Chương 31: Cậu sợ mất khống chế sao

Giản Văn Khê hiện tại đã có thể nhảy toàn bộ vũ đạo, tiến độ của anh không tính là chậm, trong dàn thí sinh có thể xếp vào nhóm trung bình. Điều anh còn thiếu chính là sự hoàn thiện của động tác. Vũ đạo của Tinh Nguyệt thực sự có độ khó quá cao.

Vẫn cần luyện tập thêm.

Anh dự định tối nay không ngủ, luyện tập suốt đêm.

Nhưng Chu Tử Tô không thể tiếp tục luyện cùng anh.

Do cường độ tập luyện quá cao, Chu Tử Tô bị sốt, họng bị viêm nhiễm nên ảnh hưởng đến giọng hát. Sau khi đi khám bác sĩ, cậu được dặn phải nghỉ ngơi.

So với buổi khảo hạch bài hát chủ đề vào ngày mai thì buổi công diễn thứ ba vào ngày kia còn quan trọng hơn với Chu Tử Tô, vì vậy cậu quyết định từ bỏ phần khảo hạch vũ đạo.

Những thí sinh không vượt qua khảo hạch sẽ không được tham gia thu âm bài hát chủ đề. MV của bài hát này sẽ được phát sóng định kỳ trước mỗi tập, đối với các thí sinh mà nói, đây là một lần thu hình vô cùng quan trọng.

"Cậu chắc chắn muốn từ bỏ?" Giản Văn Khê cảm thấy rất đáng tiếc. “Thực ra thành tích ở buổi công diễn tiếp theo của chúng ta cũng chưa chắc đã đạt được kết quả quá tốt.”

Anh vẫn hy vọng Chu Tử Tô có thể tham gia buổi thu âm đầu tiên, bởi vì bài hát chủ đề có ý nghĩa lớn hơn công diễn rất nhiều.

Chu Tử Tô lại nói: “Em nghĩ kỹ rồi, em vốn dĩ đã không am hiểu vũ đạo. Em nhảy không tốt, người xem cũng sẽ không cảm thấy gì. Nhưng nếu hát không đạt yêu cầu thì em sẽ phụ lòng mong đợi của mọi người.”

Giản Văn Khê nhìn cậu. Chu Tử Tô tiếp tục nói: “Em làm vậy là vì chính mình, em không muốn khiến fan của em thất vọng.”

Giản Văn Khê vỗ nhẹ lên bờ vai cậu.

Chu Tử Tô cười cười: “Anh cũng đang gấp rút chuẩn bị, mau đi luyện tập đi, đừng lo cho em.”

Giản Văn Khê gật đầu, trước khi rời đi còn dặn dò: “Vậy cậu nghỉ ngơi sớm một chút, ngày mai tôi lại đến thăm. Nếu cậu muốn ăn gì hoặc cần giúp đỡ chuyện gì mà bạn cùng phòng của cậu không hỗ trợ được, cứ nói với tôi.”

Chu Tử Tô cũng gật đầu: “Em biết rồi.”

"Cậu ngủ đi, tôi đi đây." Giản Văn Khê nói xong, xoay người bước ra ngoài.

Chu Tử Tô nhìn theo bóng lưng anh rời đi, lúc này mới nằm xuống giường.

Cậu kéo chăn lên đắp, nhắm mắt lại.

Không thể tham gia buổi thu âm bài hát chủ đề là một nuối tiếc rất lớn đối với cậu.

Nhưng nếu vạn nhất không thể tham gia buổi công diễn thứ ba, cậu sẽ càng nuối tiếc hơn.

Cậu và Giản Văn Minh hợp tác tổng cộng cũng chỉ có ba tập mà thôi.

Không có ai khác tham gia, chỉ có hai người bọn họ biểu diễn cùng nhau.

Mỗi một tập đối với cậu mà nói đều rất quan trọng.



Giản Văn Khê vừa bước ra khỏi phòng Chu Tử Tô liền chạm mặt Trịnh Thỉ.

“Tìm cậu khắp nơi không thấy, cậu đi đâu vậy?”

“Tôi đến xem Tử Tô.”

Trịnh Thỉ cũng biết chuyện Chu Tử Tô bị bệnh, liền hỏi: “Cậu ấy sao rồi?”

“Truyền dịch xong thì ngủ rồi, bác sĩ dặn phải nghỉ ngơi cho tốt.”

Trịnh Thỉ gật đầu, nói: “Dạo gần đây trời lạnh, có mấy thí sinh cũng bị bệnh.”

Hai người tiếp tục đi về phía trước, vừa tới khu ký túc xá của Omega liền thấy bên ngoài có thêm hai bảo vệ đứng canh, trông chẳng khác nào hai pho tượng trấn cửa.

Giản Văn Khê liếc nhìn Trịnh Thỉ một cái, Trịnh Thỉ giải thích: “Có người trong số họ bước vào kỳ phát tình, kéo theo mấy Omega khác cũng xuất hiện hiện tượng phát tình giả. Tổ chương trình sợ có chuyện ngoài ý muốn nên mới cử bảo vệ đến canh.”

Giản Văn Khê vừa nghe xong, trong lòng liền chấn động.

Omega phát tình chính là như vậy, không chỉ ảnh hưởng đến chính bản thân mà đôi khi, trong môi trường tập thể, còn có thể tác động đến những Omega khác, gây ra hiện tượng phát tình giả.

Loại tình huống này đặc biệt dễ xảy ra ở những khu vực có mật độ Omega cao.

Giản Văn Khê khi còn nhỏ cũng từng gặp phải một lần. Năm anh 16 tuổi tham gia một buổi giao lưu violin, trong ký túc xá có một Omega bước vào kỳ phát tình, kéo theo vài Omega khác cũng xuất hiện hiện tượng phát tình giả.

Vì sự việc xảy ra quá bất ngờ, giáo viên phụ trách lại lơ là, đến khi màn đêm buông xuống thì ký túc xá của bọn họ trở nên hỗn loạn. Một số Alpha không chịu nổi sự cám dỗ đã xông vào, cuối cùng gây ra thảm kịch, một Omega bị cưỡng ép đánh dấu.

Cuối cùng, buổi giao lưu cũng bị hủy bỏ trong vội vã. Đó là lần đầu tiên Giản Văn Khê ý thức được sự đáng sợ của pheromone, để lại trong lòng anh một ảnh hưởng sâu sắc.

Tuy nhiên, tổ chương trình hẳn đã sớm cân nhắc đến vấn đề này. Với số lượng nhân viên công tác đông đảo, sự cố như vậy chắc chắn sẽ không xảy ra.

Trịnh Thỉ cũng nói: “Thật ra bọn họ lo xa quá rồi. Ở đây chỗ nào cũng có camera, ai cũng muốn phát triển trong giới giải trí, dù có ngửi thấy pheromone thì cũng sẽ biết tự kiềm chế chính mình.”

Giản Văn Khê “ừm” một tiếng, sắc mặt nghiêm túc hẳn lên: “Cậu tìm tôi có chuyện gì?”

Trịnh Thỉ vỗ đầu một cái: “Cậu xem đầu óc tôi này.”

Anh ta bỗng nhiên trở nên hưng phấn, đôi mắt sáng rực: “Tôi vừa mới nghe nói một chuyện, cậu biết Chu Đĩnh lúc nãy trong buổi khảo hạch thí sinh đã nói gì không?”

Giản Văn Khê hỏi: “Cậu sao cứ nhắc đến thầy ấy mãi vậy?”

“Thầy ấy nói, sau khi khảo hạch xong sẽ đến phụ đạo cho cậu.”

Bước chân Giản Văn Khê chợt khựng lại, quay sang nhìn Trịnh Thỉ.

Trịnh Thỉ kích động nói: “Thật đấy, tôi còn tận mắt xem phát sóng trực tiếp! Cậu không tin thì tự lên mạng mà tìm!”

Tổ chương trình đã trả điện thoại lại để tiện cho bọn họ luyện tập vũ đạo.

Giản Văn Khê mím môi, không nói gì.

Chu Đĩnh, rốt cuộc là có ý gì?

Chẳng lẽ hắn vẫn còn nghi ngờ mình?

Giản Văn Khê cảm thấy đau đầu.

Trịnh Thỉ nói một câu khiến anh càng thêm đau đầu: “Tôi cảm giác Chu Đĩnh có ý với cậu đấy. Sao cậu lại không có chút vui mừng nào? Cậu không phải rất thích Chu Đĩnh sao?”

Câu nói này làm Giản Văn Khê nhận ra vấn đề của chính mình.

Nếu anh đang đóng vai em trai mình, vậy thì người mà em trai anh thích thì anh cũng phải thích.

Nhưng vấn đề là, anh thật sự không có chút cảm giác nào với Chu Đĩnh, thậm chí còn có phần bài xích. Bảo anh giả vờ thích, anh cảm thấy mình không làm được.

“Bốn chữ "không có khả năng" cậu quên rồi sao?” Anh nhìn Trịnh Thỉ nói.

Trịnh Thỉ bật cười, nhưng nụ cười chưa kịp lan rộng đã đông cứng lại.

Trịnh Thỉ vỗ vai Giản Văn Khê một cái, sau đó gọi: “Thầy Chu.”

Giản Văn Khê quay đầu lại, liền thấy Chu Đĩnh và Miêu Lật đang đứng ở khúc ngoặt hành lang.

Miêu Lật trông có vẻ hơi ngượng ngùng, còn Chu Đĩnh thì không lộ chút biểu cảm nào trên gương mặt.

“Thầy Chu nói thầy ấy muốn xem cậu luyện nhảy.” Miêu Lật cười nói.

Giản Văn Khê nói: “Em còn chưa luyện tập tốt.”

“Tôi chỉ nhìn một chút thôi.” Chu Đĩnh nói, rồi trực tiếp bước tới: “Cậu tập ở phòng nào?”

Giản Văn Khê im lặng một lát, sau đó dẫn Chu Đĩnh đến phòng tập nhỏ.

Chu Đĩnh theo sau Giản Văn Khê, ánh mắt dõi theo bóng lưng anh.

Giản Văn Khê mặc đồ khá mỏng, dáng người trông gầy gò, cao ráo. Hắn thấp thoáng ngửi thấy một mùi hương nhàn nhạt của hoa thường xuân, liền nói: “Sở Nhiên và mấy Omega khác đang bước vào kỳ phát tình.”

Giản Văn Khê quay đầu nhìn thoáng qua, Chu Đĩnh lập tức đuổi theo, đi ngang hàng với anh: “Cậu có lẽ nên chú ý một chút pheromone của mình.”

Nhớ đến chuyện pheromone đêm đó, Giản Văn Khê chỉ “Ừm” một tiếng, nói: “Em sẽ cố gắng.”

“Cậu không khống chế được pheromone của mình?”

“Không phải ai cũng có ý chí mạnh như thầy.” Giản Văn Khê nói.

Chu Đĩnh nói: “Tôi cũng chỉ là tập dần mà thôi.”

Hắn vừa nói vừa quay đầu nhìn thoáng qua, phát hiện Trịnh Thỉ đã dừng lại, không đi theo nữa.

Trịnh Thỉ vẫy tay: “Em đi... sang bên cạnh.”

“Cậu có thể vào xem.” Chu Đĩnh nói.

“Không không, không cần.” Trịnh Thỉ xua tay.

Giản Văn Minh và Chu Đĩnh cùng vào chung một phòng, đây chính là khoảnh khắc mà vô số cư dân mạng mong chờ. Trịnh Thỉ tin rằng giờ phút này, bình luận trên phát sóng trực tiếp chắc chắn đã bùng nổ.

Lúc này, nếu anh ta theo vào làm bóng đèn thì không ít người sẽ chửi anh ta là không có mắt.

Việc anh ta nên làm nhất bây giờ chính là...cầm điện thoại vào toilet, lén mở livestream để đọc bình luận.

Vậy là anh ta vào toilet bên cạnh, vừa mở điện thoại liền thấy hơn mười kênh phát sóng trực tiếp đang chạy, có kênh nhiệt độ cao đến mức sắp nổ tung.

Lượng người xem phát sóng trực tiếp nhanh chóng chạm mốc 500.000.

Đây vẫn đang là giờ làm việc, hơn nữa chương trình phát sóng 24 giờ khiến người xem dễ bị mệt mỏi, không thể náo nhiệt như khi công diễn. Vậy mà vẫn đạt đến con số 500.000, đúng là mức nhiệt độ đỉnh cao.

Vừa nhấn vào xem, quả nhiên là góc quay từ phòng tập nhỏ. Phòng này trước kia vốn chẳng có ai quan tâm, màn hình cũng chưa từng được mở. Đây chắc chắn là tổ chương trình vừa mới kích hoạt.

Bọn họ đúng là cao tay, không ai hiểu người xem muốn gì hơn họ!

[A a a a a, khoảnh khắc tôi mong đợi cuối cùng cũng đến rồi sao?] Bình luận sôi trào.

[Hu hu hu, tôi lo quá, liệu có chuyện gì xảy ra không?] Các chuồn chuồn nhỏ kêu rên.

Người đại diện của Chu Đĩnh, Khương Hồng cũng nhận được tin tức và lập tức mở phát sóng trực tiếp.

Chu Đĩnh đang làm cái gì vậy?

Chẳng lẽ Chu Đĩnh thật sự sa vào rồi sao?

Miêu Lật cố nén kích động trở lại phòng nghỉ. Phòng nghỉ của các cố vấn không có camera, vừa bước vào, cô liền nói với Chung Nhạc: “Mau mở livestream đi, Chu Đĩnh đang hướng dẫn Giản Văn Minh kìa!”

Chuyện này đủ để trở thành tin tức hot nhất năm!

Dù gì thì chuyện của CP "Không có khả năng" ai ai cũng biết.

Giản Văn Khê rút điện thoại ra, bật bài hát chủ đề rồi đặt sang một bên. Sau đó, anh ngồi xổm xuống, buộc lại dây giày: “Em bắt đầu luôn bây giờ?”

Chu Đĩnh “Ừm” một tiếng, dựa vào tay vịn bên cạnh.

Hắn đút hai tay vào túi quần, thần sắc bình thản đến mức không thể bình thản hơn.

Hắn đang làm gì vậy? Chính hắn cũng không rõ.

Thực ra, hắn đã chẳng rõ từ lâu rồi.

Hắn chăm chú nhìn Giản Văn Minh, cố gắng tìm kiếm điều gì đó trên người cậu.

Có thể là một chút gì đó giống Joshua, hoặc cũng có thể là một điều gì đó hoàn toàn khác Joshua.

Giản Văn Khê không biết Chu Đĩnh đang muốn làm gì.

Thậm chí anh cũng không chắc Chu Đĩnh đã nhận ra anh hay chưa.

Sắc mặt anh dần trở nên nghiêm túc, bàn tay đặt lên tay vịn bên tường, cầm lấy chiếc cà vạt đen, một trong những đạo cụ quan trọng của vũ đạo bài hát chủ đề.

Anh cởϊ áσ len, bên trong không phải là sơ mi trắng mà chỉ là một chiếc áo thun trắng đơn giản. Khi anh kéo áo lên, phần bụng dưới hơi lõm xuống, cơ bụng không rõ ràng nhưng vòng eo lại rất nhỏ.

Chu Đĩnh dựa lưng vào tường, dáng vẻ có phần thả lỏng hơn.

Giản Văn Khê thắt cà vạt lên cổ, nhắm mắt lại. Khi giai điệu vang lên lần thứ hai, một tay anh nắm lấy cà vạt, tay còn lại lướt từ dưới lên trên theo điệu nhạc, rồi mở mắt ra khi tiếng đàn dạo đầu vừa dứt.

Chu Đĩnh nhìn anh một cách nghiêm túc. Vũ đạo của bài hát này đầy nhiệt huyết, mạnh mẽ, thậm chí còn hiên ngang hơn cả vũ đạo nữ đoàn. Loại tiết tấu sôi động này dường như không hợp với Giản Văn Khê lắm, anh nhảy không hẳn xuất sắc, nhưng từng động tác đều vô cùng nghiêm túc.

Khi kết thúc, Giản Văn Khê thở dốc nhìn về phía Chu Đĩnh.

Chu Đĩnh có chút thất thần. Chiếc cà vạt đen ấy khiến hắn nhớ đến bộ ảnh quảng cáo của Giản Văn Minh từng chụp cùng Chu Tử Tô trước đây.

Như thể ngay khoảnh khắc đó, khoảng cách giữa hắn và Joshua bỗng chốc thu hẹp lại.

"Nhìn tổng thể thì ổn, nhưng chi tiết vẫn cần trau chuốt." Chu Đĩnh nói xong liền tiến về phía anh.

“Nhảy đoạn đầu tiên lại lần nữa.”

Giản Văn Khê lập tức nhảy lại. Mới vừa thực hiện hai động tác, Chu Đĩnh đã nâng cổ tay anh lên.

Giản Văn Khê mím môi nhìn về phía Chu Đĩnh.

Nhưng Chu Đĩnh lại không nhìn anh, một tay khác đặt lên eo anh, nâng nhẹ lên trên.

Cơ thể Giản Văn Khê hơi nhấc lên, bụng dưới vô tình chạm vào người Chu Đĩnh.

[a a a a a a a!] Bình luận trên phát sóng trực tiếp bùng nổ.

[Anh trai anh đang làm gì vậy, mau dừng tay!] Chuồn chuồn nhỏ hét ầm lên.

"Trời ơi trời ơi!" Trịnh Thỉ gào thét trong lòng.

"Wow!" Miêu Lật trong phòng nghỉ kích động đến mức suýt nhào vào màn hình di động.

Chu Đĩnh cố gắng tập trung toàn bộ sự chú ý vào hướng dẫn động tác.

Nhưng khoảng cách giữa hắn và Giản Văn Minh quá gần, gần đến mức hắn gần như có thể ngửi thấy mùi hoa hồng nhàn nhạt thoảng qua trên người đối phương.

Hương thơm mơ hồ như ảo giác ấy khiến nhịp tim hắn bất giác đập nhanh hơn, nhưng không phải vì vui sướиɠ, mà là một nỗi trống rỗng và mất mát khôn nguôi.

Ánh mắt hắn bất giác đi xuống, nhìn thấy vành tai Giản Văn Minh ửng đỏ, cùng chiếc cổ trắng nõn của đối phương.

Chỗ sau cổ ấy, nếu Giản Văn Minh là một Omega thì ngay dưới lớp da ở đó chính là tuyến thể của cậu. Chỉ cần cắn một cái, Giản Văn Minh sẽ thuộc về hắn.

Chu Đĩnh nắm lấy cánh tay Giản Văn Minh, kéo thân thể cậu nghiêng đi, cánh tay thuận theo quán tính vòng qua một vòng, sau đó ôm trọn vào l*иg ngực.

"Cậu nhảy không tốt là vì cậu quá sợ mất khống chế." Chu Đĩnh nói: “Cậu càng thu mình, điệu nhảy càng kém. Khi nhảy cần phải hoàn toàn thả lỏng bản thân. Sau này, nếu muốn diễn xuất, cậu cũng phải khắc phục vấn đề này.”

Nghe vậy, Giản Văn Khê ngẩng đầu nhìn Chu Đĩnh. Chu Đĩnh chăm chú quan sát "Giản Văn Minh", chậm rãi nói: “Cậu cần phải thả lỏng một chút.”

Giản Văn Khê im lặng suy nghĩ. Giờ phút này, bảo anh thả lỏng thế nào đây?

Áp lực sinh lý vô hình đến từ Alpha, cùng với áp lực tâm lý vì sợ lộ thân phận… Trước mặt Chu Đĩnh, anh hoàn toàn không thể nào thả lỏng.

Anh thu liễm bản thân là vì từ khi bước vào giai đoạn phát dục, anh đã luôn áp chế bản năng của chính mình. Anh không cho phép bản thân mất kiểm soát, bởi vì một khi điều đó xảy ra, e rằng anh sẽ trở nên còn sa đọa hơn cả Cố Vân Tương.

Trong đầu anh bỗng nhiên dần hiện lên một cảnh tượng.

Đó là khi anh mười sáu tuổi. Hôm ấy, có vài Omega lần lượt phát tình, cuối cùng dẫn đến một trận rối loạn không thể tưởng tượng nổi.

Đêm khuya, mọi người trong ký túc xá đều hoảng loạn chạy ra ngoài. Khi đó, một Alpha luôn thầm mến anh bỗng nhiên đuổi theo, anh hoảng hốt bỏ chạy nhưng đối phương lại dùng pheromone mạnh mẽ của mình ép anh vào góc cầu thang.

Đấy là lần đầu tiên trong đời anh chật vật đến vậy. Phản ứng sinh lý mãnh liệt hành hạ anh, khiến anh chỉ có thể chạy lên cầu thang, nhưng bất ngờ đâm sầm vào lòng một thiếu niên.

Thiếu niên ấy đột nhiên kéo anh ra sau lưng, luồng uy áp từ pheromone mạnh mẽ đến đáng sợ tràn ra, trực tiếp bức lui Alpha đang đuổi theo, khiến gã lảo đảo ngã nhào xuống bậc thang.

Đó là một luồng pheromone vô cùng mạnh mẽ, giống như màn mưa bụi giữa Berlin, thê lương mà rộng lớn nhưng vẫn mang theo cảm giác xanh um tươi tốt, tràn ngập sức sống. Nó ập đến như cơn bão che trời lấp đất, vừa nặng nề vừa cuồng dã, tựa như một khúc hoan ca điên cuồng bức người đến phát điên.

Anh đột nhiên ngẩng đầu lên, xuyên qua làn nước mắt vì phản ứng sinh lý mà dâng lên, nhìn thấy một gương mặt thiếu niên non nớt.

Âm nhạc vẫn tiếp tục, Giản Văn Khê nhảy trong tiếng nhạc, còn Chu Đĩnh lại càng ngày càng nghiêm khắc.

“Nhanh hơn chút nữa, nhanh hơn chút nữa.”

Nhịp điệu của anh đã vượt quá tiết tấu vốn có của bài hát, anh biết Chu Đĩnh đang ép anh, ép anh phải giải phóng bản thân giữa sự gấp gáp và hoảng loạn. Đây là điều anh nhất định phải vượt qua nếu muốn nhảy tốt.

Anh thở hồng hộc, mồ hôi từ sau cổ nhỏ xuống thấm ướt áo thun. Anh càng nhảy càng nhanh, càng nhảy càng mất kiểm soát, nhưng giữa sự hỗn loạn ấy lại có một loại kɧoáı ©ảʍ trào dâng, niềm vui khi mất khống chế, niềm vui khi được giải phóng. Càng ngày, anh càng lún sâu vào trạng thái đó, cho đến khi bước chân hụt đi, cơ thể chao đảo suýt nữa ngã xuống.

Nhưng anh không ngã.

Một cánh tay đã kịp thời đỡ lấy anh.

Anh thở dốc nhìn đối phương, còn Chu Đĩnh thì chỉ lẳng lặng nhìn anh, đôi mắt sâu thẳm tựa như chẳng hề chứa đựng bất cứ cảm xúc nào.