bản thân không thể thay đổi quyết định của Chu Đĩnh, phần còn lại vì cô tin rằng, dù có rung động đi nữa, Chu Đĩnh vẫn hiểu rõ rằng Giản Văn Minh không phải Joshua.
Cô tin rằng lý do thực sự khiến Chu Đĩnh bị mê hoặc là vì Giản Văn Minh quá giống Joshua.
Thay vì nói Chu Đĩnh say mê Giản Văn Minh, chi bằng nói cậu ấy vẫn chưa buông bỏ Joshua.
Chính điều này lại khiến cô thấy yên tâm hơn.
Bởi vì dù trời có sập, đất có lở, sông có cạn, đá có mòn…thì Giản Văn Minh vẫn là Giản Văn Minh.
Cậu ta không phải Omega!
...
Hiện tại, bảng xếp hạng bình chọn trực tuyến của các thí sinh đều được công bố trên màn hình lớn của tòa nhà.
Trên đường đến phòng tập nhảy, Giản Văn Khê tiện thể liếc qua màn hình ngoài hành lang.
Khoảng cách phiếu bầu giữa anh và Cố Vân Tương vẫn chênh lệch đến 12.000 phiếu.
Nhưng anh lại bỏ xa người đứng thứ ba là Lục Dịch hơn 100.000 phiếu.
Thi đấu đến giai đoạn này, việc tiếp tục leo hạng đã khó khăn hơn rất nhiều. Hai ngày nay, số phiếu của Cố Vân Tương cũng tăng không ít.
Anh từng nghe Thường Tĩnh nói, đừng thấy số phiếu của anh và Cố Vân Tương không chênh nhau quá nhiều mà lầm tưởng, bởi muốn vượt qua trong thời gian ngắn là điều không dễ dàng.
Fan của Cố Vân Tương cực kỳ nỗ lực, đội ngũ làm dữ liệu của họ rất có kinh nghiệm, từng lá phiếu đều được đầu tư vào những thời điểm quan trọng nhất.
“Chậm nhất là kỳ sau, cậu sẽ vượt qua anh ta.”
Giản Văn Khê quay đầu lại nhìn, người vừa lên tiếng là Lục Dịch.
“Chỉ trong hai tiếng gần đây, tốc độ tăng phiếu của anh ta đã không còn nhanh bằng cậu nữa.”
Giản Văn Khê khẽ gật đầu, không nói gì thêm.
Hai người cùng nhau đi đến phòng tập nhảy.
Lục Dịch hỏi: “Kỳ sau chọn đồng đội, cậu đã quyết định chưa?”
“Trong lòng tôi đã có vài lựa chọn.” Giản Văn Khê đáp.
Lục Dịch gật đầu, nói: “Tôi nghe tổ đạo diễn nhắc đến một số cái tên. Cậu chắc chắn muốn chọn họ sao?”
Thành thật mà nói, lúc mới nghe thấy những cái tên đó, hắn đã rất bất ngờ.
Hắn không ngờ Giản Văn Minh lại gan lớn đến vậy.
Vương Tử Mặc, Hàn Văn đều là những thí sinh xếp cuối.
Giọng hát của họ không có gì đặc biệt, vũ đạo cũng không nổi trội. Việc họ có thể trụ lại đến vòng thứ tư phần lớn nhờ vào may mắn.
Giản Văn Khê nói: “Dù sao cũng phải có người chọn bọn họ. Tôi muốn thử xem.”
Lục Dịch "Ừm" một tiếng.
Trong lòng hắn vô cùng khâm phục lựa chọn này.
Giản Văn Minh…càng ngày càng mê người.
Có lẽ trước đây hắn thực sự chưa hiểu rõ Giản Văn Minh nên mới hiểu lầm như vậy.
Bằng không, làm sao một người có thể thay đổi đến mức tương phản thế này?
Trước đây, Giản Văn Minh luôn kiêu ngạo, ngông cuồng, làm gì cũng khiến hắn khó chịu.
Nhưng bây giờ, từng cử chỉ của Giản Văn Minh đều hợp với thẩm mỹ của hắn.
“Sắp tới sẽ không tránh khỏi những màn trình diễn hát và nhảy. Tôi nhảy cũng không tệ, mấy ngày tới tôi làm thầy hướng dẫn cho cậu nhé?”
Hắn mỉm cười, nửa đùa nửa thật: “Cho tôi cơ hội này chứ?”
Giản Văn Khê hơi ngẩn ra, sau đó nhẹ nhàng cười, gật đầu: “Thầy Lục chịu chỉ dạy, tôi đương nhiên vui vẻ theo học.”
Hai người cùng bước vào phòng tập nhỏ.
...
Hàn Văn là một Omega, còn Vương Tử Mặc là một Alpha. Cả hai đều đến từ cùng một công ty – Phi Ngư Truyền Thông, thuộc nhóm thực tập sinh vô danh do công ty đề cử.
Việc họ được chương trình Tinh Nguyệt Chi Chiến chọn trúng khiến cả công ty vô cùng phấn khích. Ông chủ suýt chút nữa đã đích thân đến cổ vũ. Toàn bộ công ty đều đặt kỳ vọng rất cao vào họ.
Không cần thiết phải debut, chỉ cần có thêm thời lượng lên hình một chút, sau này có thể tham gia sự kiện thương mại kiếm ít tiền là đủ.
Việc chủ động đề cử bản thân với Giản Văn Minh, trời mới biết họ đã phải tích góp bao nhiêu dũng khí. Dù sao thì, Giản Văn Minh có độ nổi tiếng cao nhất, thực lực cũng vượt trội. Khoảng cách giữa hai bên xa đến mức không thể với tới.
Vì thế, sau khi tự đề cử xong, họ cũng không ôm quá nhiều hy vọng, chỉ tiếp tục tập luyện trong phòng như thường lệ.
Hàn Văn là người chăm chỉ nhất, gần như đã thức trắng suốt mấy đêm liền. Gần nửa tháng nay, mỗi ngày cậu ta ngủ không quá bốn tiếng.
Hôm qua, cậu ta và Vương Tử Mặc lại ở phòng tập nhảy suốt đêm. Vì quá mệt mỏi, cả hai trực tiếp ngủ gục trên sàn.
Thậm chí, họ còn dựa vào nhau mà ngủ.
Đột nhiên, có người đánh thức họ.
“Hàn Văn, Tử Mặc!”
Vương Tử Mặc và Hàn Văn lần lượt mở mắt.
“Anh Giản tìm hai người đấy, bảo đến phòng tập số 7 ngay.”
Hàn Văn sững người trong giây lát, ngay sau đó lập tức bật dậy.
Cậu ta nhìn sang Vương Tử Mặc, thấy Vương Tử Mặc cũng vừa lồm cồm bò dậy khỏi sàn.
“Mau mau mau!” Hàn Văn cuống quýt nhặt chiếc áo khoác dưới đất, kéo Vương Tử Mặc chạy về phía phòng tập số 7.
Vương Tử Mặc vẫn còn ngái ngủ, lẩm bẩm: “Cậu đừng kích động quá.”
Đến nơi, cả hai thấy Giản Văn Minh, Lục Dịch và Chu Tử Tô đã có mặt trong phòng.
Bọn họ dừng chân ngay cửa. Hàn Văn hơi lúng túng nhìn về phía Giản Văn Khê.
Giản Văn Khê cười nói: “Nhanh lại đây, thầy Lục sắp bắt đầu dạy rồi.”
Hàn Văn nhanh chóng kéo Vương Tử Mặc vào trong. Cả hai không nói gì thêm, lập tức cởϊ áσ khoác, đứng cạnh Giản Văn Khê.
Giản Văn Khê hỏi: “Hai người lại thức trắng đêm nữa à?”
“Không ạ, hơn bốn giờ mới ngủ.” Hàn Văn đáp.
Giản Văn Khê dặn dò: “Dạo này trời lạnh, nhớ giữ gìn sức khỏe.”
Hàn Văn gật đầu.
Anh chọn hai người này không chỉ vì muốn giúp họ một cơ hội, mà còn vì một lý do quan trọng khác.
Mấy lần đi ngang qua phòng tập nhảy lúc khuya, trong nhóm thí sinh còn miệt mài luyện tập, anh luôn thấy Hàn Văn và Vương Tử Mặc.
Thực lực của họ tuy không nổi bật, nhưng tinh thần chăm chỉ, quyết tâm theo đuổi ước mơ lại khiến anh cảm động.
Thanh xuân đáng lẽ phải như thế.
Dùng tất cả dũng khí, hết mình theo đuổi đam mê.
"Dạo gần đây có rất nhiều Omega phát tình." Lục Dịch nhìn sang Hàn Văn, hỏi: “Cậu không sao chứ?”
Hàn Văn không đeo vòng cổ chống cắn.
Hàn Văn lập tức đỏ mặt, lắc đầu: “Vương Tử Mặc giúp em đánh dấu tạm thời...”
Câu nói vừa dứt, mọi ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía Vương Tử Mặc.
Vương Tử Mặc cũng hơi đỏ mặt, nhưng sắc thái vẫn bình tĩnh như thường.
Giản Văn Khê bật cười, quay sang Lục Dịch: “Thầy Lục, chúng ta bắt đầu đi.”
Lục Dịch nhướn mày, cười nói: "Nếu cậu còn gọi tôi là thầy Lục nữa, tôi bỏ đi thật đấy."
Phòng tập hôm nay có sự góp mặt của những thí sinh hot nhất - Giản Văn Minh, Lục Dịch và Chu Tử Tô. Tổ chương trình quyết định mở buổi phát sóng trực tiếp. Vì là cuối tuần, từ sáng sớm đã có rất đông người hâm mộ vào xem.
[Lục Dịch lại đến dạy Giản Văn Minh kìa!]
[Có gì lạ đâu, đây đâu phải lần đầu tiên. Các người không biết biệt danh mới của Lục Dịch là “Lục Thật Hương”[1] à?]
[1] "Lục Thật Hương" (陆真香) là một cách chơi chữ phổ biến trong tiếng Trung. "真香" (Zhēn xiāng) có nghĩa là "thơm thật", nhưng trong ngữ cảnh mạng, nó mang ý nghĩa "nói trước bước không qua" hoặc "lúc đầu chê, sau lại mê". Kết hợp với "Lục" (họ của Lục Dịch), biệt danh này ám chỉ Lục Dịch ban đầu có thể không thích hoặc không để ý Giản Văn Minh, nhưng sau đó lại mê mẩn cậu ấy.
[Ha ha ha ha ha! Tiểu Lục của chúng ta không cần mặt mũi nữa sao?]
[Fan của Lục Dịch chắc ngồi yên chịu trận rồi.]
[Chẳng qua là vì bây giờ Giản Văn Minh là người có lượng fan cao nhất thôi. Nếu không, fan Lục Dịch sao có thể cam chịu như thế?]
[Đúng rồi, mê Giản Văn Minh đâu chỉ có Lục Dịch, ai mà chẳng mê! Cùng chung một chiến tuyến cả, xem ai cao quý hơn ai?]
[Năm nay fan Giản là sướиɠ nhất! Tôi mới vào fandom chưa lâu mà đã cảm thấy mãn nguyện quá rồi!]
[Mọi người cứ bàn mãi về Lục Dịch, tôi lại muốn biết tại sao Hàn Văn và Vương Tử Mặc cũng ở đây? Lẽ nào… đã bắt đầu chọn đồng đội rồi sao?]
[Cậu ấy thật sự chọn hai người này à? Hai người họ đi được đến đây hoàn toàn là nhờ may mắn đúng không? Nếu không phải vì họ quá nhạt nhòa, tôi còn tưởng bọn họ có quan hệ đặc biệt với chương trình đấy.]
[Công bằng mà nói, thực lực hai người này ngang nhau, nhưng nhan sắc thì không tệ. Hàn Văn trông như phiên bản hoạt bát của Sở Nhiên, còn Vương Tử Mặc chính là bản mini của Lục Dịch. Đến cả khuyên tai cũng chỉ đeo bên trái, đúng chuẩn phong cách lạnh lùng.]
[Mặc kệ Giản Văn Minh chọn ai, chỉ cần thấy Tử Tô đáng yêu nhà tôi còn ở đây là yên tâm rồi!]
[Lục Dịch có lập nhóm với Giản Văn Minh không nhỉ? Huhuhu, fan CP Nhất Minh Kinh Nhân hèn mọn cầu đường sống.]
[Rốt cuộc CP chính thức của Giản Văn Minh là ai vậy? Hôm qua tôi còn thấy có người ship cậu ấy với Trịnh Thỉ nữa kìa!]
[CP trăm kiểu, kiểu gì cũng có một cặp hợp gu bạn thôi.]
[Giản Văn Minh trông có vẻ không yêu ai cả, thế mà cuối cùng ghép với ai cũng thấy hợp lý.]
[Không sợ CP quá ít, chỉ sợ chia không đều! Nếu một CP nào đó quá nổi bật, fan CP khác biết sống sao?]
[Rõ ràng Giản Văn Minh là một Alpha, vậy mà sao mọi người toàn ship cậu ấy với Alpha khác? CP phù hợp nhất với cậu ấy phải là Cố Vân Tương chứ! Cùng công ty, thực lực ngang nhau, một người là Omega đẹp nhất, một người là Alpha đẹp nhất, đúng chuẩn cặp đôi vừa yêu vừa đối đầu!]
[Có lẽ vì Giản Văn Minh thích Alpha chăng?]
[Vậy chắc là CP song A rồi. Trước giờ, ngoài Sở Nhiên ra, toàn bộ tin đồn tình ái của cậu ấy đều liên quan đến Alpha mà.]
[Wow, mọi người mau nhìn xem, ai đang đứng ở cửa kìa!]
[...]
[...]
[Chu Đĩnh!]
Chu Đĩnh đã đứng ở cửa từ lâu.
Lục Dịch…tại sao lại có mặt ở đây?
Những bình luận về CP trên mạng, thật ra hắn đều đã xem qua. Fan CP luôn xem hắn như tình địch của Lục Dịch và những người khác, khiến hắn chần chừ không biết có nên bước vào hay không.
Bởi vì một khi hắn bước vào, chắc chắn sẽ bị cuốn vào “cuộc chiến tình địch” mất.
“Thầy Chu!”
Hàn Văn là người đầu tiên phát hiện ra hắn, phấn khích hô lên.
Tiếng gọi này khiến mọi người lập tức quay đầu lại.
Chu Đĩnh liền nhấc chân bước vào.
Không khí trong phòng thoáng chốc lặng đi, tất cả đều nín thở nhìn hắn.
Hắn trực tiếp hướng ánh mắt về phía Giản Văn Khê: “Tôi đến tìm Văn Minh.”
Bình luận trực tiếp lập tức bùng nổ:
[Không đời nào!]
[Như thuốc cao bôi trên da chó!]
[Tiên sinh "Không có khả năng" đến rồi, hahahaha!]
Câu nói vốn dĩ mang ý trào phúng, nhưng do số lượng bình luận quá nhiều cùng hàng loạt tiếng cười "hahaha", cuối cùng lại trở thành một kiểu trêu chọc đầy thiện ý.
Giản Văn Khê thoáng sững người, sau đó bước về phía hắn.
Chu Đĩnh nói: “Ra ngoài nói chuyện.”
Giản Văn Khê gật đầu, khoác thêm áo rồi đi theo Chu Đĩnh rời khỏi phòng.
Chu Tử Tô mím môi, vặn nắp chai nước khoáng, uống một ngụm nước lạnh.
Lục Dịch cũng dừng lại, nói: “Mọi người nghỉ ngơi một chút đi.”
Lục Dịch có cảm giác khá tốt về Chu Đĩnh.
Hắn không nghĩ rằng Chu Đĩnh sẽ thích Giản Văn Minh.
"Tổ chương trình yêu cầu bốn vị cố vấn mỗi người chọn một thí sinh để hợp tác biểu diễn." Chu Đĩnh nói.
Giản Văn Khê gật đầu: “Việc này em biết.”
"Tôi chọn cậu." Chu Đĩnh nói.
Nói xong, hắn nhìn về phía “Giản Văn Minh”.
Nhưng trên mặt Giản Văn Minh lại không có biểu cảm mà hắn mong đợi. Anh chỉ gật đầu, đáp: “Được.”
"..." Chu Đĩnh.
“Nếu cậu không muốn hợp tác với tôi, cũng có thể từ chối.”
Giản Văn Khê đáp: “Sẽ không. Bất kể hợp tác vớicố vấn nào, em đều có thể.”
Lời này nghe có phần lạnh nhạt.
Bởi vì ý tứ trong đó chính là - hợp tác với ai cũng được, không quan trọng.
Dù là Chu Đĩnh hay Chung Nhạc, đối với anh đều chẳng có gì khác biệt.
Chu Đĩnh gật đầu, nói: “Thầy Lương đang đợi chúng ta, trước hết cứ quyết định bài hát đã.”
Hai người cùng đến gặp Lương Âm để bàn bạc về việc lựa chọn bài hát.
Chu Đĩnh nói: “Tôi sẽ làm nền, hỗ trợ Văn Minh là chính. Dù sao cậu ấy mới là người cần thi đấu.”
Dù đây chỉ là một vòng trình diễn, nhưng cơ hội để cá nhân tỏa sáng rất hiếm hoi. Đối với các thí sinh, nó có vai trò quan trọng trong việc củng cố và nâng cao độ nổi tiếng.
Giản Văn Khê nói: “Một màn trình diễn tốt nhất là khi cả hai cùng nâng đỡ lẫn nhau, tận dụng sở trường của mỗi người. Không phải kéo nhau xuống, mà là giúp nhau tỏa sáng.”
Cuối cùng, họ chọn một bài hát tiếng Hàn - Trap.
Bài hát này có giai điệu rất hay, cùng thể loại với Bỏ Lỡ Người Thương, dễ dàng lọt vào bảng xếp hạng thịnh hành.
Hơn nữa, Chu Đĩnh đã từng tập nhảy với bài này trước đây, đã quen với vũ đạo, có thể tiết kiệm thời gian tập luyện. Nhờ đó, hắn có thêm thời gian chỉ dạy Giản Văn Khê.
Quan trọng hơn, đây là một bài hát tiếng Hàn. Sau khi thể hiện thành thạo nhiều bài hát đa ngôn ngữ như tiếng Trung, tiếng Anh, tiếng Đức, lần này Giản Văn Khê có thể bổ sung thêm một ngôn ngữ mới. Đó sẽ là một lợi thế lớn cho anh.
Sau khi quyết định xong bài hát, họ bắt đầu tập trung luyện tập.
Bài hát này không quá khó, Chu Đĩnh có thể hát trọn vẹn. Còn với Giản Văn Khê, nó chẳng khác nào một bữa sáng nhẹ nhàng.
Điều họ cần tập trung nhất chính là phần vũ đạo.
Chu Đĩnh muốn cầm tay hướng dẫn Giản Văn Minh từng động tác, trở thành người thầy vũ đạo tốt nhất của cậu.
Hắn nghĩ, mình không thể trở thành gánh nặng của Giản Văn Minh, mà phải là đôi cánh giúp cậu bay cao.
Hắn sẽ trở thành người thầy hữu dụng hơn bất cứ ai, sẽ dốc hết toàn bộ khả năng, giúp Giản Văn Minh - vốn nổi bật với giọng hát - lần đầu tiên chinh phục sân khấu bằng vũ đạo.
Cùng nhau, họ sẽ tạo nên một màn trình diễn bùng nổ khắp mạng xã hội - một sân khấu "song A" đỉnh cao.