Dễ nghe thì có dễ nghe, nhưng bài hát này thật sự không thích hợp để thi đấu. Đừng nói đến việc so sánh với Bài Ca Đảo Thiên Đường của Cố Vân Tương, ngay cả so với những đội thi khác, hiệu quả sân khấu cũng có phần lép vế.
Cuối cùng Giản Văn Khê đạt hạng ba toàn trường, hoàn toàn nhờ vào sức hút cá nhân và danh tiếng của anh.
Hiện tại, anh đã trở thành một trong những thí sinh hot nhất của Tinh Nguyệt Chi Chiến.
Tuy rằng thua về thứ hạng, nhưng bài hát Bỏ Lỡ Người Thương lại bùng nổ trên khắp cả nước.
Trong thời gian ngắn, khắp vòng bạn bè và các nền tảng video ngắn đều tràn ngập đoạn điệp khúc.
Câu hát hot nhất không gì hơn câu “Anh khẳng định, từ hàng trăm năm trước đã nói yêu em”. Không hiểu vì sao, chỉ một câu hát đơn giản nhưng lại vừa văn nghệ, vừa bình dị, vừa sâu sắc, trở thành câu nói thịnh hành trong mọi lời tỏ tình.
Vừa không hoa mỹ lại còn gần gũi bình dị, luôn luôn là công thức giúp các bài hát tỏa sáng một cách tự nhiên.
Tiếp theo đó, một câu hát khá hài hước trong phần sau của bài "Mẹ em không có nói cho em, đυ.ng vào người phải nói xin lỗi" lại càng khiến bài hát nổi rần rần trên toàn mạng, trở thành câu cửa miệng trong các video ngắn có tình huống va chạm hài hước.
Nhưng khoảnh khắc viral nhất, hot nhất, không gì khác ngoài đoạn quay của Giản Văn Khê và Chu Tử Tô.
Giản Văn Khê đã quyết định quay video này ngay sau khi vòng công diễn thứ ba kết thúc. Nhìn thấy phản hồi vô cùng tích cực trên mạng, anh liền chớp lấy cơ hội, lập tức thực hiện đoạn video ngắn này.
Chu Tử Tô không thể tham gia công diễn lần này, nhưng cậu cũng không muốn để sự tiếc nuối ấy làm giảm sức nóng của mình, liền quyết định quay một đoạn video ngắn để bù đắp.
Hai người không có kinh nghiệm diễn xuất, nhưng lại thể hiện được một câu chuyện tình sâu lắng đầy đau thương.
Trong video, Chu Tử Tô khoác áo dài với cánh tay băng bó bước đi trên đường, vô tình va phải Giản Văn Khê, người đang khoác áo choàng dài. Tuyết lớn rơi lả tả trong khung cảnh được quay chậm, ánh mắt hai người lướt qua nhau. Đúng lúc đó, giai điệu Bỏ Lỡ Người Thương vang lên:
[Anh khẳng định
Từ hàng trăm năm trước đã nói yêu em.
Chỉ là
Em đã quên
Nhưng anh thì không.]
Giản Văn Khê khẽ gật đầu với Chu Tử Tô, sau đó sải bước qua đường. Chu Tử Tô đi đến dưới đèn tín hiệu, đứng bên kia vạch kẻ đường ngoái đầu nhìn lại.
Video ngắn này gần như được phát cùng lúc với quảng cáo điện thoại di động, hai video song hành đẩy độ hot của cặp đôi bọn họ lên cao trào.
[A a a a, tôi tuyên bố Chu Tử Tô và Giản Văn Minh là thật!]
[Hai người họ đều là Alpha, vậy ai trên ai dưới?]
[Không quan trọng, cứ ghép đôi là được!]
[Ha ha ha, dù Chu Tử Tô trông đáng yêu, ngây thơ lại trẻ trung, nhưng tôi vẫn cảm thấy Chu Tử Tô là công.]
[Tôi cũng vậy! Giản Văn Minh lạnh lùng như thế, tôi muốn xem người đẹp lạnh lùng bị khi dễ đến mức khóc thút thít!]
[Tử Tô đáng yêu hãy mạnh mẽ lên nào!]
Bài hát Bỏ Lỡ Người Thương đã vượt qua Câu Chuyện Tình Yêu Đẫm Máu trở thành bài hát hot nhất từ chương trình Tinh Nguyệt Chi Chiến.
Khắp phố lớn ngõ nhỏ, từ siêu thị đến tiệm tạp hóa, từ tiệm cắt tóc đến quán rượu, đâu đâu cũng vang lên giai điệu này. Ngay cả bản gốc và bản do Giản Văn Khê thể hiện cũng nhanh chóng leo lên vị trí số một trên các bảng xếp hạng nhạc số.
Khương Hồng đến gặp Chu Đĩnh để bàn công việc sắp tới. Vừa bước vào phòng, cô đã nghe thấy bài hát này vang lên.
Bằng lương tâm mà nói, bài hát này thực sự rất hợp gu số đông. Ngay từ mấy câu mở đầu, người nghe đã cảm thấy xót xa và đồng cảm một cách khó hiểu, đủ để tưởng tượng ra đủ loại chuyện tình thanh xuân bi thương.
Nhưng cô ở trong phòng Chu Đĩnh suốt nửa tiếng, bài hát này cũng phát đi phát lại suốt nửa tiếng.
Vẫn đang bật đi bật lại không ngừng!
Cô lo lắng liếc nhìn Chu Đĩnh.
Thực ra, cô cũng chưa hoàn toàn thay đổi suy nghĩ về Giản Văn Minh. Trong chương trình, đúng là cậu ta không bám lấy Chu Đĩnh. Ngược lại, chính Chu Đĩnh mới là người chủ động lại gần, luôn tìm cách xuất hiện chung khung hình với cậu ta.
Thế nhưng gần đây, phía Giải Trí Ngải Mỹ đã mua rất nhiều hot search, liên tục gán ghép Chu Đĩnh với cậu ta.
Dù rằng tình thế bây giờ đã khác, Giản Văn Minh giờ cũng là một ngôi sao có sức hút bùng nổ, kiểu gán ghép này có chút ý nghĩa đôi bên cùng có lợi…Nhưng hiệu quả đạt được thì lại hoàn toàn khác nhau với cả hai người.
Với Giản Văn Minh mà nói, cậu ta đã lội ngược dòng thành công nhờ bài hát này. Càng có nhiều tin đồn với Chu Đĩnh, fan của cậu ta lại càng được dịp hả hê, như thể đang chứng kiến một màn lật kèo vả mặt đầy sảng khoái.
Nhưng với Chu Đĩnh mà nói, cậu ấy giống như đang bị “ngửi hương mà chạy theo”, có chút cảm giác bị vả mặt.
Chu Đĩnh vốn là một ngôi sao quyền lực trong giới, hoàn toàn không cần phải bám vào Giản Văn Minh để leo hot search.
Thế nhưng vị cậu chủ nhà giàu này giống như thực sự đã mê mẩn Giản Văn Minh rồi.
“Bài hát này…” Cô lên tiếng.
“Giản Văn Minh hát.” Chu Đĩnh đáp.
“Chị biết…” Khương Hồng nói.
“Hay không?”
Khương Hồng mím môi.
Hay sao?
Nói thật lòng thì…đúng là hay.
Tiết tấu và giai điệu đều rất hay. Hôm qua cô còn cùng bạn gái đi trung tâm mua sắm, vô tình nghe thấy bài này vang lên. Bạn gái cô còn khe khẽ hát theo, về đến nhà lại bày đặt nói mấy lời sến súa, kiểu như “Em khẳng định từ hàng trăm năm trước đã nói yêu chị.”
Cô hiểu vì sao bài hát này hot, vừa văn vẻ lại vừa dễ tiếp cận, rất hợp gu số đông.
Cô gật đầu: “Dễ nghe thì đúng là dễ nghe, nhưng nghe mãi cũng hơi chán. Hơn nữa, cậu cứ nghe đi nghe lại cậu ta hát như vậy, cẩn thận tin tức bị lộ ra ngoài, Giải Trí Ngải Mỹ lại bám vào đó mà lăng xê đấy.”
Thực ra, cô còn nghĩ sẵn luôn đường đi nước bước giúp Giải Trí Giải Trí rồi.
Giản Văn Minh lúc trước ra mắt với hình tượng là fan của Chu Đĩnh, còn nói khi còn là người bình thường thì đã là một chuồn chuồn nhỏ.
Giờ thì hay rồi, ngược lại thành ra Chu Đĩnh là fan của Giản Văn Minh.
Nhưng bề ngoài Chu Đĩnh tỏ ra rất hợp tác với nghệ sĩ, thực chất lại chưa từng chịu thua bất kỳ chiêu trò xã hội nào. Chu Đĩnh luôn có chính kiến riêng, vui hay ghét đều không lộ ra mặt, nhưng sẽ thể hiện qua hành động thực tế.
Hắn cũng không quá để tâm đến danh lợi, có lẽ vì từ nhỏ đã là con cưng của trời, cái gì cũng có nên cũng chẳng sợ mất đi.
Nghệ sĩ như vậy thật ra rất khó kiểm soát.
Khương Hồng đối với tính cách này của Chu Đĩnh, vừa yêu vừa hận.
“Tuần sau là lễ trao giải Tinh Quang Đại Thưởng, bên LD muốn để cậu mặc trang phục nam cao cấp của họ tham gia lễ trao giải, tiện thể công bố hợp đồng đại diện. Hai ngày nữa họ sẽ gửi trang phục qua, nhà thiết kế cũng đến, nếu có ý kiến gì thì cậu có thể trao đổi với anh ta.”
Chu Đĩnh gật đầu: “Chị sắp ra ngoài?”
"Dẫn tân binh đi thử vai. Vương Triều Kim Đà 4 bắt đầu tuyển diễn viên rồi."
Nói đến đây, cô không nhịn được hỏi: “Cậu thật sự không cân nhắc đóng phim truyền hình sao? Cả nửa giới giải trí đều từng đóng phim cung đấu vương triều. Như Cố Vân Tương năm nay đóng Vương Triều Kim Đà 3, khí thế lập tức bùng lên, còn giành được mấy hợp đồng quảng cáo lớn.”
"Ngay cả điện ảnh tôi còn chưa chắc diễn tốt." Chu Đĩnh nói.
Gần đây có một kịch bản gửi đến tay hắn, hắn rất thích, là một bộ phim tình cảm nghệ thuật. Hắn vẫn đang phân vân có nên nhận hay không.
Khương Hồng cũng biết về kịch bản này: "Cậu phải cân nhắc thật kỹ. Khó khăn lắm mới bạo được ba bộ phim điện ảnh, danh tiếng "bảo chứng phòng vé" đã có, nhưng phim nghệ thuật rất dễ bị chìm. Cậu còn trẻ, không cần vội thay đổi hình tượng quá nhanh."
Chu Đĩnh gật đầu: “Tôi sẽ suy nghĩ thêm.”
Trong khi đó, Bỏ Lỡ Người Thương vẫn đang gây sốt, trên bảng bình chọn trực tuyến, Giản Văn Minh đã áp sát Cố Vân Tương, khoảng cách phiếu bầu giữa hai người chưa đến 100.000.
Nhìn thấy số phiếu, Cố Vân Tương thầm nghĩ nguy hiểm thật.
Cũng may lần biểu diễn trước của hắn ta thực sự quá xuất sắc, nếu không lúc này chỉ e đã bị Giản Văn Minh đuổi kịp.
Hắn ta hạ mình tham gia cuộc thi tuyển chọn tài năng lần này, mục tiêu duy nhất chính là giành ngôi vị quán quân. Nếu bị Giản Văn Minh vượt mặt, thì đúng là một trò cười lớn.
Thắng lần này, tâm trạng hắn ta lập tức vững vàng hơn nhiều, cũng khơi dậy ý chí chiến đấu.
Lần sau, hắn ta nhất định phải thắng tiếp.
Hắn ta và Lưu Tử Nghĩa dự định biểu diễn một tiết mục nhảy trong buổi công diễn tiếp theo, nhưng sau khi 《 Bài Ca Đảo Thiên Đường》 trở nên bùng nổ, Cố Vân Tương quyết định đổi bài hát.
Hắn ta quyết định trong buổi biểu diễn tiếp theo vẫn chọn hình thức trình diễn hát đơn.
Lần trước Giản Văn Minh đổi bài hát vào phút chót, vì thời gian quá gấp nên tổ chương trình suýt nữa không kịp thương lượng bản quyền. Vì thế lần này bọn họ phải quyết định bài hát càng sớm càng tốt. Cố Vân Tương triệu tập toàn bộ đội ngũ của mình lại, cùng nhau chọn bài.
Lưu Tử Nghĩa lặng lẽ đứng bên cạnh, im lặng quan sát.
Cậu ta nhận ra rằng, Cố Vân Tương thoạt nhìn có vẻ nhu hòa, dịu dàng. Nhưng một khi nghiêm túc lại trở nên vô cùng quyết đoán và mạnh mẽ. Trái lại, Giản Văn Minh trông có vẻ lạnh lùng khó gần, nhưng thực ra lại rất quan tâm đến đồng đội, nhất là Chu Tử Tô.
Bản chất của Cố Vân Tương có lẽ là một người vô cùng lạnh nhạt.
Nhưng chính sự cuồng nhiệt ẩn giấu dưới vẻ ngoài lãnh đạm đó lại hấp dẫn cậu ta.
Như lần trước, khi bọn họ diễn Bài Ca Đảo Thiên Đường, động tác cuối cùng được xác định là cậu ta trong vai ma cà rồng sẽ cắn vào cổ Cố Vân Tương.
Cố Vân Tương là một Omega, thông thường mà nói Omega rất cẩn thận và nhạy cảm với vùng cổ của mình. Bởi vì sau gáy của họ có tuyến thể, đây là bộ phận cực kỳ yếu ớt.
Vì vậy, lúc đầu cậu ta chỉ dám cúi đầu làm động tác tượng trưng.
Không nghĩ tới Cố Vân Tương lại chủ động yêu cầu cậu ta cắn thật, thậm chí hàm răng phải chạm vào da thịt.
“Màn ảnh sẽ bắt được khoảnh khắc đó, nếu cậu cắn quá giả, cảm giác run sợ chấn động lòng người cũng sẽ phai nhạt mất.”
Cậu ta cũng không dám chạm vào, ban đầu chỉ dùng môi lướt qua, sau đó dần mạnh dạn hơn, cuối cùng thực sự dùng hàm răng để cắn. Cố Vân Tương vẫn luôn yêu cầu cậu ta cắn thật hơn một chút.
Đến khi chính thức biểu diễn, adrenaline bùng nổ khiến hắn phấn khích quá mức, vô thức cắn sâu đến mức để lại dấu răng trên cổ Cố Vân Tương.
Đây là một thói quen bản năng của Alpha, hàm răng cắn xuống làn da của một Omega xinh đẹp, cần cổ mảnh khảnh phơi bày trước mắt khiến cảm giác chiếm hữu và thôi thúc hành hạ liền trỗi dậy.
Sau khi rời sân khấu, cậu ta liên tục xin lỗi Cố Vân Tương, không ngờ đối phương lại chẳng hề để tâm.
Cậu ta có thể cảm nhận được rằng Cố Vân Tương đã từng bị đánh dấu.
Cũng đúng thôi, một Omega hai mươi tám tuổi, bị đánh dấu cũng chẳng có gì lạ. Nhưng đây là lần đầu tiên cậu ta gặp một Omega táo bạo đến vậy, chủ động vươn cổ để một Alpha cắn xuống.
Sự điên cuồng trong cậu ta cũng bùng lên theo.
Lưu Tử Nghĩa nhìn chằm chằm Cố Vân Tương, thấy Cố Vân Tương ngẩng đầu nhìn về phía mình. Cậu ta nhanh chóng cúi đầu xuống, vành tai hơi đỏ lên.
Cố Vân Tương khẽ cười một tiếng.
Giữa trưa khi đang ăn cơm, Cố Vân Tương đưa cho Lưu Tử Nghĩa một chiếc khuyên tai.
Lưu Tử Nghĩa cắt tóc ngắn, đeo khuyên thai, đi theo phong cách vũ công cool ngầu.
“Cái này quá quý giá rồi.”
"Không bằng cái cậu đang đeo." Cố Vân Tương nói: “Sau này làm nghệ sĩ cậu sẽ hiểu. Bất kể là quần áo hay phụ kiện, tốt nhất mỗi lần xuất hiện đều không nên lặp lại.”
Lưu Tử Nghĩa mặt đỏ lên, nhận lấy chiếc khuyên tai.
Cố Vân Tương mỉm cười, hỏi: “Cậu thích tôi à?”
Lưu Tử Nghĩa sững người, mặt càng đỏ hơn.
Cậu ta thực ra cũng là một tay chơi lão luyện, nhưng khi đối mặt với một Omega có nhan sắc cực kỳ xinh đẹp, lại lớn tuổi hơn mình rất nhiều như Cố Vân Tương thì cậu ta bỗng dưng trở nên lúng túng.
"Không cần thích tôi." Cố Vân Tương nói: “Bởi vì tôi sẽ ăn cậu đấy.”
Nói xong Cố Vân Tương khẽ bật cười, pheromone ngọt ngào mà sa đọa lan tỏa trong hơi thở của Lưu Tử Nghĩa. Cậu ta ngẩng đầu lên, chỉ thấy Cố Vân Tương đã đi xa.
Cố Vân Tương đến học viện hí khúc của nghệ nhân Ngụy Phương Phương. Khoác lên mình phục trang biểu diễn, khẽ vung tay áo lụa, dáng người uyển chuyển cất giọng hát một hai câu. Giọng hắn ta trong trẻo thoát tục nhưng thần sắc lại quyến rũ mê người.
Đoạn video này được đăng tải trên tài khoản chính thức của Tinh Nguyệt Chi Chiến, lập tức gây ra cuộc thảo luận sôi nổi.
[Cố Vân Tương thật sự muốn phá cách rồi! Vòng tiếp theo anh ấy sẽ cải trang nam thành nữ để hát Quý Phi!]
[Wow, có phải Quý Phi từng nổi đình nổi đám năm ngoái không? Phần hát hí khúc trong đó siêu đỉnh luôn, bài hát yêu thích nhất của tôi đấy!]
[Người hát bản gốc xuất thân từ thế gia hí khúc, giọng hát hoa lệ cao vυ"t. Vậy mà Cố Vân Tương lại dám cover bài này, không sợ lật xe sao? Tôi cảm giác bài này hợp với chất giọng của Giản Văn Minh hơn ấy.]
[Mọi người đều bắt đầu tung chiêu lớn rồi, vòng sau chắc chắn là trận đấu gay cấn giữa hai đối thủ mạnh!]
[Vòng sau là vòng tám chọn bốn đúng không?]
[Đúng vậy, vẫn là hình thức thi đấu luân phiên theo nhóm hai người. Xong vòng này sẽ chuyển sang đội hình bảy người, sau đó là đội hình mười người.]
[Luật thi đấu nhìn có vẻ phức tạp ghê, mấy ông anh trong nhà tôi nghe không hiểu, tôi cũng chịu.]
[Quy tắc không quan trọng, quan trọng là chương trình có hay hay không!]
[Chương trình này thực sự quá đỉnh, mỗi lần công diễn đều không tốn công vô ích, càng ngày càng xuất sắc. Bây giờ cả nhà tôi đều theo dõi chương trình này!]
[Ha ha ha, nhà tôi cũng thế! Mẹ tôi còn bắt tôi hướng dẫn bà cách bỏ phiếu. Bà thích Cố Vân Tương còn tôi thì thích Giản Văn Minh. Bà còn định thuyết phục tôi nữa chứ!]
[Mẹ bạn đáng yêu ghê! Bạn cũng thử thuyết phục mẹ bạn đi, số phiếu của Giản Văn Minh với Cố Vân Tương còn chênh nhau hơn chín nghìn lận đó!]
[Cái gì? Giản Văn Minh chỉ còn cách vị trí số một có chín nghìn phiếu thôi á? Giản Văn Minh muốn lên trời sao?]
[Bạn nghĩ sao, Tinh Nguyệt Chi Chiến là chương trình tuyển chọn tài năng hot nhất mấy năm gần đây đó! Bạn đang có hiểu lầm gì về một chương trình nổi đình nổi đám không? Huống hồ Giản Văn Minh lại là thí sinh nổi bật nhất chương trình này!]
[Thật ra chỉ cần nhìn diễn đàn là rõ, trước đây tên Giản Văn Minh xuất hiện toàn bị chế giễu, anti-fan với người bôi đen cậu ấy đầy rẫy ra. Còn bây giờ, fan của Giản Văn Minh đã có thể kiểm soát bình luận rồi.]
[Giản Văn Minh vẫn duy trì phong độ của cậu ấy, tôi cũng bắt đầu làm fan cậu ấy luôn rồi.]
[Các bạn có xem quảng cáo mới nhất của Giản Văn Minh chưa? Nếu cậu ấy đóng phim học đường chắc chắn sẽ hợp lắm đấy, từ khi cậu ấy thay đổi hình tượng thì diễn xuất nhìn cũng thuận mắt hơn hẳn.]
[Ha ha ha ha, đúng đúng. Video cậu ấy với Chu Tử Tô, tôi có thể xem đi xem lại cả trăm lần trong một ngày, thực sự quá đẹp đôi!]
[Giản Văn Minh nổi thế này rồi, chắc chắn sớm muộn gì cũng có người mời đóng phim thôi. Nổi tiếng rồi thì còn lo gì tài nguyên nữa chứ?]
Lý Nhung nhìn kịch bản trong tay, sắc mặt có chút khó coi.
Đây là kịch bản mà công ty bọn họ vừa nhận được, một bộ phim điện ảnh tình yêu hiện đại. Kịch bản này được gửi đến cho hắn, nói là muốn mời Giản Văn Minh đóng.
Nhưng đây lại chính là bộ phim mà rất nhiều tân binh mới trong ngành đang tranh giành.
Trước đó ngay cả Cố Vân Tương cũng từng bày tỏ hứng thú, chỉ tiếc phim này kể về tình yêu AA. Mà đạo diễn lại là một cậu chủ nhà giàu không thiếu tiền đồng thời cũng là một đạo diễn trẻ đầy tài năng. Cậu ta không đồng ý dùng Omega, khăng khăng muốn tìm hai Alpha.
Vị đạo diễn này trước giờ vẫn luôn có tiêu chuẩn chọn diễn viên rất cao, sao lần này lại tìm đến Giản Văn Minh?
Giản Văn Minh có thể hát tốt, nhưng điều đó không có nghĩa là cậu ta có thể diễn xuất tốt.
Hắn không tin, một người có thể che giấu thực lực ca hát, lại còn có thể che giấu luôn cả thực lực diễn xuất.
Không biết có nên báo chuyện này cho Cố Vân Tương không.
Nếu Cố Vân Tương biết bộ phim mà cậu ấy từng tranh giành không được, cuối cùng lại được chủ động gửi đến tay Giản Văn Minh thì không biết trong lòng cậu ấy sẽ nghĩ thế nào.
Vị tổ tông này đúng là khó hầu hạ thật.
Gần đây Lý Nhung cảm thấy mình ăn không ngon, ngủ cũng không yên.
Đến tòa nhà thu hình của Tinh Nguyệt Chi Chiến, hắn lại không thấy bóng dáng Giản Văn Minh đâu.
Người của tổ chương trình nói với hắn: “Giản Văn Minh đi chụp quảng cáo rồi.”
“Quảng cáo gì?”
Loại nào? Đồ ăn? Đồ uống? Sữa chua? Mỹ phẩm dưỡng da?
Hợp đồng bổ sung à? Là người phát ngôn chính thức, đại sứ thương hiệu hay chỉ là quảng cáo l*иg ghép đơn thuần?
Những chuyện này chẳng lẽ không cần thông báo cho người đại diện là hắn sao?
Cánh cũng cứng rồi, học được cách qua mặt hắn đúng không?
Tổ chương trình có vẻ nghĩ hắn sẽ vui mừng, hưng phấn thông báo: “Là thương hiệu cao cấp của chúng tôi, Met ô tô!”
Lý Nhung đứng chết trân tại chỗ.
Không phải ai cũng có thể quay quảng cáo ô tô, nhất là với những thương hiệu đẳng cấp như Met.
Các nhãn hiệu này tuyển chọn người đại diện vô cùng khắt khe, yêu cầu hình ảnh phải sang trọng có khí chất. Đặc biệt, Met còn là một thương hiệu ô tô lớn. Trong số tất cả các đại ngôn, làm gương mặt đại diện cho Met hiển nhiên được xem là tài nguyên thương vụ cao cấp.
Giản Văn Minh? Thằng ranh đấy mà cũng xứng làm đại ngôn cho Met?
Tài nguyên thăng cấp nhanh quá mức rồi đấy?
Lý Nhung nghi ngờ mãnh liệt, chắc chắn là Tống Thanh đứng sau giúp cậu ta giành lấy tài nguyên này!
Hiện trường quay quảng cáo Met ô tô.
Đây không phải lần đầu tiên Chu Đĩnh quay phim tuyên truyền cho Met.
Là một thương hiệu ô tô mang đẳng cấp quốc tế, Met chỉ có một người làm đại ngôn duy nhất tại khu vực châu Á – Thái Bình Dương đó chính là hắn. Đây đã là năm thứ hai hắn hợp tác với Met.
Nhưng năm nay, Met lại chọn Giản Văn Minh làm đại ngôn cho dòng xe mới vừa ra mắt. Điều này khiến Chu Đĩnh không khỏi bất ngờ.
Met rất cẩn trọng khi chọn cả người đại diện lẫn đối tác thương hiệu. Tiêu chuẩn của họ cực kỳ khắt khe, không chỉ xem xét mức độ nổi tiếng của nghệ sĩ mà còn cân nhắc mức độ phù hợp về hình tượng.
Điều này cũng dễ hiểu. Ô tô không giống như quần áo, túi xách hay mỹ phẩm dưỡng da, không phải ai cũng có thể mua được.
Vì vậy, nhãn hiệu ô tô không dựa vào đại ngôn để kéo doanh số, độ nổi tiếng không phải là yếu tố quan trọng nhất. Một nghệ sĩ có thể giúp mỹ phẩm cháy hàng nhưng lại không thể khiến doanh số ô tô bùng nổ chỉ bằng sức hút cá nhân.
Do đó, Met coi trọng danh tiếng và hình tượng của nghệ sĩ hơn là lượng người hâm mộ.
Hình tượng hiện tại của Giản Văn Minh lại rất phù hợp với dòng xe mới của Met – lạnh lùng, trầm ổn, tự tin và mạnh mẽ.
Hôm nay, họ quay quảng cáo với màu chủ đạo là trắng, theo phong cách cổ điển Anh. Hắn vừa hoàn thành vài bộ ảnh thì thấy "Giản Văn Minh" cùng nhân viên công tác bước vào.
Cậu ấy mặc một bộ vest đen, bên trong là áo sơ mi trắng không thắt cà vạt. Khí thế mạnh mẽ nhưng vì dáng người thon gầy lại toát lên nét lịch lãm và có chút gì đó cấm dục. Kiểu tóc vuốt ngược lên làm nổi bật đường nét tinh xảo trên khuôn mặt, sống mũi cao, môi đỏ, đôi mắt phản chiếu ánh sáng trên nền gỗ đánh bóng, tựa như cất giấu cả dải ngân hà trong đó.
Chu Đĩnh đứng thẳng người, sững sờ nhìn Giản Văn Minh tiến lại gần.
...
Giản Văn Minh bước xuống xe, đứng yên trước hành lang lát đá dài 28 bậc của khu vườn.
Đây là lần thứ hai cậu đến nơi này.
Lần trước, cậu từng đến khi anh trai kết hôn với Hề Chính.
Cậu mím môi tháo khẩu trang xuống, kéo vali hành lý tiến vào cổng lớn.
Cậu không đi thẳng tới nước Y ngay, mà còn ghé qua thăm bố mẹ trước đó.
Hiện tại việc kinh doanh của nhà họ Giản đã trở lại quỹ đạo, bố mẹ cậu đều bận tối mắt tối mũi. Cậu ở nhà vài ngày nhưng không có nổi một bữa cơm trọn vẹn với họ.
Bố mẹ cậu trước nay luôn áp dụng chính sách nuôi thả, gần như mặc kệ hai anh em bọn họ. Những gì bọn họ đã trải qua, e rằng bố mẹ cũng không hay biết.
Cả hai người bọn họ đều là những người cuồng công việc.
Thực ra nếu nghĩ kỹ một chút, cậu cảm thấy anh trai mình còn khó khăn hơn cậu rất nhiều.
Một Omega, vốn dĩ đã gặp nhiều trở ngại hơn một Alpha trong xã hội này.
Huống hồ Hề Chính lại là một gã khốn nạn, mà gia tộc họ Hề thì đầy rẫy những kẻ thượng lưu khó ưa, cao ngạo và vô tình. Dù trước đây nhà họ Giản cũng có tiếng tăm nhưng so với nhà họ Hề thì vẫn không cùng đẳng cấp. Ngay cả khi anh trai cậu ưu tú đến thế, e rằng ở nhà họ Hề cũng chẳng được đối xử tử tế.
Suy nghĩ suốt hai ngày, cuối cùng Giản Văn Minh cũng hoàn toàn hạ quyết tâm.
Hiện tại anh cậu đã thay thế vị trí của cậu, còn cậu ở lại trong nước chỉ khiến tình hình thêm bất ổn. Nếu anh cậu có thể thay thế cậu, thì cậu cũng có thể thay thế anh mình.
Biết đâu, cậu có thể thay anh trút giận.
Bởi vì sự thành công của anh cậu cũng là nguồn sống của cậu.
Giản Văn Minh cũng muốn làm chút gì đó cho anh mình.
Cậu nhấn chuông cửa mấy lần, chẳng bao lâu sau có một người phụ nữ trung niên mang nét mặt Đông Nam Á bước ra. Vừa nhìn thấy cậu, bà liền vui mừng khôn xiết: “Tiên sinh, ngài đã trở về!”
Lần đầu tiên giả làm anh mình, Giản Văn Minh có chút căng thẳng.
Anh cậu vốn dĩ trưởng thành, trầm ổn, lạnh lùng.
Cậu bèn cố giữ gương mặt nghiêm nghị, chỉ "Ừm" một tiếng.
Người phụ nữ trung niên xách hành lý của cậu lên, vừa đi vừa nói: “Tôi về quê vài ngày, trở lại thì không thấy ngài đâu cả. Thấy ngài mang đi rất nhiều quần áo, tôi còn tưởng rằng...”
Bà không nói thêm gì, chỉ cười cười, ánh mắt đầy thân thiện khi nhìn cậu.
Xem ra bà có quan hệ không tệ với anh cậu.
Tin tức anh cậu và Hề Chính đã ly hôn vẫn chưa bị lộ ra ngoài, hẳn là người ngoài chưa ai hay biết.
Cậu liền hỏi: “Mấy ngày nay Hề Chính có về không dì?”
Bà lắc đầu: “Cậu chủ vẫn bận rộn như cũ. Hôm trước có sai trợ lý về lấy ít quần áo, nói là phải đi công tác.”
Giản Văn Minh gật đầu.
Căn biệt thự này là nhà cũ, diện tích rất lớn, có ba tầng nhưng lại quá rộng khiến không gian trở nên trống trải, lạnh lẽo. Nội thất đều do anh trai cậu tự tay thiết kế, phong cách đơn giản có phần lãnh đạm.
Cậu không thích lắm, cảm thấy nơi này chẳng có chút hơi thở của cuộc sống nào.
Sau khi tắm xong, cậu mở tủ quần áo xem qua.
Một số quần áo của anh cậu vẫn còn để lại. Cậu lấy ra một chiếc áo ngủ đưa lên mũi hít nhẹ. Mùi hương pheromone quen thuộc lập tức lan tỏa, hương hoa hồng thoang thoảng.
Cậu ngửi được mùi hương này liền cảm thấy an tâm.
Kéo ra một ngăn tủ khác, bên trong toàn bộ đều là quần áo của Hề Chính.
Quần áo của Hề Chính chỉ có hai màu đen trắng, kiểu dáng cũng không thể gọi là thời thượng.
Giản Văn Minh lạnh lùng nhìn lướt qua hai lần, rồi ngẩng đầu lên thấy trên tường treo một bức ảnh cưới.
Là ảnh cưới của anh cậu và Hề Chính.
Trong ảnh cả hai đều không cười, nhưng cũng không đến mức nghiêm túc, chỉ có một vẻ thản nhiên nhàn nhạt.
Khi đó, anh cậu vẫn chưa giống như bây giờ vừa lạnh lùng vừa xa cách. Cả người toát ra vẻ thản nhiên, ánh mắt bình tĩnh.
Cậu kỳ thực không thích một anh trai như vậy.
Bình thản.
Hoặc có lẽ là lạnh nhạt.
Dù là gì, cậu đều không thích.
Cậu thích anh trai cậu khi trong mắt vẫn còn ánh sáng, trầm tĩnh nhưng mang theo sự nhiệt huyết. Như một đóa hồng nở rộ giữa mùa đông. Tuy lạnh lẽo không hương thơm nhưng vẫn kiêu hãnh bung nở theo cách của riêng mình.