Chương 29: Fan CP

Kỳ thực, trong số họ có rất nhiều ngôi sao, nghệ sĩ đều là tiền bối của Chu Đĩnh, không nhất thiết phải cung kính với hắn như tân binh.

Chỉ là trong bối cảnh buổi ghi hình này, bọn họ là thí sinh, còn Chu Đĩnh là cố vấn nên ai nấy đều vui vẻ tỏ ra khiêm tốn một chút. Huống hồ, Chu Đĩnh thuộc hàng ngôi sao nổi tiếng hàng đầu, fan hâm mộ lại có sức chiến đấu kinh người như vậy nên bọn họ không dám đắc tội.

Vì thế, mọi người lần lượt dừng lại, khách khí chào một tiếng: “Thầy Chu.”

Chu Đĩnh nói: “Các cậu tiếp tục luyện tập đi.”

Trịnh Thỉ mỉm cười hỏi: “Thầy Chu, em thấy thầy đứng bên cạnh nhìn cả buổi, thế thầy cảm thấy chúng em luyện tập thế nào?”

Chu Đĩnh nói: “Các cậu vẫn ổn, nhưng Văn Minh có hơi yếu.”

Giản Văn Khê nghe vậy liền liếc mắt nhìn hắn một cái.

Chu Đĩnh nói tiếp: “Dù sao thì cũng có chỗ cậu không làm được.”

Nghe qua có vẻ là một câu trêu chọc đầy thiện ý.

Trịnh Thỉ kích động không chịu nổi, ngồi xuống cầm chai nước khoáng, vừa uống vừa nhìn chằm chằm hai người.

Giản Văn Khê không hiểu vì sao Chu Đĩnh đột nhiên chủ động bắt chuyện với mình, nhưng trước mặt bao nhiêu người như vậy, anh chỉ giữ thái độ ôn hòa nhưng có chút xa cách nói: “Em sẽ tranh thủ thời gian luyện tập.”

Chu Đĩnh “ừ” một tiếng, dường như muốn nói gì đó, nhưng lại không biết mở lời thế nào. Hắn khẽ liếc sang Chu Tử Tô đang đứng cạnh "Giản Văn Minh", Chu Tử Tô lập tức thẳng lưng, vẻ mặt chân thành nhưng cũng đầy căng thẳng.

“Các cậu tiếp tục tập luyện đi.” Chu Đĩnh nói xong liền rời khỏi.

Trịnh Thỉ đặt chai nước khoáng trong tay xuống, tặc lưỡi nói: “Thầy Chu sao hôm nay kỳ lạ quá, chẳng lẽ thầy thích cậu?”

Giản Văn Khê nhàn nhạt nói: “Đừng nói bậy, coi chừng tự chuốc phiền phức.”

Trịnh Thỉ liếc nhìn camera ở phía xa, lập tức im lặng.

Dù sao anh ta vẫn cảm thấy Chu Đĩnh có gì đó không bình thường. Nếu thầy ấy đến đây để chỉ đạo bọn họ, có lẽ còn hợp lý. Đằng này đứng xem cả buổi, cuối cùng chỉ bước tới nói với Giản Văn Minh vài câu rồi bỏ đi, điều đó quá mức kỳ lạ.

Chu Tử Tô nghe xong, thoáng sững người, nhưng ngay sau đó lại nghe Giản Văn Khê nói: “Tử Tô, chúng ta tiếp tục tập luyện đi.”

Chu Tử Tô gật đầu.

Giản Văn Khê hồi nhỏ từng học nhảy. Khi ấy, do xu hướng chung nên hầu như các Omega trong trường đều học nhảy.

Sau này anh chuyển sang học nhạc cụ nên đã gác lại việc tập nhảy. Chớp mắt đã bao năm trôi qua, kỹ thuật nhảy vẫn còn nhưng cảm giác nhất thời rất khó tìm lại, cơ thể cũng không còn linh hoạt như trước.

Hơn nữa, sở trường của anh vốn không phải là nhảy. Muốn nhảy đẹp hơn Lục Dịch, Lưu Tử Nghĩa hay Cố Vân Tương là chuyện không thực tế. Dù sao vị trí trung tâm của ca khúc chủ đề cũng chắc chắn không phải là anh, kỳ thực anh không cần phải cố sức luyện tập đến vậy.

Nhưng anh làm gì cũng muốn làm đến tốt nhất. Cơm tối còn chưa ăn, chỉ ăn hai viên kẹo đường, uống một chai nước khoáng rồi tiếp tục luyện tập.

Khi mệt quá thì ngồi bệt xuống sàn cùng Chu Tử Tô thảo luận về tiết mục biểu diễn trong vòng công diễn thứ ba. Trịnh Thỉ và Tiết Thời cũng luôn ở cùng bọn họ, khiến bốn người ngày càng thân thiết hơn.

Hơn 9 giờ tối, Chu Đĩnh lại xuất hiện ở phòng luyện vũ đạo.

Lần này, hắn đi cùng Cố Vân Tương.

Cố Vân Tương vừa bước vào, các thí sinh trong phòng lập tức hào hứng chào hỏi. Hắn ta cười tươi phất tay đáp lại, sau đó đi thẳng về phía nhóm của Giản Văn Khê, cười nói: “Tôi có thể luyện ở đây không?”

Trịnh Thỉ vội vàng thu dọn quần áo, chai nước khoáng và những vật linh tinh khác: “Đương nhiên có thể.”

Cố Vân Tương quay đầu lại cười với Chu Đĩnh nói: “Chúng ta luyện ở đây đi.”

Chu Đĩnh đã thay một bộ quần áo khác, phong cách thoải mái hơn, đội mũ lưỡi trai, dáng vẻ đơn giản nhưng vẫn nổi bật.

Dù vậy, đường nét khuôn mặt sắc sảo cùng khí chất mạnh mẽ của một Alpha khiến hắn không hề bị lu mờ. Hắn rất cao, lại sở hữu bờ vai rộng như Thái Bình Dương, chỉ cần đứng đó cũng đủ làm khí thế của Trịnh Thỉ và những người khác giảm đi đáng kể.

Mọi người thấy Chu Đĩnh xuất hiện, lập tức vây lại. Chẳng bao lâu, các thí sinh từ phòng luyện tập khác cũng kéo đến.

Dưới sự nhiệt tình của mọi người, Chu Đĩnh nhảy một lượt bài nhảy của ca khúc chủ đề. Cùng một bài nhảy, nhưng cảm giác mà hắn thể hiện hoàn toàn khác Miêu Lật. Lực đạo và tiết tấu đều mạnh mẽ hơn rất nhiều.

Ngay cả Giản Văn Khê sau khi xem cũng không thể không thừa nhận rằng kỹ năng nhảy của Chu Đĩnh thực sự rất xuất sắc. Bất kể là phong cách nào, chỉ cần hắn nhảy thì đều sẽ in đậm dấu ấn cá nhân.

Bị vây quanh quá nhiều, anh liền dịch ra bên ngoài một chút.

Hiện tại điều quan trọng nhất với anh là ghi nhớ động tác trước. Phiên bản của Chu Đĩnh quá khó với anh, có xem cũng vô ích.

Chu Tử Tô cũng đi theo ra ngoài. Hai người tìm một góc khác luyện tập. Đang tập trung, bỗng thấy một gương mặt quen thuộc xuất hiện từ ngoài cửa.

Là Lục Dịch.

Nhưng Lục Dịch không đi vào đám đông mà dừng lại bên cạnh bọn họ. Hai tay đút túi quần, thần sắc bình thản nhìn cả hai nhảy.

Giản Văn Khê nhìn hắn qua gương, ánh mắt chạm nhau, Lục Dịch liền lên tiếng nói: “Hai người các cậu động tác đều đúng, nhưng nhìn vào vẫn thấy sai sai, bởi vì các cậu chưa làm đúng vị trí.”

Nói xong, hắn bước lên trước, duỗi chân chống lại chân cong của Chu Tử Tô: “Duỗi thẳng.”

Rồi lại nâng cánh tay Chu Tử Tô lên: “Đưa cao hơn.”

Trong khi đó, buổi phát sóng trực tiếp của Tinh Nguyệt Chi Chiến mở ra hơn mười cửa sổ phát sóng cùng lúc, nhưng dòng người gần như đổ xô vào cửa sổ số 7.

[Cốc cốc cốc cốc cốc.]

[Chị em bên trên có phải đang gõ mõ cầu duyên không?]

[Mọi người mau qua xem cửa sổ phát sóng trực tiếp số 7 của Tinh Nguyệt Chi Chiến! Chu Đĩnh, Cố Vân Tương, Giản Văn Minh, Lục Dịch, Chu Tử Tô cùng hội tụ!]

[Mẹ nó, thật hay giả vậy?]

[Lục Dịch đang dạy Giản Văn Minh nhảy, bạn dám tin không?]

[Wow, cái drama của chương trình này cũng quá xuất sắc đi?! Lục Dịch không phải ghét nhất Giản Văn Minh sao? Trước đó còn nói bao nhiêu lời cay nghiệt trên show mà?]

[Tôi đã sớm nói rồi, Giản Văn Minh mà lột xác, không ai có thể thoát khỏi định luật hoa thơm hút bướm!]

[Thật không ngờ nha, người đầu tiên bị Giản Văn Minh thu phục lại là Lục Dịch!]

[A a a a, hai người bọn họ ghép đôi cũng hợp phết, tôi phát hiện Giản Văn Minh đứng cạnh ai cũng có cảm giác CP a! Chu Tử Tô thì như cún con ngây thơ, sạch sẽ tuấn tú, ghép vào chính là "cún con x người đẹp lạnh lùng". Còn Lục Dịch kiểu đẹp trai băng lãnh, đứng cạnh cậu ấy lại thành "chó săn nhỏ x người đẹp lạnh lùng!]

[Lục Dịch mà là chó săn nhỏ? Lần trước Lục Dịch luyện nhảy chẳng phải khiến nhiều người chân tay rụng rời hết sao?]

[Ha ha ha ha, tôi nhớ đến cái động tác kia của Lục Dịch, giả đấy! Người châu Á sao có thể có kích cỡ như vậy được?]

[Mấy người thật hư, nhưng mà nhìn diện mạo Lục Dịch liền biết không đơn giản rồi. Cái mũi kia vừa cao vừa thẳng.]

[Đám trên lầu bàn đi đâu thế, mới có mấy giờ đã bắt đầu bàn chuyện đêm khuya hả các chị em!]

[Mọi người nói làm tôi ngứa ngáy trong lòng, lập tức lăn qua xem ngay! Tôi chính là số người ít ỏi ship cp Dịch Minh Kinh Nhân!]

[Hán Việt dịch ra là Dịch Minh Kinh Nhân? Cái tên CP này cũng quá tuyệt rồi đi!]

[Các người có phát hiện không, từ khi Lục Dịch bắt đầu dạy Giản Văn Minh nhảy, Chu Đĩnh rõ ràng mất bình tĩnh? Tôi cảm giác Chu Đĩnh cứ liên tục nhìn về phía bên đó, biểu cảm đầy ẩn ý!]

[Ghen tị sao? Ghen tị sao?]

[Ghen cái gì mà ghen, biến đi, anh trai nhà tôi không có hứng!]

[Tuyệt đối không thể nào, hiểu chút đi!]

[Thảm rồi, chuồn chuồn nhỏ tràn vào mất rồi.]

Chủ đề trong diễn đàn nhanh chóng bị đám chuồn chuồn nhỏ chiếm lĩnh, một loạt bốn chữ "Không có khả năng" bị spam khắp nơi, kèm theo ảnh chụp kèm thuốc cao bôi da chó.

Tuy rằng khả năng kiểm soát bình luận và phản kích antifan rất mạnh, nhưng dạo gần đây, đám chuồn chuồn nhỏ đang rất bất an.

Gần đây, Giải Trí Ngải Mỹ lại bắt đầu lăng xê, mà cái tên Giản Văn Minh cứ liên tục bị ghép chung với Chu Đĩnh, nhiều lần lên hot search.

Nhưng vấn đề là, tại sao anh trai nhà bọn họ không biết tránh né một chút, cứ nhìn về phía Giản Văn Minh làm gì chứ?

A a a, anh trai lại nhìn nữa kìa! Anh trai nhà tôi bị làm sao vậy!

Thực tế, trình độ vũ đạo của Cố Vân Tương đã quá chuẩn, căn bản không cần Chu Đĩnh chỉ dạy, hơn nữa bên cạnh còn có Lưu Tử Nghĩa, lại càng không cần hắn dạy.

Nhưng Chu Đĩnh không muốn rời đi, lại càng không muốn tiến về phía Giản Văn Minh bên kia, thế nên chỉ còn cách ở lại hướng dẫn nhóm thí sinh khác.

Lục Dịch vậy mà lại đi dạy Giản Văn Minh nhảy. Chuyện này thực sự nằm ngoài dự liệu của hắn, Chu Đĩnh nghĩ.

Hắn xuyên qua đám người, thường xuyên liếc mắt về phía bên đó. Lục Dịch còn vươn tay, cầm cánh tay Giản Văn Minh, một tay khác lại chạm lên cổ cậu ấy.

"Đầu nghiêng sang phải một chút." Lục Dịch vừa đẩy nhẹ cổ Giản Văn Khê vừa nói: “Chân tách ra.”

Tay Lục Dịch rất nóng, mà cổ Giản Văn Khê lại cực kỳ nhạy cảm nên Giản Văn Khê theo bản năng rụt lại một chút.

Lục Dịch thấy vậy liền thu tay về: “Phải có biên độ như vậy mới đẹp.”

Giản Văn Khê mím môi, nhẹ giọng nói: “Ừm.”

Lục Dịch liền dựa vào lan can, khoanh tay xem hai người họ nhảy lại đoạn vừa được hắn dạy lần lượt từ đầu đến cuối.

"Văn Minh nhảy còn được, Tử Tô tiếp tục luyện." Lục Dịch nói.

Mồ hôi từ thái dương Giản Văn Khê chảy xuống, gương mặt trắng nõn của anh vì vận động mà ửng hồng. Lục Dịch chưa từng thấy qua một "Giản Văn Minh" như thế này.

Trong ấn tượng của hắn, Giản Văn Minh luôn trang điểm tinh xảo, bất kể xuất hiện ở trường hợp nào cũng đều diễm lệ chói mắt. Nhưng lần này, Tinh Nguyệt Chi Chiến lại để cho hắn nhìn thấy một phiên bản Giản Văn Minh hoàn toàn khác.

Phải nói thật, hắn có hơi động tâm.

Lúc đầu, hắn tiếp cận Giản Văn Minh chỉ vì đề tài và độ hot. Đây là gợi ý từ người đại diện của hắn.

Hiện tại, Giản Văn Minh chính là nhân vật chủ đề số một của Tinh Nguyệt Chi Chiến. Nếu là trước đây, có tin đồn với Giản Văn Minh có lẽ là trăm hại mà không một lợi đối với hắn. Nhưng bây giờ thì khác.

Thời thế thay đổi, trong mười tin tức về chương trình thì có đến chín tin liên quan đến Giản Văn Minh.

"Cậu có thể tương tác với cậu ta nhiều hơn." Người đại diện nói: “Dân mạng thích xem, tổ chương trình cũng vui vẻ đẩy sóng.”

Hắn hiểu rõ đạo lý này, nhưng trong lòng vẫn có chút áy náy.

Thế nhưng, vừa rồi hắn thực sự nghiêm túc dạy. Một khi đã nghiêm túc, hắn liền quên mất những thứ khác. Dạy lâu rồi, ngược lại chính mình cũng đắm chìm vào trong đó.

Nhưng dù có thế nào đi nữa, cũng chỉ có thể xem là nhất thời rung động mà thôi. Hắn không thể thật sự thích Giản Văn Minh được, như vậy quá mất mặt.

Còn chẳng khác nào tự tát vào mặt mình.

Lục Dịch vốn tưởng rằng Giản Văn Minh sẽ kháng cự việc tương tác với hắn, nhưng không ngờ đối phương lại bình thản đến vậy. Mà chính sự bình thản này lại càng khiến hắn thêm dao động.

Thực ra, Giản Văn Minh thật sự rất rất đẹp. Dù bản thân Lục Dịch từ nhỏ đã lớn lên trong lời khen ngợi vì vẻ ngoài xuất sắc, nhưng lần đầu tiên nhìn thấy Giản Văn Minh, hắn vẫn phải kinh ngạc.

Hiện tại quan sát kỹ hơn, Giản Văn Minh không chỉ có gương mặt đẹp. Còn sở hữu một thân hình vô cùng ưu việt, dáng người cân đối, bờ vai rộng vừa phải, chân dài, cánh tay cũng dài. Khi nhảy lên, từng động tác đều đẹp mắt.

Thỉnh thoảng, áo thun cuốn lên để lộ ra một đoạn eo trắng nõn, vừa tinh tế vừa cứng cỏi. Đôi mông tròn đầy đặn, tràn đầy thanh xuân của tuổi trẻ.

Giản Văn Minh có khí chất Alpha, nhưng không hề mạnh mẽ đến mức áp đảo. Trên người cậu ấy có một loại khí chất trung hòa, giống như có thể hòa hợp cả với Alpha lẫn Omega.

10 giờ tối.

Cố Vân Tương quyết định quay về.

Thiên phú vũ đạo của hắn ta cao, không cần phải thức đêm luyện tập.

Quan trọng nhất là mục tiêu tối nay của hắn ta đã thất bại.

Giản Văn Minh dường như chẳng hề quan tâm đến việc hắn ta tiếp xúc với Chu Đĩnh.

Nói chính xác hơn, Giản Văn Minh có vẻ như không hề quan tâm đến Chu Đĩnh.

Thật đúng là kỳ quái.

Toàn bộ con người Giản Văn Minh cứ như bị hoán đổi linh hồn, từ trong ra ngoài đều thay đổi.

Hắn ta cảm thấy người duy nhất có cảm giác mất mát trong buổi tối hôm nay không chỉ có hắn ta, mà còn có cả Chu Đĩnh.

Cố Vân Tương không biết có phải mình bị ảo giác hay không, nhưng hắn ta luôn có cảm giác ánh mắt Chu Đĩnh nhìn Giản Văn Minh có chút khác lạ.

Loại ánh mắt ấy như vừa muốn nhìn, lại vừa không muốn nhìn, mang theo một sự mâu thuẫn khó hiểu.

Ý nghĩ này khiến hắn ta cảm thấy khó chịu, bởi vì hắn ta nghĩ đến một khả năng. Giản Văn Minh sau khi thay da đổi thịt không chỉ chinh phục khán giả củaTinh Nguyệt Chi Chiến, mà có lẽ còn chinh phục cả…Chu Đĩnh.

Nhưng điều này sao có thể?

Chu Đĩnh ưu tú như vậy, anh ấy là một trong những Alpha đứng đầu giới giải trí, ngay cả một ngôi sao hạng nhất như hắn ta cũng không dám vọng tưởng trèo cao đến đối phương.

Cố Vân Tương nhìn về phía Chu Đĩnh.

Chu Đĩnh đang uống nước. Từng ngụm lớn trôi xuống cổ họng, hầu kết hắn khẽ lăn lên lăn xuống, gân xanh trên mu bàn tay cũng hiện rõ. Nhưng dù như vậy, đôi mắt hắn vẫn đang hướng về phía Giản Văn Minh.

Bên cạnh hắn, vài tân binh cũng len lén nhìn về phía Giản Văn Minh và Lục Dịch, nhỏ giọng bàn tán.

“A, anh Lục Dịch thế mà lại chủ động đi dạy anh Văn Minh nhảy sao? Thật đúng là chuyện lạ thấy xong cũng đủ để sống lâu thêm vài năm.”

“Trên mạng đám fan CP Dịch Minh Kinh Nhân chắc sắp phát cuồng rồi.”

“Dịch Minh Kinh Nhân?”

“Là tên CP được ghép từ chữ cuối của Lục Dịch và Giản Văn Minh đó! Hai người bọn họ có rất nhiều fan CP!”

Dịch Minh Kinh Nhân?

Chu Đĩnh khẽ nhíu mày. Chai nước khoáng trong tay hắn bị bóp đến mức phát ra tiếng "răng rắc".

"Dịch Minh Kinh Nhân" (奕明惊人) là tên CP ghép từ tên của Lục Dịch (奕) và Giản Văn Minh (明), kết hợp lại thành cụm từ có nghĩa là "kinh diễm lòng người" hoặc "gây chấn động".

Cụm này chơi chữ từ câu thành ngữ "Nhất minh kinh nhân" (一鸣惊人), nghĩa là "một tiếng hót khiến người kinh ngạc", ám chỉ sự bùng nổ bất ngờ của một người sau thời gian im hơi lặng tiếng.

Tên CP này vừa mang ý nghĩa về hai người bọn họ, vừa thể hiện sự "gây sốt" của cặp đôi trong lòng khán giả.