Chương 33: Anh em cùng nhau tiến về phía trước

Rời khỏi phòng Chu Đĩnh, Giản Văn Khê thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng anh cũng làm rõ mọi chuyện.

Sau cuộc trò chuyện này, chắc hẳn Chu Đĩnh sẽ không còn nhầm lẫn anh với Joshua nữa. Hai bên đã nói thẳng với nhau, sự mơ hồ kia cũng sẽ dần tan biến.

Quả nhiên, vào buổi sáng khi cùng quay phim tuyên truyền, thái độ của Chu Đĩnh với anh đã trở nên bình thản hơn, tự nhiên hơn rất nhiều.

Trong buổi tối đánh giá bài hát chủ đề, Giản Văn Khê thuận lợi vượt qua, đạt hạng thứ 14.

Không ngoài dự đoán, Cố Vân Tương giành được vị trí trung tâm với màn thể hiện xuất sắc.

Họ đã thu âm bài hát chủ đề cả một ngày dài, đến tận nửa đêm mới kết thúc.

Vừa trở về, Giản Văn Khê lập tức đi tìm Chu Tử Tô, nhưng phòng trống không. Nhân viên công tác nói với anh rằng Chu Tử Tô đã đến bệnh viện.

“Tình trạng nghiêm trọng lắm sao?”

Nhân viên công tác gật đầu: “Mấy ngày nay luyện hát liên tục, cổ họng của cậu ấy vốn đã bị quá tải, bây giờ ngay cả nói chuyện cũng khó khăn.”

Giản Văn Khê lập tức hỏi: “Tôi có thể đến bệnh viện thăm cậu ấy không?”

“Chắc cậu ấy sắp về rồi, để tôi gọi điện cho nhân viên công tác đi cùng cậu ấy xem thế nào.”

Lúc này, Trịnh Thỉ cũng đến tìm Chu Tử Tô, vừa thấy liền hỏi: “Vẫn chưa về à?”

Giản Văn Khê lắc đầu, ánh mắt hướng về nhân viên công tác đang gọi điện thoại.

Nhân viên công tác cúp máy, nói: “Cậu ấy vẫn đang truyền dịch. Nếu cậu muốn đi, chúng tôi sẽ sắp xếp xe đưa cậu qua đó ngay.”

Giản Văn Khê gật đầu: “Đi.”

Tổ chương trình lập tức cử một nhóm quay phim đi theo.

"Tôi cũng đi với cậu." Trịnh Thỉ nói.

Tin tức Chu Tử Tô bị bệnh nhanh chóng lan truyền, khiến fan hâm mộ của Tinh Nguyệt Chi Chiến lo lắng không biết Chu Tử Tô có thể tiếp tục biểu diễn trong đêm công diễn sắp tới hay không.

Tổ chương trình dường như cũng lường trước tình huống này. Trên đường đến bệnh viện, đạo diễn quay phim hỏi: “Với tình trạng sức khỏe hiện tại của Tử Tô, khả năng biểu diễn bình thường vào ngày mai là rất thấp. Nếu cậu ấy không thể lên sân khấu, cậu có phương án dự phòng chưa?”

Giản Văn Khê nói: “Chuyện biểu diễn, đợi đến nơi rồi tính.”

"Hai người bọn họ vẫn luôn tập luyện một bài hát song ca. Nếu bây giờ đổi bài, có lẽ không kịp diễn tập đâu, đúng không?" Trịnh Thỉ hỏi.

Đạo diễn quay phim nói: “Chúng tôi cũng nghĩ vậy. Khi đến bệnh viện, các cậu phải nhanh chóng đưa ra quyết định. Nếu muốn đổi bài, phải tranh thủ thời gian. Dù không kịp tổng duyệt trên sân khấu, cũng cần bàn bạc với thầy Lương về vấn đề phối khí. Chỉ còn một ngày nữa thôi, thời gian rất gấp.”

Giản Văn Khê nhíu mày, hỏi: “Tử Tô nói thế nào?”

“Cậu ấy vẫn đang do dự.”

"Vậy tôi nghe theo cậu ấy." Giản Văn Khê không cần suy nghĩ mà đáp ngay.

Trịnh Thỉ liếc anh một cái nhưng không nói gì.

Lúc này, Chu Tử Tô vẫn đang truyền dịch, Trần Duệ đã có mặt từ sớm và đang trò chuyện với cậu. Nhân viên công tác bước vào, thông báo: “Văn Minh và Trịnh Thỉ đến.”

Trần Duệ lập tức đứng dậy khỏi giường bệnh, quay đầu lại thì thấy Giản Văn Khê và Trịnh Thỉ đã đeo khẩu trang, bước vào phòng.

Sau khi chào hỏi, Giản Văn Khê liền hỏi: “Bác sĩ nói thế nào?”

Trần Duệ nói: “Bác sĩ khuyên nên nhập viện.”

Giản Văn Khê nhìn về phía Chu Tử Tô. Sắc mặt cậu tái nhợt, khiến anh không khỏi cúi người xuống nắm lấy tay cậu.

Giọng Chu Tử Tô khàn khàn, nói: “Ngày mai có lẽ em không thể lên sân khấu.”

“Bác sĩ nói thế nào, là hoàn toàn không thể, hay chỉ là khuyên không nên?”

"Bác sĩ nói khả năng lên sân khấu vào ngày mai là rất thấp." Chu Tử Tô thở dài, giọng đầy chán nản.

Giản Văn Khê trầm mặc một lát, rồi nhẹ giọng nói: “Vậy cứ chờ đến ngày mai rồi tính tiếp. Cậu đừng quá lo lắng, càng căng thẳng chỉ khiến bệnh tình thêm nặng thôi.”

Trần Duệ vỗ nhẹ vai anh, ra hiệu muốn nói chuyện riêng.

Giản Văn Khê đi theo ra ngoài, Trần Duệ nghiêm túc nói: “Ngày mai cậu ấy tốt nhất là không nên lên sân khấu. Giọng của cậu ấy không chịu nổi đâu. Cậu nên chuẩn bị phương án thay thế ngay từ bây giờ.”

Giản Văn Khê nói: “Tử Tô rất xem trọng lần biểu diễn này. Từ phần phối nhạc đến dàn dựng, đều là cậu ấy dốc sức nhiều nhất. Tôi muốn chờ đến mai xem tình hình thế nào rồi quyết định. Nếu cậu ấy vẫn muốn lên sân khấu, tôi chắc chắn sẽ cùng cậu ấy biểu diễn.”

Trần Duệ thở dài nói: “Vậy thì ít nhất cũng nên có phương án dự phòng.”

Giản Văn Khê gật gật đầu, sau đó quay lại phòng bệnh nói chuyện với Chu Tử Tô.

“Em vốn định ngày mai cùng anh lên sân khấu biểu diễn, nhưng cuối cùng vẫn phải chờ xem bác sĩ nói thế nào. Anh Giản, anh cứ về trước bàn bạc với đạo diễn về việc chọn bài hát dự phòng đi. Nếu lỡ em không thể lên sân khấu, anh có thể tự mình diễn hoặc tìm đồng đội mới...”

Nói đến đây, giọng Chu Tử Tô rõ ràng trầm xuống.

Thật ra, không thể lên sân khấu chỉ là một tiếc nuối nhỏ. Cậu hiểu rõ tình trạng cơ thể mình. Điều khiến cậu bận tâm hơn chính là chuyện Giản Văn Minh có thể sẽ tìm đồng đội mới.

Nếu chẳng may người đồng đội mới đó kết hợp rất ăn ý với Giản Văn Minh thì sao?

Cậu cảm thấy mình...có chút để ý.

Nhưng cậu không nên ích kỷ như vậy.

Biểu diễn đơn ca trước sau gì cũng không thể so sánh với song ca. Bất kể là độ phong phú của bản phối khí hay khí thế đều không cùng một đẳng cấp. Nếu Giản Văn Minh hát một mình, gặp phải đội yếu thì có lẽ vẫn ổn, nhưng nếu đυ.ng phải một đội mạnh, chắc chắn sẽ bất lợi.

Hơn nữa, vòng đấu lần này là chiến lược xa luân chiến, đối thủ của họ lại là nhóm thắng ở vòng trước.

Toàn bộ đều là những đội mạnh.

“Lại gây thêm phiền toái cho anh rồi.” Chu Tử Tô nói.

“Không có gì phiền toái cả, chúng ta cứ chờ xem ngày mai thế nào. Nếu cậu muốn lên sân khấu thì cứ yên tâm, đừng nghĩ quá nhiều.” Giản Văn Khê nói.

“Tôi sẽ về xem xét lại việc chọn bài. Nếu cậu thực sự không thể lên sân khấu, vậy tôi sẽ hát một mình. Khi đó, cậu giúp tôi cổ vũ dưới khán đài là được.”

Anh không muốn Chu Tử Tô hoàn toàn vắng mặt trong lần biểu diễn này, cũng không thể để Chu Tử Tô mất đi cơ hội được tỏa sáng.

Ánh mắt Chu Tử Tô chợt sáng lên, cậu nhìn chằm chằm "Giản Văn Minh".

Giản Văn Khê mỉm cười nói: “Cậu cứ dưỡng bệnh cho tốt, tôi về nghĩ xem sẽ hát bài gì.”

“Được.”

Giản Văn Khê vừa từ bệnh viện trở về, Trịnh Thỉ đã nói: “Cậu cũng quan tâm Chu Tử Tô quá mức rồi.”

“Cậu ấy là đồng đội của tôi.” Giản Văn Khê nói.

“Cậu ấy vốn dĩ đã rất sùng bái cậu, bây giờ lại càng thích cậu hơn. Nhìn cậu mà hai mắt sáng rỡ, cứ thế này chẳng mấy chốc lại thành em trai mê muội cậu mất.”

"Thật không?" Giản Văn Khê cười cười.

Có lúc anh thấy Chu Tử Tô trưởng thành hơn tuổi, nhưng đôi khi lại như một đứa em trai, chuyện gì cũng nghe theo anh.

"Lần này vẫn là bốc thăm tại chỗ để quyết định nhóm đối đầu. Tôi thấy mọi người hoặc là sẽ chọn phong cách mạnh mẽ, hoặc là sẽ theo hướng nhạc kịch. Nếu cậu phải một mình lên sân khấu mà muốn thắng, tốt nhất nên chọn một lối đi khác biệt." Trịnh Thỉ góp ý.

Giản Văn Khê gật đầu: “Cho nên chọn bài hát rất quan trọng.”

Tin Chu Tử Tô bị bệnh nhanh chóng lan truyền qua buổi phát sóng trực tiếp, khiến cư dân mạng quan tâm đến Tinh Nguyệt Chi Chiến bàn luận sôi nổi.

[Tử Tô đáng yêu bị bệnh rồi! Rất có thể không lên sân khấu được!]

[Á? Tiếc quá! Nghe nói lần này bọn họ sẽ hát nhạc kịch, hiệu quả diễn tập cực kỳ xuất sắc luôn!]

[Nếu Chu Tử Tô không thể lên sân khấu, vậy ai sẽ ghép đôi với Giản Văn Minh? Hay là cậu ấy sẽ biểu diễn một mình?]

[Chẳng lẽ sẽ có một trận đấu một chọi hai sao?]

[Nếu một đấu hai mà vẫn thắng, vậy thì Giản Văn Minh thực sự quá mạnh!]

[Tò mò không biết cậu ấy sẽ hát bài gì, nhưng lần này chắc chắn không thể giành được hạng nhất rồi. Video diễn tập của Cố Vân Tương bị lộ ra ngoài, thật sự rất đáng sợ.]

[Là bài đồng dao kinh dị trong truyền thuyết sao? Cố Vân Tương đúng là tìm đúng chiến thuật rồi.]

[Chỉ có mười giây, âm thanh cũng không rõ lắm, nhưng đại khái có thể đoán được phong cách. Thực ra, lần trước khi anh ấy cải biên Blank Space cũng đã chạm đến điểm mấu chốt này. Kỹ thuật diễn xuất mới là thế mạnh của Cố Vân Tương, anh ấy nên tập trung vào phần biểu diễn trên sân khấu.]

[Aaa, phải làm sao đây, là fan của Giản Văn Minh, tôi lo lắng muốn chết!]

Giản Văn Khê cùng tổ chương trình nghe thử mười bài hát.

Ở đây có nhạc nhanh, ballad trữ tình, nhạc pop phổ biến và cả nhạc kịch đơn ca.

“Dù chọn bài nào, nếu muốn cải biên khác biệt quá nhiều so với bản gốc thì không thực tế. Xét từ góc độ thi đấu, nhạc nhanh và nhạc kịch là lựa chọn tốt nhất, vừa khoe được kỹ thuật thanh nhạc, vừa dễ dàng đạt điểm cao trong phần trình diễn trực tiếp.”

“Đại khái các thí sinh cũng hiểu điều này, nên lần công diễn này, ai cũng hoặc là hát nhạc sôi động, hoặc là hát nhạc kịch như: Không Rời Xa, Ba Ngày Hai Đêm, Rolling in the Deep,...”

Giản Văn Khê hỏi: “Anh Cố lần này hát bài gì?”

Đây mới là đối thủ lớn nhất của anh.

Lương Âm nói: “Lần này cậu ấy sẽ hát một bài hát rất lợi hại, là Bài Ca Đảo Thiên Đường. Bài hát này được cậu ấy nhờ một nhạc sĩ hàng đầu phối lại, hiệu quả cực kỳ tốt.”

Giản Văn Khê lập tức lấy điện thoại tìm kiếm bài hát đó. Anh chỉ mới nghe một nửa đã nổi da gà.

Bài hát này quá quái dị, trộn lẫn giữa tiếng khóc và những âm thanh gào thét chói tai, nghe cực kỳ rợn người. Từng câu hát như tiếng thì thầm của ma quỷ, giai điệu không có cao trào rõ ràng mà hoàn toàn dựa vào bầu không khí để tạo hiệu ứng.

Bài hát này vốn không phải phong cách của Cố Vân Tương.

"Anh ấy đổi sang hát nhạc kịch?" Anh hỏi.

Lương Âm gật đầu: “Bản phối này rất khó hát, chính cậu ấy còn chưa thể hoàn toàn kiểm soát được, bây giờ vẫn đang luyện tập.”

"Lưu Tử Nghĩa có thể hát kịp không?" Giản Văn Khê lại hỏi.

Lưu Tử Nghĩa mạnh về vũ đạo, nhưng giọng hát chỉ ở mức tạm ổn, không đến mức quá tệ nhưng cũng không xuất sắc. Với dạng thí sinh có thiên hướng idol như cậu ta, nhạc sôi động sẽ là lựa chọn phù hợp nhất.

“Hai người bọn họ lần này chia vai trò rõ ràng, một người phụ trách vũ đạo, một người phụ trách hát, hoàn toàn tách biệt.”

Giản Văn Khê gật đầu, mím môi suy nghĩ.

“Trong những bài hát được chọn lần này, có bài hát nào đủ sức đấu lại bọn họ không?”

Lương Âm nói: “Cậu muốn nghe lời nói thật sao? Rất khó. Lần này Cố Vân Tương xuất sắc đến mức không thua gì các cậu khi hát Câu Chuyện Tình Yêu Đẫm Máu ở tập trước. Nếu Tử Tô có thể lên sân khấu, hai người các cậu hát nhạc kịch có lẽ còn có thể đấu một trận.”

Giản Văn Khê gật đầu, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc đỏ rực.

“Cậu muốn nghe ý kiến của tôi không?”

Giản Văn Khê gật đầu.

Lương Âm nói: “Nếu Tử Tô không thể lên sân khấu, chỉ dựa vào một mình cậu thì rất khó để thắng được các đội hai người. Chi bằng hãy tận hưởng sân khấu này, đừng xem lần công diễn này như một trận đấu nữa. Hãy chọn một bài hát mà cậu thật sự muốn hát, một bài hát hoàn toàn khác biệt với mọi người.

Lần công diễn này không có nhiều nhạc trữ tình. Nhưng nếu hát nhạc trữ tình thật hay, có khi còn ý nghĩa hơn cả việc giành giải nhất. Tinh Nguyệt Chi Chiến từ trước đến nay không thiếu độ nổi tiếng, cũng chẳng thiếu chủ đề hot và lượt xem, nhưng lại thiếu một bài hát có thể bùng nổ bên ngoài chương trình. Nếu muốn tạo nên một bài hát gây sốt, hãy chọn một bài nhạc trữ tình phổ thông.”

Anh muốn hát một bài.

Có vài bài anh rất muốn thể hiện, nhưng không thích hợp cho thời điểm này. Những bài hát đó anh muốn để dành cho vòng tranh ghế trung tâm.

Rời khỏi phòng họp, Giản Văn Khê trở về phòng tiếp tục nghe nhạc, vừa nghe vừa suy nghĩ về khả năng cải biên. Đang mải mê suy tính, điện thoại bỗng rung lên.

Anh liếc nhìn màn hình, là tin nhắn từ em trai anh Giản Văn Minh.

“Tiện nghe điện thoại không?”

Giản Văn Khê đóng cửa phòng ngủ, sau đó mới gọi lại.

"Em thấy tin tức rồi." Giản Văn Minh nói: “Chu Tử Tô bị bệnh? Vậy sân khấu của anh hôm đấy tính sao?”

“Còn chưa quyết định, xem tình hình hồi phục của cậu ấy ngày mai thế nào. Anh cũng đang chọn bài, nhưng vẫn chưa tìm được bài nào phù hợp.”

Anh kể lại cuộc thảo luận với Lương Âm cho Giản Văn Minh nghe.

Giản Văn Minh hỏi: “Nhạc trữ tình phổ thông sao?”

Giản Văn Khê "Ừm" một tiếng, vừa lật danh sách bài hát vừa nói: “Nhưng phải chọn một bài có thể thu hút người nghe. Còn không thể là bài từng bị các ca sĩ khác hát lại trong mấy chương trình tuyển chọn.”

Những năm gần đây, có quá nhiều chương trình hát lại ca khúc nổi tiếng, hầu hết các bài dễ nghe đều đã bị chọn. Tìm một bài ít được chú ý nhưng vẫn có thể chạm đến trái tim khán giả không dễ chút nào.

"Em gần đây có nghe một bài, cảm thấy rất hợp với anh." Giản Văn Minh nói: “Lúc lướt video em tình cờ thấy nó trong một đoạn phim ngắn do người ta cắt ghép, nghe cực kỳ xúc động.”

Giản Văn Khê liền hỏi: “Bài gì?”



Cố Vân Tương vẫn đang tập hát.

Bài Ca Đảo Thiên Đường được cải biên vô cùng sắc nét, độ bùng nổ cực cao. Đến đoạn ngâm xướng cuối cùng, nó có thể sánh ngang với Câu Chuyện Tình Yêu Đẫm Máu của Giản Văn Minh, thậm chí còn vượt trội hơn về sức nặng cảm xúc.

Một số phần còn sử dụng hoa khang[1] nên độ khó cực kỳ cao. Hắn ta đặc biệt mời giọng nữ cao Đường Phiếm, một bậc thầy hoa khang trứ danh đến hướng dẫn mình.

Nói là hướng dẫn, thực chất cũng là một cách để tạo tiếng vang. Đường Phiếm sẵn sàng xuất hiện trong một chương trình giải trí đình đám như thế này để tăng độ nhận diện. Sau khi chỉ đạo cho hắn ta xong, cô lại được mời đến xem Lưu Tử Nghĩa biên đạo nhảy.

[1] Hoa khang (花腔): Một kỹ thuật hát có độ khó cao, thường thấy trong opera hoặc nhạc kịch, nơi ca sĩ thực hiện những nốt ngân dài và phức tạp.

Bài hát vốn đã mang nét ma mị, khi kết hợp với điệu nhảy điên cuồng của Lưu Tử Nghĩa lại càng khiến người ta sởn tóc gáy.

Hắn ta rất tự tin vào màn trình diễn lần này.

Bị Giản Văn Minh áp đảo hai vòng liên tiếp, trong vòng thi đánh giá bài hát chủ đề, hắn ta cũng chỉ giành được một chiến thắng nhỏ.

Nhưng nếu lần này có thể dựa vào màn trình diễn kết hợp giữa hát và nhảy để đánh bại Giản Văn Minh, một vocal lớn chân chính thì đó mới là chiến thắng đáng tự hào. Hắn ta muốn trong buổi công diễn này, đường đường chính chính đánh bại đối phương.

Tối hôm công diễn, hắn ta ngồi xe đến tòa nhà đài truyền hình.

Giống lần trước, quảng trường bên ngoài vẫn tập trung rất nhiều fan. Nhưng lần này, có một điểm khác biệt rõ ràng, lượng fan của Giản Văn Minh đông hơn rất nhiều. Trong tay họ là những bảng đèn tiếp ứng, ánh sáng xanh lá nhàn nhạt hắt lên giữa hoàng hôn.

Xanh lá – màu sắc may mắn của Giản Văn Minh.

Hôm nay trời cũng rất lạnh, gió bắc thổi mạnh. Cố Vân Tương đội mũ áo lông vũ lên che kín toàn thân, băng qua đám đông giữa những tiếng hò hét. Nhưng ngay khi hắn ta bước vào hội trường, phía sau bỗng vang lên một tràng tiếng thét chói tai.

Hắn ta quay đầu nhìn thoáng qua, là Giản Văn Minh.

Là Giản Văn Minh với mái tóc đen.

Cậu ta đã nhuộm tóc trở lại.

Chỉ trong vỏn vẹn hai tập, Giản Văn Minh đã nổi tiếng đến mức mười mấy thí sinh còn lại đều như làm nền cho cậu ta. Đám đông cuồng nhiệt gọi tên Giản Văn Minh, còn cậu ta thì dừng lại, mỉm cười vẫy tay với mọi người, phong thái chẳng khác nào một ngôi sao nổi tiếng đang ở đỉnh cao sự nghiệp.

Chứng kiến cảnh tượng đó, Cố Vân Tương bỗng dưng thấy phấn khích.

Lần đầu tiên, hắn ta cảm thấy việc Giản Văn Minh nổi tiếng không hẳn là chuyện xấu.

Một đối thủ mạnh, chưa chắc đã là chuyện xấu.

Nếu đã thua thì phải thua cho ra trò, còn nếu thắng thì phải thắng thật sảng khoái.

Hắn ta hy vọng Giản Văn Minh sẽ càng mạnh hơn nữa, đấu với hắn ta càng kịch liệt hơn. Tốt nhất là cả hai đấu đến máu tươi đầy người, như thế mới thực sự sảng khoái.

Như thường lệ, chương trình phát sóng lúc 7h giờ 30. Đến 7 giờ, bọn họ đã tập trung tại hội trường ghi hình số một. Lần này, chỗ ngồi đã được sắp xếp tách thành từng cặp. Cố Vân Tương nhìn về phía Giản Văn Minh, chợt nhận ra bên cạnh cậu ta vẫn còn một ghế trống.

Hắn ta nhíu mày, quay sang hỏi Lưu Tử Nghĩa: “Ghi hình sắp bắt đầu rồi, Chu Tử Tô sao còn chưa tới?”

Lưu Tử Nghĩa nói: “Anh vẫn chưa biết sao? Chu Tử Tô bị bệnh, sẽ vắng mặt trong buổi thu hình này.”

Cố Vân Tương sửng sốt một chút: “Bị bệnh?”

Lưu Tử Nghĩa gật đầu một cái.

Cố Vân Tương lại ngồi không yên, hắn ta đứng lên, đi thẳng đến chỗ Giản Văn Minh.

"Chu Tử Tô không đến sao?" Hắn ta hỏi.

Giản Văn Khê gật đầu: “Cậu ấy vẫn chưa khỏi bệnh, hôm nay sẽ không lên sân khấu.”

Cố Vân Tương thất vọng ra mặt.

Điều hắn ta mong đợi không phải là kết quả này. Hắn ta muốn hôm nay là một trận ác chiến.

Trong khoảnh khắc ấy, hắn ta thậm chí cảm thấy ấm ức, oán giận. Hắn ta mím chặt môi, nhìn Giản Văn Minh thật lâu, rồi nghe thấy tiếng của tổ chương trình vang lên: “Phát sóng đếm ngược hai phút, mọi người vào vị trí!”

Hắn ta quay lại chỗ ngồi, l*иg ngực phập phồng không yên.

Trên màn hình, bình luận cũng đang bàn tán sôi nổi về việc Chu Tử Tô vắng mặt:

[Chu Tử Tô thật sự không đến.]

[Giản Văn Minh đúng là một chọi hai rồi!]

[Có vẻ như hôm nay hạng nhất sẽ là Cố Vân Tương. Anh ấy hát Bài Ca Đảo Thiên Đường mà.]

[Biết đâu Giản Văn Minh hôm nay sẽ tung át chủ bài?]

[Tôi cũng cảm thấy cậu ấy đang ủ mưu một chiêu lớn, biết đâu còn chấn động hơn Câu Chuyện Tình Yêu Đẫm Máu. Nếu một chọi hai mà vẫn giành hạng nhất, thì quá đẹp rồi!]

[Hôm nay cậu ấy nhuộm lại tóc đen rồi, trông thanh tú hẳn. Vẫn là tóc đen hợp với cậu ấy nhất.]

[Lần trước nhuộm tóc đỏ chắc là để hợp với chủ đề tình yêu đẫm máu nhỉ? Lần này đổi lại, có lẽ cũng sẽ đổi phong cách?]

Hôm nay phần thi đối đầu vẫn áp dụng hình thức rút thăm. Giản Văn Khê bốc thăm trúng đối thủ là Vũ Minh Hoán.

"Hôm nay chỉ có một mình Giản Văn Minh lên sân khấu sao?" Miêu Lật liếc nhìn danh sách thí sinh hỏi.

"Chu Tử Tô ngồi ở thính phòng." Trương Tư Hằng đáp: “Chu Tử Tô vừa từ bệnh viện về, thể trạng không cho phép lên sân khấu.”

"Thế thì thú vị đây." Cô cúi đầu nhìn danh sách bài hát của chương trình, lướt qua tên bài hát mà Giản Văn Minh chọn, sửng sốt một chút.

Có chút bất ngờ.

Chu Đĩnh cũng cảm thấy bài hát Giản Văn Minh chọn lần này thật ngoài dự đoán.

Bỏ Lỡ Người Thương.

Hắn chưa từng nghe bài này, nhưng chỉ cần nhìn tên bài hát thôi, cũng có cảm giác nó giống một bài hát phổ thông trên mạng.

Hai tập trước, Giản Văn Minh đều hát những ca khúc kinh điển, thể hiện cá tính nghệ thuật rất mạnh. Bản nhạc mà Giản Văn Minh chuẩn bị cho vòng công diễn thứ ba vốn dĩ là một trích đoạn nhạc kịch Đức, từ đó có thể thấy gu thẩm mỹ tổng thể của cậu ấy hướng đến đâu. Không ngờ đến phút chót lại đổi bài, hơn nữa còn là một bài hát mang phong cách phổ thông thế này.

Giản Văn Minh định đổi phong cách sao?

Hôm nay là ngày các thí sinh rất mạnh giao đấu, Giản Văn Minh lại hát thể loại này, chẳng lẽ muốn bỏ cuộc?

Chu Đĩnh liếc nhìn về phía Giản Văn Minh.

Giản Văn Minh đã nhuộm lại tóc đen, hôm nay kiểu tóc trông đặc biệt thanh lịch, gọn gàng, gần như rẽ ngôi giữa, xõa tự nhiên với chút gợn sóng nhẹ. Phần mái uốn cong tạo thành một đường cung hình trái tim, đúng chuẩn phong cách mà những ngôi sao trẻ hàng đầu hiện nay ưa chuộng.

Cậu ấy mặc áo sơ mi xanh đen ôm dáng, quần đen, giày trắng, cả người toát lên vẻ thời thượng mà vẫn trẻ trung.

Giống như chương trình đã báo trước, đêm công diễn lần này mở màn bằng một màn trình diễn bùng nổ, chất lượng tổng thể có thể nói là đỉnh nhất trong ba vòng. Đặc biệt là tiết mục Bài Ca Đảo Thiên Đường của Cố Vân Tương và Lưu Tử Nghĩa, không chỉ đẩy tỉ suất người xem lên cao mà còn tạo nên cơn sốt bàn luận sôi nổi.

Ngồi tại khu vực thí sinh, Giản Văn Khê cảm thấy cả người mình như tê liệt.

Tiết mục của Cố Vân Tương và Lưu Tử Nghĩa tối nay thực sự quá mức chấn động, vừa ma mị vừa điên cuồng.

Nhưng điều khiến anh bất ngờ nhất không phải chỉ là phần trình diễn, mà còn là tạo hình của Cố Vân Tương. Anh vốn nghĩ rằng lần này Cố Vân Tương sẽ còn máu me và khoa trương hơn cả lần trước khi biểu diễn Blank Space.

Nhưng điều kỳ diệu là, tạo hình của Cố Vân Tương có thể nói là mang dáng vẻ thần tiên. Một chiếc sơ mi trắng phối cùng quần đen, gần như thuần khiết đến cực điểm. Chính vì vậy, khi hắn ta đứng giữa những vũ công mang phong cách quỷ mị, hắn ta lại giống như một con tiên hạc giữa bầy quỷ, vẻ đẹp thuần khiết nhưng lại có sức quyến rũ mê hoặc lòng người.

Trong khi đó, lớp trang điểm của Lưu Tử Nghĩa lại cực kỳ khoa trương, tạo thành một sự đối lập mãnh liệt. Ngay trước mắt khán giả, họ chứng kiến một thiếu niên thoát tục như thần tiên bị cuốn vào vòng xoáy ma mị, như thể bị bóng tối cám dỗ, khiến người xem lạnh sống lưng.

Cố Vân Tương đã cống hiến phần hát xuất sắc nhất từ trước đến nay của hắn ta. Giữa vòng vây của những vũ công quái dị, giọng hát của hắn ta càng lúc càng trở nên điên cuồng, hắn ta cất tiếng:

[Nghe này, ngươi đang sợ hãi

Xem này, ngươi đang cuồng loạn

Ngoài cửa sổ có một đôi mắt

Nó vẫn luôn dõi theo ngươi

Leng keng

Có người đang nhìn thấy quá khứ của ngươi

Leng keng

Có người đang nhìn thấu bí mật của ngươi.]

Người đẹp nhất, giữa bầy quỷ ma, bị vấy bẩn, bị xé nát, bị bóng tối nhấn chìm. Toàn bộ khán đài như nín thở, thậm chí có khán giả nữ hoảng sợ đến mức lấy tay che miệng.

Máy quay lia một vòng xoay quanh hắn ta, khung cảnh ma mị của bài hát bị đẩy lên đến cực hạn, làm người ta rùng mình từ tận đáy lòng.

Cuối cùng, những âm thanh hoa khang vang lên, ngân dài khắp cả sân khấu. Lưu Tử Nghĩa với những vũ đạo dứt khoát mạnh mẽ, vào khoảnh khắc cuối cùng, cậu ta vung lên một dải lụa đen trong tay, một tay quấn lấy Cố Vân Tương.

Sân khấu lập tức chìm vào bóng tối.

Một khoảnh khắc yên lặng kéo dài. Ngay sau đó, tiếng vỗ tay vang dội như sấm rền.

Giản Văn Khê cũng không kìm lòng được mà đứng lên theo mọi người, vỗ tay thật mạnh vì Cố Vân Tương và Lưu Tử Nghĩa.

"Quá lợi hại, thật sự quá lợi hại!" Trịnh Thỉ không khỏi thán phục từ tận đáy lòng.

Màn trình diễn này không hề kém cạnh Câu Chuyện Tình Yêu Đẫm Máu, xét về độ ám ảnh và ấn tượng khắc sâu, thậm chí có phần vượt qua.

Cực kỳ khủng bố, lại cực kỳ mỹ lệ.

Cố Vân Tương bước lên sân khấu lần nữa giữa những tràng pháo tay vang dội. Hắn ta hát trong sự hân hoan tràn trề, trong tiếng vỗ tay như sấm rền, mọi ấm ức, phẫn nộ trước đó đều tan biến.

Bao nhiêu năm trôi qua, cuối cùng hắn ta lại một lần nữa cảm nhận được niềm vui mà sân khấu mang đến.

Khi ngươi đủ mạnh mẽ, đủ hoàn mỹ, thắng thua thật sự không còn quan trọng nữa. Bởi vì ngươi biết, ngay cả khi đối thủ được trang bị đầy đủ, dốc toàn lực xuất kích, thì hắn ta cũng sẽ là bại tướng dưới tay của ngươi. Và một màn trình diễn có thể khắc sâu vào trí nhớ người xem, còn quan trọng hơn cả thứ hạng.

Cố Vân Tương vòng tay ôm eo Lưu Tử Nghĩa, cúi người chào khán giả.

Đêm nay, fan của Cố Vân Tương gần như phát cuồng. Chỉ trong vòng mười phút sau khi tiết mục kết thúc, bài hát đã nhanh chóng leo lên top 3 hot search.

[Vương giả trở lại!]

[Cố Vân Tương quả nhiên có tài.]

[Phong Vương giáng lâm!]

[Màn trình diễn xuất sắc nhất của Tinh Nguyệt!]

[Giờ thì làm sao đây? Còn ai có thể cản nổi Cố Vân Tương? Các thí sinh khác không cần nghĩ nhiều, chỉ còn trông chờ vào Giản Văn Minh mà thôi.]

[Cố Vân Tương kết hợp với vũ đạo của Lưu Tử Nghĩa quá hoàn mỹ, lần này e rằng Giản Văn Minh rất khó thắng.]

[Giản Văn Minh sẽ hát bài gì?]

[Vẫn chưa biết, tổ chương trình giữ bí mật rất kỹ.]

Trên chuyến xe từ sân bay về, Giản Văn Minh xem phát sóng trực tiếp của chương trình, cũng bị màn trình diễn của Cố Vân Tương làm chấn động.

Cậu không thể không thừa nhận, Cố Vân Tương đã chọn một bài hát vô cùng phù hợp với mình.

Thậm chí trong bài hát đó, cậu có thể nhìn thấy bóng dáng thực sự của Cố Vân Tương.

Khí chất vừa thanh thuần lại vừa sa đọa của Cố Vân Tương, quả thực cực kỳ hợp với bài hát này.

Lòng bàn tay Giản Văn Minh hơi đổ mồ hôi.

Vì bài hát cậu chọn Bỏ Lỡ Người Thương, là một phong cách hoàn toàn khác.

Sau khi một nhóm khác hoàn thành phần biểu diễn, cuối cùng cũng đến lượt Giản Văn Khê và Vũ Minh Hoán.

Vũ Minh Hoán chọn bài Chờ Người Yêu Tôi, một bài hát hoài cổ, ông hát rất cảm xúc.

Giản Văn Khê đứng ở lối vào sân khấu, nhắm mắt lại, lắng nghe giọng hát của Vũ Minh Hoán mà bình ổn tâm trạng.

Anh nghĩ về một số chuyện trong quá khứ.

Rõ ràng anh chưa từng yêu ai, cũng không có khao khát gì với tình yêu. Nhưng khi chìm vào bài hát này, trong lòng anh lại dâng lên một cảm giác phiền muộn, man mác buồn.

Anh vẫn luôn đẩy thứ cảm xúc này ra khỏi tâm trí. Có lẽ sâu thẳm trong lòng anh, cũng luôn khao khát một tình yêu.

Dù sao, anh cũng chỉ mới 22 tuổi.

Chỉ là...không biết liệu có thể gặp được người ấy hay không.

Vũ Minh Hoán hát rất hay, câu hát cuối cùng “Chờ ngươi yêu tôi, yêu tôi” được ông ngân nga đầy bi thương và chậm rãi, âm gió sử dụng vô cùng tinh tế, mang theo chút nghẹn ngào.

Giản Văn Khê mở mắt ra giữa những giai điệu sầu muộn ấy.

"Xin mời thầy Vũ Minh Hoán về vị trí nghỉ ngơi, tiếp theo, xin mời Giản Văn Minh lên sân khấu. Bài hát cậu ấy trình bày là Bỏ Lỡ Người Thương.

Đây là một bài hát rất ít người biết đến, trên màn hình gần như toàn là những dòng bình luận:

[Bài này là bài gì vậy?]

[Nghe tên không thấy hay lắm.]

[Sao giống mấy bài hát trôi nổi trên mạng thế?]

[Giản Văn Minh đang tự hủy sao?]

[Chuyện này…quá bất ngờ rồi.]

Giản Văn Khê chậm rãi bước lên sân khấu.

Anh chọn bài hát này vì lời bài hát thực sự khiến anh rung động.

Ngay khi nghe câu hát đầu tiên, anh đã quyết định sẽ trình diễn ca khúc này.

Bản phối không thay đổi quá nhiều, chỉ giảm tiết tấu xuống, làm cho giai điệu trở nên trữ tình và lắng đọng hơn.

Đây cũng là lần đầu tiên anh trình bày một bài hát trữ tình trên sân khấu này.

Anh biết về thứ hạng, anh không thể thắng được Cố Vân Tương.

Nhưng điều anh muốn không phải là thứ hạng, mà là mức độ lan truyền của bài hát.

Trong bất kỳ cuộc thi nào, thứ hạng cũng chỉ là tạm thời, còn một bài hát có thể gây sốt và đi vào lòng người mới là điều quan trọng hơn. Với độ nổi tiếng hiện tại của anh, có lẽ anh đủ sức để biến một bài tình ca thành hiện tượng.

Anh quyết định đặt cược một phen.

Anh cảm thấy lời bài hát này rất hợp để vang lên trên phố vào những ngày đông, phù hợp để làm nhạc nền cho những đoạn phim bi thương, phù hợp cho những lời nhắn gửi, vừa có nét nghệ thuật, vừa có chút giản đơn. Giai điệu mượt mà, dễ nhớ, dễ hát, không đòi hỏi kỹ thuật quá cao, rất có thể sẽ trở thành bài hát thịnh hành nhất mùa đông năm nay.

Khúc dạo đầu thật dài trôi qua, anh cất giọng:

[Anh khẳng định

Từ hàng trăm năm trước đã nói yêu em

Chỉ là

Em đã quên

Nhưng anh thì không.]

Anh hát bài hát này với sự hài lòng trọn vẹn.

Bởi vì anh cảm thấy mình đã hoàn toàn hòa vào bài hát. Đến những câu cuối cùng, hốc mắt anh có chút ươn ướt.

Khi âm nhạc dừng hẳn, anh ngừng lại trong thoáng chốc. Một luồng ánh sáng từ trên cao chiếu xuống, anh cúi đầu, hơi hoảng hốt, lẩm bẩm như tự nói với chính mình, nhẹ nhàng cất tiếng:

[Anh khẳng định…

Từ hàng trăm năm trước đã nói yêu em

Chỉ là

Em đã quên.

Nhưng anh thì không…

Vẫn luôn nhớ.]

Bài hát này, anh và nó dường như hòa làm một.

Đứng trên sân khấu, anh như một đóa hồng nở rộ giữa mùa đông, đẹp đẽ nhưng lạnh lẽo thê lương.

Tại sân bay.

Giản Văn Minh đeo khẩu trang, ngước nhìn màn hình lớn.

Ở khu vực chờ lên máy bay, rất nhiều người đã tụ tập lại, tất cả đều giống cậu, bị hình ảnh trên màn hình thu hút.

Trên màn ảnh lớn, Giản Văn Minh nhìn thấy anh trai của mình Giản Văn Khê.

Người ấy cúi đầu khẽ chào thính phòng, đôi mắt trên màn hình đặc tả vẫn còn vương nét ươn ướt, nhưng lại tỏa ra thứ ánh sáng rực rỡ vô ngần.

Cậu khẽ nhếch môi.

Quả nhiên, anh trai cậu không cần ai lo lắng.

Anh trai cậu đã làm rất tốt.

Cậu kéo theo hành lý, sải bước rời đi, hướng về cửa kiểm tra vé của chuyến bay đến nước Y.

Ngay lúc đó, nhân viên kiểm soát lên tiếng khi cậu tháo khẩu trang:

“Cậu trông giống một ngôi sao đang nổi tiếng gần đây.”

Giản Văn Minh mỉm cười: “Ý anh là Giản Văn Minh?”

Nhân viên công tác gật đầu, sau đó đưa lại giấy tờ cho cậu.

Một quyển hộ chiếu nước ngoài, ảnh trên đó là khuôn mặt còn vương nét non nớt, bên cạnh có thể lờ mờ thấy cái tên Joshua.

Giản Văn Minh lần nữa quay đầu nhìn lại màn hình phía sau.

Rồi không do dự kéo khẩu trang lên, chỉ để lộ ra một đôi mắt cương nghị lạnh lùng, giống hệt anh trai cậu.

Cậu sải bước đi về phía trước.