Chương 36: Khoảnh khắc tỏa sáng trên thảm đỏ

[Mọi người nghe chưa, Tinh Nguyệt Chi Chiến tuần này hoãn lại một ngày mới phát sóng.]

[Cũng dễ đoán thôi, cùng ngày có lễ trao giải Tinh Quang Đại Thưởng, đây là sự kiện quan trọng nhất quý 4 trong giới, gần như tất cả các nghệ sĩ đều tụ hội. Dàn nghệ sĩ tham gia Tinh Nguyệt Chi Chiến nhiều như vậy, chắc chắn không ít người phải xin nghỉ để đi.]

[Hiện tại, tỷ suất người xem và lượt click trên mạng của Tinh Nguyệt Chi Chiến đều đạt mức hiện tượng. Được xuất hiện trong chương trình này một lần còn có giá trị hơn tham gia bất kỳ giải thưởng nào.]

[Lựa chọn một trong hai rõ ràng không bằng tìm cách cân bằng cả hai. Nghệ sĩ tham gia Tinh Nguyệt Chi Chiến rồi xuất hiện tại lễ trao giải chắc chắn sẽ gây bùng nổ chủ đề, mà điều này có lợi cho cả nghệ sĩ lẫn ekip của hai chương trình.]

[A a a a, lại phải đợi thêm một ngày nữa! Thật sự rất mong chờ sân khấu của Chu Tử Tô và Giản Văn Minh lần này. Kỳ này mới thực sự là trận chiến giữa hai vương giả.]

[Đúng vậy, vòng trước Chu Tử Tô bị ốm nên Giản Văn Minh không thể bung hết chiêu bài, thật đáng tiếc. Tôi không quan tâm ai sẽ giành hạng nhất, tôi chỉ muốn xem những người mạnh giao đấu! Giản Văn Minh quá bùng nổ, Cố Vân Tương cũng thế!]

[Giản Văn Minh không bung hết chiêu, nhưng lại vô tình tạo ra một bài hát giúp cậu ấy vươn xa. Bây giờ khắp nơi đều ngân nga "Từ hàng trăm năm trước đã nói yêu em".]

[Bài hát này tổng thể nghe hay, nhưng vài câu kinh điển thực sự gây nghiện. Đặc biệt khi lướt video ngắn mà gặp đúng đoạn phối cảnh tuyết rơi, trời mưa, phố khuya vắng lặng, kèm theo những thước phim cắt dựng tinh tế, không thể nào hoàn hảo hơn!]

[Đây là lần đầu tiên Giản Văn Minh bước lên thảm đỏ sau khi nổi tiếng đúng không? Hy vọng lần này cậu ấy đừng quá hoang dã như trước, mà có thể giữ vững hình tượng cao ngạo, diễm lệ ở Tinh Nguyệt.]

[Tốt nhất là đi cùng Chu Tử Tô nhỏ bé đáng yêu, hai người họ chung khung hình vẫn chưa đủ với tôi!]

[Tôi lại hy vọng Giản Văn Minh đi cùng Chu Đĩnh, như thế mới gọi là đỉnh!]

[Chu Đĩnh chắc chắn không muốn, có khi còn cố tình tách ra ấy chứ. Chu Đĩnh sẽ không cho Giản Văn Minh cơ hội lăng xê đâu.]

[Lục Dịch! Lục Dịch!]

[Thôi nào, thêm cả Sở Nhiên nữa, năm người cùng đi đi!]

[Ha ha ha ha ha ha!]

Đây là lần đầu tiên Thường Tĩnh tận mắt thấy Giản Văn Minh ngoài đời.

Cô vừa rời khỏi một công ty giải trí khác để đầu quân cho nơi này, mà Giản Văn Minh có thể xem như món quà lớn mà Giải Trí Ngải Mỹ dành cho cô khi ký hợp đồng.

Trước đó, cô chỉ từng gọi video với Giản Văn Minh một lần, đến hôm nay mới chính thức gặp mặt cậu ấy ngoài đời.

Ngoài đời trông Giản Văn Minh còn gầy hơn trên TV, ngũ quan sắc nét hơn, khuôn mặt cũng nhỏ hơn một chút.

Dù đã quen nhìn trai xinh gái đẹp trong giới giải trí, nhưng khi thấy Giản Văn Minh, cô vẫn không khỏi kinh ngạc một phen.

Con trai mà đẹp đến mức này thì đúng là hiếm thấy. Có gương mặt này mà lăn lộn hơn hai năm mới nổi tiếng, thật sự khó mà tin được.

Giản Văn Khê đang thử trang phục cho lễ trao giải Tinh Quang Đại Thưởng.

Giờ anh đã là nghệ sĩ nổi tiếng, việc mượn đồ hiệu dễ dàng hơn trước rất nhiều. Lần này, anh mặc bộ trang phục thu đông mới nhất của thương hiệu cao cấp AM, còn đồng hồ là của LN, đều do nhãn hàng chủ động liên hệ mời hợp tác.

"Hai bộ quần áo này, một bộ để mặc khi đi thảm đỏ, một bộ để mặc lúc dự tiệc tối." Thường Tĩnh nói.

“Cậu xem muốn sắp xếp thế nào. Tôi cảm thấy bộ này có vẻ rộng rãi hơn một chút, hợp để mặc khi dự tiệc tối. Cậu phải ngồi đó hai, ba tiếng đồng hồ đấy.”

Giản Văn Khê đứng yên trước gương, chỉnh lại cổ tay áo.

Trang phục của AM trước đây anh cũng thường mặc, vì Hề Chính thích thương hiệu này, trong nhà bọn họ hầu như toàn quần áo của hãng này.

Giờ khoác lên bộ đồ này, anh bỗng nhớ đến Hề Chính.

"Có phải hơi đơn điệu không?" Thường Tĩnh hỏi: “Có cần thêm phụ kiện không?”

Giản Văn Khê lắc đầu: “Tôi thích đơn giản.”

Thường Tĩnh tiếp nhận công việc quản lý Giản Văn Minh từ người trước, nên đã xem qua toàn bộ lý lịch của cậu ấy, từ phim ảnh, chương trình truyền hình với các lần xuất hiện trên thảm đỏ đến những sự kiện đã tham gia.

Không thể không nói, Giản Văn Minh bây giờ khác trước rất nhiều. Dung mạo vẫn là gương mặt ấy, nhưng khí chất lại như biến thành một người khác.

Giản Văn Minh vốn có nét đẹp rực rỡ, nhưng vì khí chất lạnh lùng nên cả người trông có phần trầm lặng. Hiện tại, trên người cậu ấy chỉ có hai màu đen trắng, ngay cả cà vạt cũng là màu đen, khiến cậu ấy vừa trẻ trung vừa trầm ổn.

Nếu tiếp tục đi theo phong cách này, khí chất của Giản Văn Minh chắc chắn sẽ nổi bật hẳn lên.

"Lần trước Tổng giám đốc Tống bảo Lý Nhung đưa kịch bản cho cậu, cậu đã xem chưa?" Thường Tĩnh hỏi.

“Gần đây bận quá, tôi mới xem được mấy trang đầu.”

“Kịch bản đó tôi đã đọc qua, nó cũng được gửi đến tay Chu Đĩnh. Nghe nói cậu ta đang cân nhắc. Chu Đĩnh vốn không thiếu tài nguyên phim ảnh, vậy mà vẫn xem xét kịch bản này, chắc chắn nó không tệ.”

"Chu Đĩnh có chịu đóng cặp với tôi không?" Giản Văn Khê hỏi.

Anh mới biết vai diễn được giao cho mình là Tống Anh, nhân vật chính thứ hai trong phim.

Không cần đoán cũng biết, vai nam chính Chu Côi chắc chắn là của Chu Đĩnh.

Thường Tĩnh lắc đầu: “Chưa rõ. Chủ yếu là bên phía Chu Đĩnh vẫn chưa quyết định có nhận vai hay không. Nếu nhận, có lẽ sẽ có yêu cầu về bạn diễn.

Nhưng đạo diễn của phim này là Hoàng Kiều, xuất thân từ gia đình giàu có trong giới nghệ thuật, tính tình rất cứng rắn. Nếu Hoàng Kiều đã nhắm cậu, dù Chu Đĩnh có phản đối cũng khó thay đổi được, trừ phi anh ta từ chối vai diễn.”

Nhắc đến Chu Đĩnh, Thường Tĩnh hỏi: “Cậu và Chu Đĩnh vẫn không hợp nhau à? Tôi thấy hai người có nhiều lần chung khung hình trong chương trình, lần trước còn đi ăn chung nữa mà?”

Giản Văn Khê gật đầu: “Chu Đĩnh trầm ổn hơn tôi tưởng.”

Chu Đĩnh vẫn còn có chút thích anh.

Chuyện này anh không nói ra. Anh vẫn chưa quen thuộc với Thường Tĩnh, không dám tùy tiện chia sẻ mọi thứ. Nhỡ đâu công ty lại thổi phồng tin đồn giữa anh và Chu Đĩnh, mối quan hệ giữa hai người vừa mới hòa hoãn, chỉ sợ lại thêm lúng túng.

Cảm giác của anh đối với Chu Đĩnh rất phức tạp, không còn mâu thuẫn gay gắt như trước, nhưng cũng chưa thể nói là có thiện cảm, thậm chí vẫn có phần đề phòng.

Dù sao thì Chu Đĩnh là người từng biết anh.

Đến tận bây giờ, anh vẫn không thể chắc chắn liệu Chu Đĩnh đã hoàn toàn gạt bỏ hoài nghi về việc anh là Joshua hay chưa.

Bởi vì ánh mắt Chu Đĩnh nhìn anh luôn có chút kỳ lạ.

Như thể dao động giữa lý trí và mê đắm.

Điều anh có thể làm, chính là tách bạch giữa công việc và cảm xúc cá nhân.

Chỉ cần anh vẫn mang cái tên Giản Văn Minh, thì đó là công việc. Một công việc đòi hỏi anh phải đóng vai em trai trong thời gian dài.

Dù là chụp quảng cáo chung với Chu Đĩnh, cùng nhau diễn xuất, hay thậm chí hợp tác trong một bộ phim, chỉ cần Chu Đĩnh không có ý kiến thì anh cũng không phản đối.

Điều anh muốn là nổi tiếng hơn nữa, củng cố địa vị vững chắc hơn, mở rộng tầm ảnh hưởng, sau đó tiến sâu vào tầng trung tâm của Giải Trí Ngải Mỹ.

Thường Tĩnh đứng bên cạnh nhìn ánh mắt kiên định của Giản Văn Minh, trong lòng không khỏi dâng lên chút kích động.

Có thực lực, có ngoại hình, có sức hút đối với người hâm mộ, lại mang trong mình tham vọng. Trong giới giải trí, kiểu người như thế không thể nào không nổi tiếng. Cô tin chắc mình có thể đưa Giản Văn Minh trở thành một nghệ sĩ hàng đầu như Cố Vân Tương, thậm chí vượt xa.

Bởi vì Giản Văn Minh bây giờ, rất giống Cố Vân Tương.

Cả hai đều là những kẻ đầy tham vọng. Một người nhìn có vẻ ôn hòa thanh thuần, một người lại trầm tĩnh lạnh lùng. Nhưng trong ánh mắt của họ đều cháy lên khát khao không ngừng tiến về phía trước.

Lý Nhung cũng quan sát Cố Vân Tương.

Cố Vân Tương vốn có diện mạo thanh thuần, phong cách ăn mặc thường ngày cũng thiên về sự giản dị, chủ yếu là hai tông màu đen trắng.

Nhưng hôm nay, hắn ta trang điểm vô cùng rực rỡ, đuôi mắt còn điểm chút phấn mắt màu đỏ, khoác lên người bộ vest màu hồng phấn kết hợp áo trong màu trắng, vừa gợi cảm vừa thuần khiết.

Bộ trang phục này, e rằng chỉ có dáng người và gương mặt như hắn ta mới có thể mặc đẹp đến vậy.

"Sao hôm nay lại đổi phong cách thế?" Lý Nhung hỏi.

Cố Vân Tương nói: “Ban đầu tôi định mặc một bộ trắng đen, nhưng nghe người bên Giản Văn Minh nói cậu ta cũng mặc hai màu đó, tôi không muốn đυ.ng hàng với cậu ta.”

"Đυ.ng hàng thì có gì mà sợ, ai kém sắc thì người đó ngại thôi." Lý Nhung nói: “Dù cậu ta nổi tiếng nhờ khuôn mặt đẹp, nhưng nếu so với cậu thì vẫn còn kém một bậc.”

Cố Vân Tương không chỉ sở hữu gương mặt đẹp nhất giới giải trí mà còn mang theo một khí chất không ai có thể bắt chước.

Vừa thanh thuần vừa sa đọa, vừa dịu dàng vừa điên cuồng, vừa yếu ớt lại vừa cứng cỏi.

Cố Vân Tương mở một thỏi son đỏ, dùng ngón tay quệt nhẹ một chút: “Đồ vest trắng đen quá bảo thủ, hôm nay tôi muốn trở thành con hạc giữa bầy gà trong dàn nghệ sĩ nam.”

Nói rồi, hắn ta đưa ngón tay quẹt nhẹ một đường dưới mắt phải.

Một vệt đỏ hiện lên, càng tôn lên vẻ quyến rũ đầy mâu thuẫn của hắn ta.

Nhìn thấy tinh thần chiến đấu rực lửa này, tâm trạng bực bội mấy ngày qua của Lý Nhung bỗng chốc tan biến.

Hắn muốn liên thủ với Cố Vân Tương, dù không thể hoàn toàn đè bẹp Giản Văn Minh, chỉ cần khiến đối phương ít nổi bật hơn, chịu chút khổ sở, cũng đã đủ tốt.

“Kịch bản phim Hải Vương, Giản Văn Minh có nhận không?”

"Chỉ mới đưa kịch bản cho cậu ta thôi. Hoàng Kiều chọn diễn viên luôn có nhiều vòng phỏng vấn, hình tượng của Giản Văn Minh đúng là phù hợp yêu cầu, nhưng diễn xuất thế nào thì chưa chắc." Lý Nhung châm chọc mỉa mai nói: “Nếu diễn xuất của cậu ta cũng lợi hại như lúc đứng trên sân khấu ca hát, tôi phục cậu ta luôn.”

Cố Vân Tương nói: “Cậu ta có thể nổi đình nổi đám ở《Tinh Nguyệt Chi Chiến》, thì còn gì là không thể chứ.”

"Vậy còn Chu Đĩnh?" Lý Nhung hỏi: “Cậu ta chịu diễn chung với Giản Văn Minh sao?”

"Hai người đó hình như đã làm hòa rồi." Cố Vân Tương nói.

Lý Nhung im lặng một lúc, rồi lẩm bẩm: “Thằng nhãi Giản Văn Minh này…sao lại thay đổi nhanh như vậy?”

Trước đây cậu ta nóng nảy, dễ kích động, giờ lại bình tĩnh và sắc bén như vậy. Không những thu phục được Tống Thanh, mà ngay cả Chu Đĩnh cũng thu phục được.

Đó vốn là người trước kia ghét cậu ta nhất.

Không biết chừng một thời gian nữa, cậu ta còn có thể thu phục cả chuồn chuồn nhỏ không đây?

Nếu cuối cùng ngay cả Chu Đĩnh cũng bị cậu ta nắm trong tay, thì đúng là chuyện hiếm có chưa từng thấy.

A!

Thảm đỏ sắp bắt đầu rồi. Khương Hồng dẫn đoàn đội xuất phát từ khách sạn, tiến thẳng đến địa điểm tổ chức tiệc tối.

Cô đang xem lại sơ đồ sắp xếp thứ tự bước lên thảm đỏ và vị trí chỗ ngồi do ban tổ chức cung cấp.

Những sự kiện lớn trong giới giải trí như thế này, cách sắp xếp nghệ sĩ và chỗ ngồi là cả một nghệ thuật. Không chỉ xét đến danh tiếng và vị thế, mà còn phải cân nhắc mối quan hệ giữa các nghệ sĩ.

Ai thân thiết với ai, ai có hiềm khích với ai. Những tin đồn hậu trường và các mối quan hệ ngầm đều phải nắm rõ mới có thể sắp xếp hợp lý.

Lễ trao giải Tinh Quang Đại Thưởng đâu phải lần đầu tổ chức, theo lý thì ban tổ chức phải rất có kinh nghiệm. Nhưng Khương Hồng lại phát hiện họ sắp xếp để Chu Đĩnh và Giản Văn Minh cùng bước lên thảm đỏ.

Cô lập tức hỏi quản lý sự kiện: “Đây là có chuyện gì? Hôm trước bọn họ cung cấp trình tự lên sân khấu hình như không phải như vậy?”

Trước đó, thứ tự thảm đỏ của Chu Đĩnh đều được xếp cạnh các tiểu hoa đang nổi.

Quản lý sự kiện cũng có phần bực bội: “Họ nói hiện tại Tinh Nguyệt Chi Chiến quá hot, các nghệ sĩ Tinh Nguyệt xuất hiện cùng nhau trên thảm đỏ và chụp ảnh chung mới là điểm nhấn lớn nhất đêm nay. Lãnh đạo bên đó còn đích thân gọi điện yêu cầu, mặt mũi này không thể không nể.”

Khương Hồng nói: “Bọn họ chẳng qua muốn tạo chiêu trò, tranh thủ thêm vài cái hot search mà thôi. Nghệ sĩ Tinh Nguyệt đông như vậy, sao lại cứ phải xếp Giản Văn Minh cạnh Chu Đĩnh? Tôi xem chừng Giải Trí Ngải Mỹ đã chuẩn bị sẵn sàng cho màn lăng xê này rồi.”

Nói xong, cô quay sang nhìn Chu Đĩnh: “Lần này có rất nhiều truyền thông, cậu nhất định phải chú ý, cố gắng hạn chế tương tác với cậu ta.”

Chu Đĩnh nhắm mắt tựa vào ghế, không nói lời nào.

Khương Hồng hạ giọng: “Nghe chị đi. Đừng tiếp cận cậu ta quá, cả về công lẫn tư.”

Nhắc đến về tư, Chu Đĩnh liền mở mắt.

Mấy ngày nay, tâm trạng hắn rất tệ.

Muốn gặp Giản Văn Minh, thật sự gặp rồi lại thấy phiền não. Phiền đến mức như con cá bị ném lên chảo dầu, lăn qua lộn lại đều không yên.

Chuyện này còn ảnh hưởng đến cả công việc của hắn.

Trong tập 5 của Tinh Nguyệt Chi Chiến, bốn thí sinh đứng đầu sẽ có cơ hội hợp tác diễn xuất cùng bốn vị cố vấn. Đến giờ, hắn vẫn còn do dự, không biết có nên chọn Giản Văn Minh hay không.

Giản Văn Minh, Giản Văn Minh.

Mấy ngày nay, trong đầu toàn là cái tên này.

Tinh Quang Đại Thưởng là một sự kiện lớn trong giới, do ba nền tảng video hàng đầu trong nước phối hợp tổ chức.

Giải thưởng này chủ yếu vinh danh những nghệ sĩ có màn thể hiện nổi bật trong phim truyền hình và chương trình thực tế suốt một năm qua. So với những giải thưởng danh giá như Kim Lan thì giải này đề cao mức độ phổ biến, gần như tất cả các nghệ sĩ đang nổi tiếng đều sẽ xuất hiện trên thảm đỏ.

Trời còn chưa tối, khu vực thảm đỏ đã chật kín fan đến tiếp ứng.

Hoạt động tiếp ứng bên ngoài là một phần quan trọng trong văn hóa fandom.

Chu Đĩnh có lượng fan hùng hậu bậc nhất, fan bao trọn mấy chiếc xe buýt để làm phương tiện tiếp ứng. Trên thân xe dán đầy ảnh quảng bá cùng khẩu hiệu cổ vũ dành cho hắn.

Nhà Cố Vân Tương cũng không chịu kém cạnh. Fan của hắn ta dựng bảng hiệu lớn và mô hình nhân vật khắp nơi, bày dày đặc một đoạn đường. Fan hâm mộ của Cố Vân Tương có huy hiệu gia tộc riêng, biểu tượng là một đám mây trắng.

Nhóm fan này chọn màu trắng làm sắc chủ đạo cho các hoạt động tiếp ứng, chưa từng có fandom nào tranh giành màu này với họ. Tuy nhiên, đèn màu trắng thường bị ánh sáng khác lấn át, không bắt mắt như đỏ, vàng hay xanh lá, vì thế họ luôn lấy số lượng áp đảo làm lợi thế.

Hai năm trước, fandom này gần như vô đối trong giới giải trí, đánh đâu thắng đó. Nhưng vài năm trở lại đây, họ bị thế hệ lưu lượng mới do Chu Đĩnh dẫn đầu lấn át. Dù vậy, hôm nay họ vẫn có lợi thế về số lượng, ai có thể đến đều đã đến.

Ngoài ra, còn có fan của Lục Dịch. Họ đội băng đô có gắn sừng nai lấp lánh màu đỏ, nổi bật giữa đám đông.

Mười mấy fandom của các nghệ sĩ nổi tiếng chen kín cả quảng trường. Bọn bọ đều quen biết nhau, dù lượng fan trực tuyến có thể lên đến hàng triệu, nhưng những người chịu bỏ công sức đến tận nơi tiếp ứng cho thần tượng thường đều là những gương mặt quen thuộc.

Nhưng năm nay, xuất hiện một nhóm hoàn toàn mới.

Họ mặc áo lông vũ màu vàng, đội mũ vàng đồng bộ, trên mũ thêu bốn chữ "Nổi tiếng thiên hạ". Trong tay họ là bảng tiếp ứng với dòng chữ "Nhất minh kinh nhân".

Đó là fan của Giản Văn Minh!

Nhóm fan này có vẻ như tập trung nhiều fan mới, đa số còn hơi ngượng ngùng, nhưng tổ chức rất tốt. Họ xếp hàng ngay ngắn, kỷ luật chỉnh tề. Dù không phải nhóm đông nhất, nhưng nhờ đồng phục thống nhất, họ trông rất có khí thế.

"Sao chúng ta lại không nghĩ đến chuyện mặc đồng phục nhỉ?" Chuồn chuồn nhỏ nói: “Mũ của bọn họ đẹp quá!”

Không thể không thừa nhận, Giản Văn Minh rất biết cách đặt tên. Văn Minh - cái tên này quá dễ để sáng tạo khẩu hiệu cổ vũ, vừa khí phách, vừa thuận miệng.

Không giống như nhà bọn họ, chữ "Chu" thì còn tạm được, chữ "Đĩnh" cũng không tệ, nhưng rất khó tìm được từ nào có khí thế tương tự.

Huống hồ, chữ "Đĩnh" còn dễ bị người khác xuyên tạc thành trò đùa.

Lúc 6 giờ tối, trời đã hoàn toàn tối hẳn. Đến 6 giờ rưỡi, thảm đỏ chính thức bắt đầu.

Miêu Lật, nữ cố vấn duy nhất của Tinh Nguyệt Chi Chiến là người đầu tiên bước lên.

Miêu Lật vốn theo phong cách idol kiều diễm. Hôm nay cô nhuộm tóc đỏ rực, búi tóc cao lên, càng tôn lên làn da trắng như tuyết.

Chiếc váy dài màu xanh dương của cô đính vô số ánh sao, lấp lánh một vầng trăng non màu vàng kim, vừa sang trọng vừa đầy nét linh động. Mỗi bước chân đi, ánh sáng phản chiếu khiến cô tỏa ra hào quang rạng rỡ.

Một thân váy lộng lẫy như ánh trăng giữa muôn vì sao của Miêu Lật, ngay lập tức gây bão trên các diễn đàn lớn.

[Wow, mọi người mau nhìn! Miêu Lật diện bộ váy này đúng là áp đảo cả thảm đỏ!]

[Thảm đỏ đúng là thiên hạ của ngôi sao nữ mà! Váy này đẹp quá!]

[Miêu Lật đã mở màn quá xuất sắc cho tổ Tinh Nguyệt!]

[Tổ Tinh Nguyệt? Giờ ngôi sao của Tinh Nguyệt Chi Chiến đã thành một trường phái riêng rồi sao?]

[Không còn cách nào khác, chương trình này quá hot. Không chỉ có Chu Đĩnh, Cố Vân Tương, Lục Dịch là những ngôi sao hàng đầu, mà còn có Giản Văn Minh, Chu Tử Tô là ngôi sao mới đang lên. Cả Sở Nhiên và Trịnh Thỉ bây giờ cũng nổi danh. Chỉ cần gom đủ ngôi sao của tổ Tinh Nguyệt là đủ để tổ chức nguyên một đêm tiệc rồi!]

[Không bàn đến ngôi sao nữ, chỉ nói riêng các ngôi sao nam thôi, đêm nay danh tiếng toàn bộ đều do tổ Tinh Nguyệt chống đỡ, ba ngôi sao hàng đầu cùng xuất hiện!"

[Giản Văn Minh bây giờ đã có thể gọi là ngôi sao hàng đầu rồi sao?]

[So với Cố Vân Tương và Chu Đĩnh thì vẫn còn kém một chút, nhưng nếu đặt cạnh những ngôi sao khác, số lượng fan của cậu ấy đâu hề thua kém. Không thấy fan Giản Văn Minh tiếp ứng bên ngoài à? Cả một vùng ánh sáng xanh rực rỡ!]

[Cố Vân Tương đến rồi!]

[Wow, hôm nay Cố Vân Tương đẹp quá!]

[Áp đảo toàn trường! Nhan sắc bậc nhất trong giới giải trí quả không hề ngoa!]

[Hôm nay Cố Vân Tương thật quyến rũ, tim tôi sắp nổ tung rồi!]

[Gần đây Cố Vân Tương bị làm sao vậy? Tôi cảm giác anh ấy càng ngày càng chịu chơi, hình tượng sắc bén hơn hẳn.]

[Nổi bật quá! Khí thế ngập tràn!]

[Lục Dịch, Lục Dịch đến rồi! Hôm nay trông ngầu quá!]

[Sở Nhiên trông thật mềm mại, hai người bọn họ đi chung đẹp đôi quá!]

[Hợp cái con khỉ gì, "Dịch Minh Kinh Nhân" không phục! Rõ ràng phải là Giản Văn Minh mới xứng nhất!]

[Xin lỗi nha, nhưng "Nhất Minh Kinh Nhân" giờ đã trở thành khẩu hiệu tiếp ứng của fan Giản Văn Minh rồi.]

[Tổ Tinh Nguyệt tập hợp nguyên team ra sân luôn sao?]

[Chu Đĩnh đến rồi!]

[Trời ơi, đẹp trai quá, chân dài dữ vậy!]

[Chân dài nhất giới giải trí đâu phải lời đồn vô căn cứ!]

[Anh ấy trông quý phái thật sự.]

[Người đi sau Chu Đĩnh…không phải Giản Văn Minh à? Fan couple này chắc cười ngất rồi.]

[Bạn trên kia, bạn đã bị đánh dấu rồi nhé.]

[Thề luôn, làm fan couple cũng chẳng dễ dàng gì, đi đâu cũng bị kiểm duyệt!]

[Ha ha ha ha ha ha!]

[Các người không thể đặt cái tên couple nào nghe thuận tai hơn được sao? Nghe mà muốn độn thổ luôn!]

[Ôi trời!]

[Mọi người thấy không, cái bóng lướt qua màn hình khi nãy, đúng là Giản Văn Minh!]

Anh đứng ở lối vào thảm đỏ, khoác áo lông vũ, ánh mắt rơi trên người Chu Đĩnh.

Hiện trường thảm đỏ lúc này không có fan, chỉ có hàng trăm phóng viên truyền thông. Đèn flash nhấp nháy không ngừng, sáng rực như ban ngày. Nhưng Chu Đĩnh chỉ đút một tay vào túi quần, đối mặt vô số ống kính mà không hề chớp mắt.

Người điều phối giơ tay vẫy: “Giản Văn Minh.”

Anh khẽ gật đầu, cởϊ áσ lông vũ giao cho nhân viên công tác bên cạnh rồi bước tới, đứng ở ranh giới giữa ánh sáng và bóng tối.

Trước mắt anh là một rừng máy quay.

Phía sau cánh máy ảnh dày đặc, trải dài một tấm thảm đỏ, trên bức tường nền có bốn chữ to: “Tinh Quang Đại Thưởng.”

Anh nghe thấy người dẫn chương trình giới thiệu: “Kế tiếp, ngôi sao chuẩn bị bước lên thảm đỏ chính là một gương mặt gần đây được đông đảo khán giả yêu thích, cũng là một trong những thí sinh của Tinh Nguyệt Chi Chiến!”

“Đúng vậy! Chính là người đã mang đến cho chúng ta vô số bất ngờ trong mùa đông này, cũng cống hiến nhiều màn trình diễn kinh điển – Giản Văn Minh!”

“Xin mời Giản Văn Minh!”

Giản Văn Minh bước dọc theo thảm đỏ, tiến về phía trước.

Xung quanh im lặng đến lạ thường. Không có fan ở hiện trường, tĩnh lặng đến mức anh có thể nghe thấy cả tiếng tim mình đập. Trước mắt, ánh sáng bỗng chợt lóe lên, đèn flash bắt đầu nhấp nháy.

“Tách.”

“Tách.”

“Tách, tách, tách tách tách.”

Tiếng chụp hình ngày càng dày đặc, những tia sáng lẻ loi ban đầu nhanh chóng hóa thành cơn lóa mắt, rực rỡ như ban ngày.

Giản Văn Khê nhất thời chưa thích ứng kịp với ánh sáng quá mạnh, vô thức giơ tay lên định che bớt. Nhưng tay vừa nâng đến giữa không trung, anh lại hạ xuống rồi khóe môi khẽ nhếch, không nhịn được cười nhẹ.

"Giản Văn Minh! Giản Văn Minh!"

Anh nghe thấy tiếng phóng viên gọi tên mình.

Anh quay đầu về phía ống kính, nhưng trước mắt chỉ là một mảng ánh sáng chói lóa. Sau màn trắng xóa kia là những bóng người thấp thoáng cử động.

Nụ cười trên môi dần tan biến, nét mặt bình tĩnh trở lại, ánh mắt kiên định nhìn về phía họ. Lớp ngụy trang cuối cùng cũng rạn nứt, để lộ ra thứ ánh sáng không cách nào che giấu.

Khoảnh khắc ấy, anh làm dậy sóng cả hiện trường, vượt xa cả Chu Đĩnh và Cố Vân Tương.

Anh chính là ngọn lửa đã bùng lên giữa mùa đông lạnh giá này, thiêu đốt cả giới giải trí. Nhưng ngọn lửa ấy không nóng bỏng mà lạnh lẽo, ánh lên sắc xanh trong lớp vàng kim. Bởi thế, nó càng thêm chói mắt. Anh đã trở thành người nổi bật nhất giới giải trí năm nay.

Giữa đêm đông lạnh lẽo, đóa hoa hồng trong bóng tối đã sớm nở rộ.

Không hương, nhưng lóa mắt.

Không chạm được, nhưng động lòng người.

Chu Đĩnh đứng ở cuối thảm đỏ, quay đầu nhìn lại.

Hắn đứng giữa ánh sáng rực rỡ, trong mắt chỉ có đèn flash.