Có lẽ vì đổ mồ hôi nên mùi hoa thường xuân thoang thoảng của Giản Văn Minh dường như cũng thay đổi đôi chút, phảng phất mang theo chút hương vị ngọt ngào. Hắn nhìn chằm chằm vào cổ Giản Văn Minh, sững người trong giây lát, sau đó buông tay ra.
Giản Văn Khê thở gấp, nói: “Em hình như đã tìm được cảm giác.”
Chu Đĩnh “ừ” một tiếng, lùi về sau một bước.
“Tôi đi đây, cậu tiếp tục luyện tập.”
Hắn cần phải rời đi ngay bây giờ.
Nếu cứ đứng đây mãi, Giản Văn Minh chắc chắn sẽ có phần căng thẳng và gò bó. Hiện tại, chỉ còn lại một mình Giản Văn Minh, nhảy thêm vài lần nữa, có lẽ sẽ càng thả lỏng hơn.
“Cảm ơn thầy.” Giản Văn Khê nói.
Chu Đĩnh khẽ nghiêng đầu, sau đó rời khỏi phòng tập nhỏ.
Giản Văn Khê cúi xuống nhặt lấy một chai nước khoáng dưới đất, ngửa đầu uống vài ngụm, rồi siết chặt nắp chai, đứng yên tại chỗ một lúc.
Anh cảm thấy sau gáy có chút nóng rực, như thể sắp phát tình.
Có lẽ do vừa rồi nhảy quá nhập tâm, dẫn đến sự kiểm soát bản năng của cơ thể cũng lơi lỏng, hơn nữa Chu Đĩnh lại là một Alpha quá mức mạnh mẽ, vô hình trung đã kí©h thí©ɧ đến anh.
Anh đứng yên tại chỗ một hồi, điều chỉnh hơi thở, cảm giác nhiệt độ sau cổ dần hạ xuống, lúc này mới tiếp tục luyện tập.
Chu Đĩnh rời khỏi phòng tập, đi thẳng ra ngoài, suốt dọc đường không ngừng có thí sinh chào hỏi hắn, nhưng hắn chỉ nhàn nhạt đáp lại một tiếng.
Hiện tại hắn cần một nơi không có ai, không có camera, một nơi lạnh lẽo để làm dịu đi cơn sóng cảm xúc đang cuộn trào trong lòng.
Hắn cứ thế đi mãi, cuối cùng dừng lại ở sân ngoài, đứng lặng trong bóng tối hồi lâu.
Khi nhiệt độ cơ thể dần hạ xuống, tâm trí hắn cũng theo đó mà nguội lạnh. Hắn ngửa đầu nhìn lên bầu trời, phát hiện tầng mây đen dày đặc giăng kín không có chút ánh trăng le lói, dường như còn có tuyết rơi lất phất.
Hắn bước lên phía trước vài bước, đứng dưới ánh đèn đường, ngẩng đầu nhìn. Quả nhiên, những bông tuyết nhỏ li ti đang lặng lẽ rơi xuống.
Chỉ trong chốc lát tuyết rơi ngày một dày hơn. Nhiều thí sinh trong tòa nhà lớn cũng phát hiện, ai nấy đều phấn khích chạy ra ngoài. Tổ chương trình cũng nhanh chóng khiêng máy quay ra ghi hình.
Giữa sân ngoài rộng lớn, có người cố gắng thể hiện mình trước ống kính, có người chỉ lặng lẽ ngẩng đầu, im lặng ngắm những bông tuyết từ trời rơi xuống.
Chu Đĩnh từ bên ngoài bước vào, tiện đường ghé qua phòng tập nhỏ của "Giản Văn Minh".
Giản Văn Khê đang đeo tai nghe, theo nhịp điệu âm nhạc mà chuyển động cơ thể. Không còn ai đứng xem, vũ đạo của anh rõ ràng đã tiến bộ hơn nhiều. Chu Đĩnh đứng ở cửa đợi anh nhảy xong. Thấy "Giản Văn Minh" phát hiện ra mình, hắn liền mỉm cười với đối phương.
Giản Văn Khê tháo tai nghe xuống, hắn liền nói: “Bên ngoài tuyết rơi rồi.”
Nghe vậy, Giản Văn Khê lập tức quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Trời lạnh, cậu về nghỉ sớm đi. Ngày mai luyện lại lần nữa là có thể vượt qua.” Chu Đĩnh nói.
Giản Văn Khê gật đầu nhìn theo bóng lưng Chu Đĩnh rời đi, còn bản thân thì ngồi phịch xuống sàn.
Mệt mỏi quá.
Chỉ có những người chưa từng mất kiểm soát mới không biết, một lần buông thả sẽ nguy hiểm đến mức nào, đồng thời cũng khiến người ta hưng phấn đến nhường nào.
Giản Văn Khê đã tìm ra bí quyết nhảy. Sau đó, anh càng nhảy càng phóng khoáng, động tác cũng trở nên mềm mại và dứt khoát hơn.
Sau khi được Chu Đĩnh chỉnh sửa và hướng dẫn, biên độ động tác của anh lớn hơn, mạnh mẽ hơn, nhưng đồng thời cũng tiêu hao thể lực nhiều hơn trước rất nhiều. Lúc này, toàn thân anh rã rời, đến một chút sức lực cũng không còn.
Anh lê bước về ký túc xá, Trịnh Thỉ đã ngủ say, anh rón rén vào phòng tắm, rửa mặt qua loa rồi leo lên giường.
Không biết vì sao, rõ ràng đã mệt đến kiệt sức, nhưng anh lại không sao ngủ được.
Anh bèn mở điện thoại lướt xem một chút.
Kết quả chỉ vừa tùy tiện tìm kiếm ba chữ “Giản Văn Minh”, hàng loạt tin đồn tai tiếng đã tràn ngập khắp nơi.
Mọi người đều đang bàn tán về anh và Lục Dịch, thậm chí cả anh và Chu Đĩnh.
Anh tập trung xem lại hai đoạn video, một là Lục Dịch, một là Chu Đĩnh hướng dẫn anh nhảy. Trong mắt anh, đây chỉ là những video dạy học bình thường, nhảy vốn dĩ sẽ có tiếp xúc tay chân, nhưng cư dân mạng lại như phát cuồng, tranh cãi không ngớt.
Lướt đến một bức ảnh chụp lại khoảnh khắc Chu Đĩnh đỡ anh, ánh mắt đối phương tựa hồ đang chăm chú nhìn vào sau gáy anh.
Giản Văn Khê lập tức giơ tay chạm vào sau cổ.
Lạnh.
Omega vốn cực kỳ nhạy cảm với phần gáy của mình, bởi vì nơi đó chính là tuyến thể, vị trí yếu ớt nhất trên cơ thể họ. Nếu bị Alpha cắn một ngụm, rất có thể sẽ bị đánh dấu tạm thời.
Alpha đánh dấu Omega có hai loại:
Một là đánh dấu tạm thời bằng cách tiêm pheromone vào tuyến thể sau gáy. Omega bị đánh dấu tạm thời sẽ không còn phản ứng với pheromone của Alpha khác, đồng thời có thể kiềm chế cơn phát tình của mình ở một mức độ nhất định.
Sở dĩ gọi là đánh dấu tạm thời là vì hiệu lực của nó chỉ kéo dài từ vài giờ đến vài ngày, tùy thuộc vào mức độ mạnh yếu của pheromone Alpha. Đánh dấu tạm thời không ảnh hưởng đến chuyện Alpha hay Omega có thể yêu đương hoặc kết hôn với người khác.
Mà đánh dấu vĩnh viễn lại khác, được thực hiện bằng cách tạo nút kết trong cơ thể, khoang sinh sản bên trong hoàn toàn bị đánh dấu. So với nói đó là một hành vi mang tính bản năng, nó càng giống như một loại khế ước thiêng liêng.
Khi hoàn thành đánh dấu vĩnh viễn, Alpha sẽ không còn phản ứng với pheromone của bất kỳ Omega nào khác. Ngược lại, Omega bị đánh dấu vĩnh viễn nếu phát sinh quan hệ với một Alpha khác thì cơ thể sẽ sinh ra phản ứng bài xích dữ dội và chịu đựng cơn đau khủng khϊếp. Chỉ khi bị một Alpha mạnh hơn đánh dấu lần nữa, pheromone mới có thể bao trùm dấu ấn cũ.
Nhưng dù là đánh dấu tạm thời hay vĩnh viễn, một khi đã hoàn thành, Omega sẽ không thể kiểm soát được sự mê luyến của mình đối với Alpha đã đánh dấu họ.
Đồng thời, họ cũng dễ dàng bị pheromone của đối phương kí©h thí©ɧ mà rơi vào trạng thái phát tình bất cứ lúc nào. Về phía Alpha, họ cũng sẽ sản sinh ra ham muốn chiếm hữu Omega mình đánh dấu, dẫn đến những ràng buộc tình cảm phức tạp.
Chính vì vậy, ngay cả đánh dấu tạm thời, việc lựa chọn đối tượng cũng cần phải cực kỳ thận trọng.
Cũng bởi vì những phản ứng sinh lý mạnh mẽ mà đánh dấu mang lại, giữa những người có quan hệ huyết thống tuyệt đối không được phép thực hiện đánh dấu tạm thời cho nhau.
Giản Văn Khê nghĩ một lúc, rồi ngồi dậy khỏi giường, lấy một viên thuốc ức chế uống vào.
Gần đây, trong khu ký túc xá đã có vài Omega bước vào kỳ phát tình, anh vẫn nên chú ý một chút thì hơn.
Anh nằm trên giường rất lâu vẫn không buồn ngủ, cuối cùng dứt khoát bò dậy.
Trịnh Thỉ mơ màng mở mắt, giọng lười biếng hỏi: “Cậu đi đâu thế?”
“Ngủ không được, tôi đi phòng học luyện tập thêm một lát.”
Trịnh Thỉ ôm chăn ngồi dậy, nhìn thời gian rồi nói: “Đã 2 giờ rưỡi rồi. Ngày mai 8 giờ còn có hoạt động tập thể mà.”
Giản Văn Khê khoác lên chiếc hoodie, nói: “Cậu cứ ngủ đi, tôi đi đây.”
Trịnh Thỉ nằm xuống gối, mơ màng lẩm bẩm: “Cậu liều mạng quá rồi.”
Rạng sáng 2 giờ rưỡi, hành lang vắng tanh không một bóng người, có phần lạnh lẽo. Anh đi dọc theo hành lang, ngang qua mấy phòng tập lớn, phát hiện vẫn còn vài tân binh đang đổ mồ hôi luyện tập trước gương.
Dưới đất nằm rải rác vài người, họ chỉ khoác đại một chiếc áo lông vũ rồi ngủ ngay trên sàn.
Mọi người đều rất cố gắng, Giản Văn Khê thực sự thích bầu không khí này.
Anh bước ra ngoài, phát hiện tuyết đã phủ một lớp mỏng. Anh đi dạo một vòng trong sân, để gió lạnh làm tinh thần tỉnh táo, sau đó quay lại phòng tập nhỏ, khởi động một chút rồi tiếp tục luyện tập.
Anh cứ thế nhảy đến hơn 5 giờ sáng, kiệt sức đến mức phải tựa vào tường ngồi xuống. Chắc là vì quá mệt, anh chỉ dựa vào đó một chút rồi ngủ quên lúc nào không hay.
Sáng sớm hôm sau, anh bị tiếng người bên ngoài đánh thức. Cơ thể run lên vì lạnh, anh mở mắt ra, một chiếc áo lông vũ liền rơi khỏi người.
Anh ngẩn ra, cúi xuống nhặt nó lên.
Là một chiếc áo lông vũ dài màu đen.
Anh từ dưới đất bò dậy, nhìn quanh bốn phía, sau đó khoác tạm chiếc áo lông vũ lên cánh tay rồi rời khỏi phòng tập nhỏ. Anh đi thẳng đến tổ chương trình để kiểm tra camera giám sát.
“Em muốn xem là ai để quên áo, để trả lại cho người ta.” Giản Văn Khê nói.
Nhân viên tổ chương trình hai mắt sáng rực: “Không cần xem đâu, là Chu Đĩnh đắp cho cậu đó!”
Vừa nói ra, cả đám liền kích động không thôi.
Lúc tờ mờ sáng, khoảng hơn 6 giờ, Chu Đĩnh dậy sớm để tập thể dục. Khi đi ngang qua cửa phòng tập nhỏ, hắn thấy "Giản Văn Minh" đang ngủ gục trên mặt đất, bèn bước vào.
Chỉ chốc lát sau, Chu Đĩnh đi ra, nhưng chiếc áo lông vũ trên người đã biến mất.
Mở camera ngoài cửa phòng tập ra xem, quả nhiên, chiếc áo lông vũ của Chu Đĩnh đã được khoác lên người Giản Văn Minh.
Tối qua, lúc Giản Văn Minh rời khỏi phòng tập nhỏ, vì nơi đó không có ai nên màn hình phát sóng trực tiếp cũng đã tắt.
Đến tận nửa đêm cậu mới quay lại, mà lúc đó cũng chẳng có bao nhiêu người xem livestream, tổ chương trình liền không bật camera trong phòng, chỉ giữ lại cảnh quay hành lang, thành ra không thể bắt được khoảnh khắc Chu Đĩnh đắp áo cho Giản Văn Minh. Thật sự là tổn thất lớn!
Nếu quay được khoảnh khắc ấy rồi tung lên mạng, chắc chắn sẽ tạo ra một làn sóng bàn tán không nhỏ.
Dạo gần đây, vì chưa có buổi công diễn nào nên mọi cuộc thảo luận trên mạng về Tinh Nguyệt Chi Chiến gần như chỉ xoay quanh những tin đồn nhảm về bọn họ.
Giản Văn Khê cầm chiếc áo lông đi ra, nhất thời cảm thấy nó có chút bỏng tay.
Chu Đĩnh quả thực có biểu hiện khác thường.
Chẳng lẽ hắn thật sự nhận ra mình?
Giản Văn Khê rất ghét cảm giác như thế này, giống như bản thân bị phơi bày dưới ánh sáng, còn đối phương thì ẩn trong bóng tối quan sát.
Anh muốn biết rốt cuộc Chu Đĩnh đã nhận ra bao nhiêu, chứ không muốn cứ phải đề phòng suốt quá trình tham gia chương trình này.
Anh đứng ở hành lang suy nghĩ một hồi, sau đó cầm theo áo lông vũ đi về phía khu ký túc xá của các cố vấn.
Ký túc xá của cố vấn và ký túc xá của các thí sinh chỉ cách nhau một hành lang, nhưng vì trời vừa mới sáng nên bên đó vắng vẻ không một bóng người. Anh dừng trước cửa phòng Chu Đĩnh, sau đó giơ tay gõ cửa.
Nhưng bên trong không có ai đáp lại.
Anh lại gõ thêm lần nữa, mím môi do dự đứng chờ, đang định quay đi thì nghe thấy bên trong vang lên một giọng nói khàn khàn: “Ai?”
Anh còn chưa kịp trả lời, cửa phòng đã mở ra.
Chu Đĩnh chỉ khoác một chiếc áo tắm dài, dây thắt lỏng lẻo để lộ mảng lớn l*иg ngực, nước từ tóc vẫn còn nhỏ giọt xuống, mùi pheromone đặc trưng của Alpha phả ra mang theo hơi nước ấm áp.
Thấy là anh, Chu Đĩnh thoáng sững sờ, sau đó kéo lại vạt áo cho ngay ngắn.
“Cảm ơn thầy đã cho em mượn áo.” Giản Văn Khê đưa chiếc áo lông vũ qua: “Trả lại thầy.”
Chu Đĩnh nhận lấy, thản nhiên nói: “Không có gì, không cần cảm ơn.”
Giản Văn Khê ngẩng đầu nhìn hắn, trực tiếp hỏi: “Em có thể vào không? Có tiện không?”
Chu Đĩnh hơi bất ngờ, nhưng vẫn nghiêng người nhường đường: “Cậu chờ tôi mặc quần áo trước.”
Giản Văn Khê bước vào, Chu Đĩnh thì đi vào phòng thay đồ để thay quần áo.
Phòng của cố vấn cũng không khác mấy so với phòng của các thí sinh ngôi sao, chỉ là trong phòng có một chiếc giường lớn.
Bố cục trong phòng khá đơn giản, thứ bắt mắt nhất chính là chiếc giường giữa phòng, từ ga trải giường, chăn đến gối đầu, tất cả đều là một màu đen tuyền.
Vừa rồi Chu Đĩnh mặc một chiếc áo choàng tắm dài, cũng là màu đen.
Lớp vải đen càng tôn lên làn da trắng nhợt của hắn, khiến người ta cảm thấy hắn lạnh lùng xa cách.
Phòng thay đồ và phòng ngủ được ngăn cách bằng một tấm bình phong, nhưng Chu Đĩnh quá cao, bình phong không thể che hết nên vẫn để lộ một phần bờ vai rộng rắn chắc.
"Ngồi tự nhiên đi." Chu Đĩnh nói.
Giản Văn Khê quay người, đứng trước cửa sổ nhìn ra ngoài trời đầy tuyết trắng xóa.
Chỉ chốc lát sau, Chu Đĩnh từ phòng thay đồ bước ra. Hắn mặc một chiếc quần dài đen cùng một chiếc áo len màu xanh đậm, mái tóc vẫn còn ướt sũng, hơi rối, trông khác hẳn với dáng vẻ nghiêm nghị, cấm dục thường ngày. Lúc này, hắn có vẻ trẻ trung hơn đôi chút, làn da cũng càng lộ vẻ trắng nhợt hơn.
Điều này làm giảm bớt cảm giác áp bức mà hắn thường mang đến cho người khác.
"Uống cà phê không?" Chu Đĩnh hỏi.
Giản Văn Khê gật đầu: “Không cần đường.”
Động tác rót cà phê của Chu Đĩnh dừng lại một chút khi nghe câu này.
Hắn pha hai ly cà phê nóng, đưa một ly cho Giản Văn Khê. Giản Văn Khê nhận lấy, đứng yên trước cửa sổ nhấp một ngụm. Vị cà phê nguyên chất đắng chát, nhưng anh không để tâm.
Chu Đĩnh đứng cạnh anh, lặng lẽ nhìn ra ngoài trời. “Tối qua tuyết rơi dày lắm.”
Giản Văn Khê khẽ gật đầu, quay sang nhìn Chu Đĩnh.
Ánh mắt hai người giao nhau. Chu Đĩnh mất tự nhiên dời mắt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ.
"Tôi với người bạn kia của anh... thật sự giống nhau đến thế sao?" Giản Văn Khê hỏi.
Chu Đĩnh quay đầu lại, ánh mắt trở nên nghiêm túc hơn. Hắn nhìn Giản Văn Khê một lúc rồi gật đầu.
“Bây giờ còn tin tức gì về cậu ấy không?”
"Tôi quen cậu ấy từ nhỏ." Chu Đĩnh nói: “Các cậu chỉ là có vài nét giống nhau thôi. Cậu ấy là một Omega.”
Giản Văn Khê đút một tay vào túi quần, môi mỏng khẽ động, nói: “Anh có coi tôi là cậu ấy không?”
Chu Đĩnh không trả lời, sắc mặt càng thêm nghiêm túc.
"Trên mạng đều nói anh rất kỳ lạ, đối xử với tôi cũng rất kỳ lạ." Giản Văn Khê nói: “Anh cứ xem tôi như một thí sinh bình thường là được, đừng quá bài xích, cũng đừng quá tốt với tôi.”
Chu Đĩnh đột nhiên quay sang hỏi anh: “Cậu có muốn xem cậu ấy trông thế nào không?”
Ngón tay anh siết chặt lấy ly cà phê, lòng bàn tay hơi nóng rát.
Giản Văn Khê mím môi, nhìn về phía Chu Đĩnh.
Chu Đĩnh nói: “Tôi có ảnh chụp của cậu ấy.”
Giản Văn Khê gật đầu.
Anh cũng rất muốn biết anh và Chu Đĩnh rốt cuộc quen nhau từ khi nào. Biết càng nhiều, đối với anh càng có lợi.
Thế nên, anh làm ra vẻ thoải mái, cười nói: “Được thôi, để tôi xem thử, xem có thật sự giống không.”
Chu Đĩnh đi đến đầu giường, cầm lấy một khung ảnh mang tới.
Giản Văn Khê nhận lấy, vừa nhìn liền sững sờ, đó chính là anh năm 16 tuổi.
Sơ mi trắng, cà vạt đen, tay cầm đàn violin.
Thực ra, so với bây giờ, anh cũng không quá giống. 16 tuổi là độ tuổi dung mạo thay đổi rõ rệt, khi đó anh vẫn còn rất non nớt, dáng người gầy gò. Trên cổ còn đeo vòng cổ chống cắn.
Chính chiếc vòng cổ này khiến anh lập tức nhớ ra khoảng thời gian tấm ảnh được chụp.
Cả đời anh chỉ có một giai đoạn ngắn đeo vòng cổ chống cắn, mà khoảng thời gian vừa đeo vòng cổ vừa chơi violin, cũng chỉ có đúng một lần.
Anh nhớ rất rõ, lần đó là buổi giao lưu violin ở nước Y. Sau đó vì một sự cố nên gia đình anh vội vàng đưa anh rời đi. Khi đó, lần đầu tiên trong đời anh bị pheromone của Alpha kí©h thí©ɧ đến mức rơi vào trạng thái phát tình dữ dội. Lúc rời đi, ý thức của anh đã vô cùng mơ hồ.
Đó là một trong số ít những khoảnh khắc chật vật trong đời anh.
Giản Văn Khê ngước mắt lên, phát hiện Chu Đĩnh đang nhìn chằm chằm vào anh, ánh mắt lóe lên tia sáng phức tạp.
Anh đưa bức ảnh trả lại, thản nhiên nói: “Đúng là có hơi giống thật.”
Muốn biết thêm nhiều chuyện hơn, anh tiếp tục hỏi: “Anh và cậu ấy không thân sao? Sao lại mất liên lạc?”
Chu Đĩnh cầm bức ảnh trong tay, nói: “Tôi và cậu ấy chưa từng nói với nhau mấy câu. Cậu ấy rất lạnh lùng, không thích giao thiệp, lúc nào cũng chỉ đi một mình. Tôi còn chưa kịp nói gì với cậu ấy thì đã xảy ra một sự cố. Sau khi xử lý xong chuyện đó, tôi quay lại tìm thì cậu ấy đã đi mất rồi. Tôi chỉ nhớ tên cậu ấy.”
Hắn nhấp một ngụm cà phê, nhìn ra ngoài cửa sổ, chậm rãi nói: “Còn nhớ lúc đó cậu ấy kéo đàn bài Bông Hồng Cuối Cùng Của Mùa Hè, tôi đã lật bản nhạc cho cậu ấy.”
Khóe môi hắn khẽ cong lên, như đang chìm vào hồi ức xa xăm.
Giản Văn Khê vốn không có cảm giác gì đặc biệt với việc Chu Đĩnh nhớ thương hay si mê mình. Từ nhỏ đến lớn, số người theo đuổi anh quá nhiều, bao nhiêu mối tình si nồng cháy anh đều đã thấy qua.
Nhưng chính câu nói cuối cùng kia, lại chạm đến nơi sâu nhất trong lòng anh.
Cảm giác ấy thật lãng mạn, cũng thật ngây thơ. Những người học âm nhạc như bọn họ, luôn dễ dàng rung động bởi những chi tiết nhỏ nhặt nhất.
Bông Hồng Cuối Cùng Của Mùa Hè.
Hắn trong những năm tháng vô tư của tuổi trẻ, đã lặng lẽ trở thành một thiếu niên trầm lặng mang trong lòng mối tình thầm kín nhất.
Nhưng anh bước vào giới giải trí không phải để yêu đương. Con đường phía trước mịt mờ, đầy rẫy những khó khăn, mà tình cảm trong giới giải trí này lại càng không thích hợp để vun đắp.
Mối tình say đắm của tuổi trẻ ấy, cứ để nó nằm lại trong hồi ức đi.
Anh không định nói ra, cũng không muốn quấy rầy.
Tương lai, nếu có cơ hội, nếu có khả năng thì anh nguyện kéo lại bản nhạc Bông Hồng Cuối Cùng Của Mùa Hè cho Chu Đĩnh một lần nữa, để cảm ơn sáu năm thương nhớ của hắn.