Chu Đĩnh cảm thấy mình như đang ngồi tàu lượn siêu tốc.
Hắn vừa mới buông Giản Văn Minh xuống, thì lại có một đoạn video lộ ra khiến tim hắn treo ngược trở lại.
Hắn xem đi xem lại đoạn video đó mấy lần, xem đến mức máu trong người cũng sôi trào.
Cảm giác như thể vẫn chưa đủ, hắn lại đi tìm thêm những video bị lộ ra khác.
Có một đoạn quay được fan của Giản Văn Minh tôn sùng là kinh điển, lan truyền khắp nơi trên mạng.
Người quay video vốn dĩ đứng phía sau xe Minibus, ban đầu chẳng ghi lại được gì rõ ràng. Giữa đám đông chen chúc, màn hình khẽ rung hai lần, rồi bỗng chốc một bóng dáng xuất hiện.
Từ phía sau xe, từng nhân viên công tác đeo khẩu trang lần lượt bước xuống. Trong đám người bình thường với đủ mọi vóc dáng mập gầy khác nhau, bất thình lình lại xuất hiện một bóng dáng cao gầy, khoác áo lông vũ dài màu đen.
Làn da trắng, diện mạo xuất sắc, đôi chân dài thẳng tắp. Chỉ bằng khí chất và nhan sắc ấy, người này lập tức trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn.
Là Giản Văn Minh.
Khoảnh khắc cậu xuất hiện, màn hình đột nhiên chuyển sang pha quay chậm.
Dưới hiệu ứng đó, ánh mắt Giản Văn Minh vẫn lạnh nhạt như thường. Một tay cậu nắm lấy vạt áo lông vũ, liếc nhìn thoáng qua ống kính rồi lại dời tầm mắt đi. Chiếc áo khoác dài khẽ lay động theo bước chân, mái tóc đỏ cũng nhẹ nhàng đung đưa, tạo nên một vẻ đẹp tĩnh lặng nhưng đầy hào quang của một ngôi sao.
“A a a a a, Giản Văn Minh!”
“Cậu ấy bây giờ sao lại trở nên quyến rũ như vậy, có phải hồn xuyên rồi không?”
“Nói thật, Giản Văn Minh vốn đã rất đẹp rồi, nhan sắc thuộc hàng đỉnh cao trong giới giải trí.”
“Cậu ấy lại đóng phim sao? Tôi vẫn chưa quên cảm giác cay mắt khi xem diễn xuất trước đây của cậu ấy đâu!”
“Kỹ năng diễn xuất của Giản Văn Minh cũng tạm, chính là kiểu diễn thường thấy ở các ngôi sao trẻ, không tính là xuất sắc, nhưng cũng chưa đến mức gây khó chịu.”
“Gần đây cậu ấy mới vừa nổi lên, tại sao không tập trung vào sân khấu đi, chuyên tâm làm ca sĩ thật tốt, sao phải đâm đầu vào đóng phim làm gì, fan thấy lo lắng quá!”
“Anh trai nghĩ thoáng chút đi, vất vả lắm mới xoay chuyển được danh tiếng!”
Sau khi Giản Văn Khê và Chu Tử Tô lên xe, họ vẫy tay chào tạm biệt đám đông sinh viên đang vây quanh bên ngoài cửa sổ.
Chu Tử Tô vẫn còn đỏ mặt, khẽ nói: “Nhiều người thật đấy.”
Cảm giác nổi tiếng mang đến cho cậu sự hân hoan, nhưng điều in đậm trong tâm trí cậu hôm nay không phải là điều đó.
Thứ tràn ngập trong lòng cậu lúc này chính là Giản Văn Minh.
Cậu chưa từng yêu ai trước đây, nhưng hôm nay khi cùng Giản Văn Minh quay quảng cáo, nội dung lại quá mức mập mờ. Hai người vô tình chạm má vào nhau không biết bao nhiêu lần, mà mỗi lần như vậy, tai cậu đều đỏ bừng.
Giản Văn Minh quá đẹp. Dù chỉ hơn cậu hai tuổi nhưng lại toát lên vẻ thành thục và điềm tĩnh. Chính sự bình thản và tự tin đó làm cậu vừa ngưỡng mộ, lại vừa...thích.
Chu Tử Tô không ngờ rằng mình lại thích người lớn tuổi hơn mình một chút.
Cậu ngửi thấy trên người Giản Văn Minh có mùi hoa thường xuân nhàn nhạt.
Trên đời này dường như không có mùi pheromone nào dễ chịu hơn thế.
Hồi còn học trung học, giáo viên sinh lý từng nói với bọn họ rằng pheromone chính là du͙© vọиɠ lan tỏa trong không khí. Alpha đối với pheromone của Omega gần như luôn có cảm giác tự nhiên mà yêu thích. Nhưng thứ cậu đang ngửi thấy lại là pheromone của một Alpha khác, vậy mà cậu vẫn thích.
Trước đây cậu rất bài xích pheromone của Alpha, nhưng tại sao bây giờ lại cảm thấy dễ chịu đến vậy? Chẳng lẽ vì thích nên mới cảm thấy đó là pheromone tuyệt vời nhất?
Cậu nhìn sang "Giản Văn Minh", thấy người kia đang cầm iPad xem lại tư liệu quay chụp hôm nay.
Giản Văn Khê phát hiện ra màn ảnh thật thần kỳ. Khi thêm kính lọc, hình ảnh trở nên đẹp mắt chẳng khác nào một bộ phim thần tượng. Đặc biệt là cảnh quay nghịch sáng, anh suýt nữa không nhận ra chính mình.
Dưới ánh nắng mơ màng phủ xuống, nụ cười của anh dường như trở nên đặc biệt ấm áp và rạng rỡ.
Ngay cả chính anh cũng chưa từng thấy mình cười như vậy.
"Có vẻ quảng cáo này không cần lo lắng về độ ảnh hưởng rồi." Đạo diễn đưa điện thoại cho bọn họ xem: “Lên hot search rồi, một loạt lời khen ngợi.”
"Quảng cáo này khi nào có thể phát hành?" Chu Tử Tô hỏi.
"Sớm nhất là tuần sau." Đạo diễn nói: “Thật ra ban đầu chúng tôi định quay thêm một chút nữa, nhưng đạo diễn Trần Duệ nói các cậu sắp phải tham gia đánh giá ca khúc chủ đề, sợ ảnh hưởng đến việc huấn luyện của các cậu nên chúng tôi mới từ bỏ.”
"Chúng ta chỉ có 48 tiếng để luyện tập cho phần đánh giá ca khúc chủ đề." Chu Tử Tô nói: “Thời gian thực sự rất gấp, hơn nữa cả hai chúng ta đều không giỏi nhảy, không biết có thể hoàn thành được không.”
"Cứ cố hết sức là được, vị trí trung tâm đầu tiên chắc chắn thuộc về Cố Vân Tương." Giản Văn Khê nói.
Đạo diễn nghe thấy tên Cố Vân Tương thì lập tức kích động: “Các cậu có xem Cố Vân Tương diễn trong Vương Triều Kim Đà 3 không? Xem chừng cốt truyện sắp đi đến hồi kết rồi, có lẽ sẽ đóng máy trước Tết Âm lịch.”
Giản Văn Khê lắc đầu.
Anh không có thời gian xem.
Chu Tử Tô nói: “Em xem được mười mấy tập, sau đó bận chuẩn bị thi đấu nên chưa theo dõi tiếp.”
Có lẽ vì nghĩ rằng Giản Văn Minh và Cố Vân Tương cùng thuộc công ty Giải Trí Ngải Mỹ nên quan hệ khá tốt, các nhân viên xung quanh liền nhao nhao khen ngợi Cố Vân Tương.
Họ nói hắn ta đẹp trai, diễn xuất giỏi, danh tiếng tốt trong giới, lại còn ôn hòa dễ gần, không hề có dáng vẻ mắc bệnh ngôi sao.
Giản Văn Khê vốn đã biết Cố Vân Tương rất được lòng công chúng, nhưng không ngờ lại được đánh giá cao đến vậy.
Trong mắt công chúng, Cố Vân Tương chính là hình mẫu công tử nho nhã, toát lên khí chất thanh tao và cuốn hút tự nhiên.
Đây mới là đỉnh cao của diễn xuất sao? Không chỉ có thể hóa thân vào đủ loại nhân vật trên màn ảnh mà ngay cả trong đời thực, hắn ta cũng khiến những người không hiểu rõ về hắn ta phải ngưỡng mộ.
Một trái đào thối rữa từ bên trong, chỉ những ai ở gần mới có thể ngửi thấy mùi hư hỏng của nó.
Giản Văn Khê nhắm mắt, nhớ lại ngày hôm đó trong nhà vệ sinh, nụ cười lạnh nhạt và đầy khinh miệt của Cố Vân Tương khi đóng cửa lại trước mặt anh.
Một người đẹp như vậy, nhưng tâm tư lại lạnh lùng đến thế.
Cố Vân Tương nằm trên giường, nửa thân người trượt xuống mép giường, đôi chân trần trắng nõn hơi co lại dựa vào đầu giường, trong khi đầu thì rũ xuống chạm sàn.
Có lẽ vì tư thế này khiến máu dồn xuống nên cả gương mặt hắn ta đều ửng hồng. Chiếc áo sơ mi lỏng lẻo hờ hững, gần như không che nổi dấu hôn trên xương quai xanh.
Tối nay chính là lúc công bố vũ đạo của ca khúc chủ đề, cũng là lần đầu tiên tranh giành vị trí trung tâm trong Tinh Nguyệt Chi Chiến.
Lần này, hắn ta không thể thua nữa.
Vũ đạo của Giản Văn Minh rất kém, bất kể là về độ nổi tiếng, độ chín chắn hay thực lực hát và nhảy, vị trí trung tâm này chắc chắn không phải của cậu ta.
Nhưng không hiểu vì sao, trong lòng hắn ta lại có một sự thấp thỏm không thể diễn tả thành lời, một cảm giác bất an, thậm chí có chút nôn nóng.
Có lẽ là do hai vòng trước, Giản Văn Minh đã thể hiện quá xuất sắc nên giờ đây hắn ta không còn tin vào bề ngoài vụng về của Giản Văn Minh nữa.
Hắn ta thậm chí còn nghi ngờ rằng trước đó Giản Văn Minh cố tình nhảy tệ như vậy, chỉ để tự tạo cho mình một kịch bản trưởng thành, rồi đến khi bước vào vòng đánh giá ca khúc chủ đề sẽ bùng nổ khiến mọi người phải kinh ngạc.
Hắn ta thật sự hối hận.
Đáng lẽ ra ngay từ đầu hắn ta không nên đồng ý để Giản Văn Minh tham gia Tinh Nguyệt Chi Chiến.
Khi đó, Lý Nhung đã nói với hắn ta rằng vì liên quan đến Tần Tự Hành nên công ty đang gây sức ép lên Giản Văn Minh, ép rất chặt. Họ sợ Giản Văn Minh sẽ bất chấp tất cả, nên mới muốn cho cậu ta nếm chút ngon ngọt để xoa dịu.
Hắn ta đồng ý cũng vì lý do rất đơn giản.
Thứ nhất, lúc đó Lý Nhung vừa tung ra một chiêu lớn, toàn thành phố đều biết chuyện này, khiến Giản Văn Minh nổi đình nổi đám trên mạng, nhiệt độ tăng vọt.
Thứ hai, hắn ta hiểu rõ Giản Văn Minh có bao nhiêu thực lực. Nhiều lắm cũng chỉ trụ được hai, ba tập là bị loại thôi.
Như vậy, toàn bộ độ hot của Giản Văn Minh cuối cùng cũng chỉ có thể trở thành bệ đỡ cho hắn ta mà thôi.
Nhưng không ai có thể ngờ rằng, Giản Văn Minh lại âm thầm tích tụ một chiêu lớn như vậy.
Không thể thua nữa.
Thật sự không thể thua nữa.
Hiện tại, Giản Văn Minh không chỉ thắng được danh tiếng, mà còn giành được sự ưu ái của Tống Thanh - Tổng giám đốc Giải Trí Ngải Mỹ. Nhìn thái độ này, rõ ràng công ty muốn nâng cậu ta lên vị trí anh cả.
Chỉ e rằng ngay khi Tinh Nguyệt Chi Chiến kết thúc, toàn bộ tài nguyên phim ảnh của Giải Trí Ngải Mỹ sẽ đổ dồn về phía Giản Văn Minh.
Lúc này, Giản Văn Minh đã không còn điểm yếu. Cậu ta không chỉ sở hữu một nhan sắc xuất chúng, mà còn sở hữu khí chất tự nhiên dễ dàng thu hút sự chú ý.
Giờ đây, với thực lực ngày càng vững vàng, chỉ cần công ty tiếp tục rót tài nguyên cho cậu ta, sớm muộn gì Giản Văn Minh cũng sẽ trở thành một ngôi sao nổi tiếng hàng đầu.
Dù hai năm sau hắn ta có rời khỏi Giải Trí Ngải Mỹ thì đã sao? Dù có rời khỏi Giải Trí Ngải Mỹ thì hắn cũng sẽ không rời khỏi giới giải trí. Giữa Giản Văn Minh và hắn ta, vốn đã định sẵn sẽ là mối quan hệ cạnh tranh.
Cố Vân Tương chỉ cảm thấy đau đầu vô cùng. Hắn ta gác hai chân lên, máu dồn hết lên đầu khiến hắn ta nhất thời không còn nhìn rõ gì nữa. Cố Vân Tương híp mắt, lắng nghe tiếng hát vang lên từ nhóm cố vấn bên ngoài hành lang.
Mơ mơ màng màng nghe một hồi, bỗng nhiên hắn ta nghe thấy bài hát Phản Quang của Chu Đĩnh.
Chu Đĩnh…
Giản Văn Minh thích Chu Đĩnh.
Trong nháy mắt, đầu óc hắn ta bỗng trở nên tỉnh táo. Hắn ta giống như vừa tìm được cách đối phó Giản Văn Minh, sự hưng phấn bùng nổ trong lòng. Cố Vân Tương lập tức bật dậy khỏi giường, nhanh chóng vuốt lại mái tóc rối bời.
Chu Đĩnh vừa đến tổ chương trình của Tinh Nguyệt liền đi thẳng đến phòng của "Giản Văn Minh".
Nhưng Giản Văn Minh vẫn chưa về, trong phòng chỉ có mỗi Trịnh Thỉ đang hít đất trên sàn.
Thấy hắn bước vào, Trịnh Thỉ lập tức bò dậy: “Thầy Chu.”
Chu Đĩnh khẽ "Ừm" một tiếng, hỏi: “Văn Minh vẫn chưa về sao?”
"Cậu ấy đi chụp quảng cáo rồi." Trịnh Thỉ nói.
Chu Đĩnh lại "Ừm" một tiếng, sắc mặt có chút mất tự nhiên. Hắn im lặng một lúc, như thể đang cố tìm lời để nói, rồi hỏi: “Cậu luyện tập thế nào rồi?”
"Vẫn ổn." Trịnh Thỉ cười cười.
Chu Đĩnh lại "Ừm" một tiếng, nói: “Vậy cậu cứ luyện tập cho tốt đi, tôi không làm phiền nữa.”
"Thầy tìm Văn Minh sao? Nếu vậy lát nữa cậu ấy về, em sẽ nói với cậu ấy một tiếng." Trịnh Thỉ nói.
"Không cần." Chu Đĩnh nói: “Tôi cũng không có chuyện gì, chỉ tiện đường ghé qua xem các cậu thôi.”
Trịnh Thỉ gật đầu "à" một tiếng, rồi thấy Chu Đĩnh đóng cửa rời đi.
Anh ta gãi gãi đầu, cảm thấy chuyến ghé qua này của Chu Đĩnh... có chút khó hiểu.
Xem bọn họ?
Anh ta và Giản Văn Minh?
Chu Đĩnh lại chủ động đến tìm Giản Văn Minh sao!
Trời trời trời, anh ta ngửi thấy mùi máu chó ở đây!
Anh ta xắn tay áo lên, định tiếp tục tập luyện thì cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra.
Trịnh Thỉ quay đầu nhìn lại, là Giản Văn Minh.
“Cậu về đúng lúc lắm! Vừa nãy Chu Đĩnh đến tìm cậu đấy!”
Anh ta lập tức bật dậy nói.
Giản Văn Khê cởϊ áσ lông vũ ra, nói: “Tôi vừa gặp thầy ấy bên ngoài, cũng chào hỏi rồi, thầy ấy đâu có nói là tìm tôi?”
“Thật sao?”
Ai ya, sao anh ta càng ngày càng cảm thấy chuyện này thật máu chó.
Giản Văn Khê liếc Trịnh Thỉ một cái rồi đi vào toilet. Trịnh Thỉ chạy theo đến cửa toilet, hỏi: “Quay quảng cáo thế nào?”
"Cũng ổn, rất thú vị." Giản Văn Khê nói.
“Cậu bây giờ thật sự nổi tiếng rồi, tôi còn thấy đoạn video diễn xuất của cậu có rất nhiều người xem! Ngay cả buổi biểu diễn tôi tổ chức cũng chưa từng đông như vậy. Anh Giản thật sự rất hot nha!”
Giản Văn Khê rửa tay sạch sẽ, lấy khăn lau khô, nói: “Mới chỉ là bắt đầu thôi, sau này sẽ còn hot hơn nữa.”
Trịnh Thỉ nhìn "Giản Văn Minh", cười nói: “Tôi thích nhất là sự tự tin này của cậu.”
Có lẽ vì bản thân Giản Văn Khê vốn lạnh nhạt, nên khi anh nói những lời này, không hề khiến người khác cảm thấy tự cao tự đại, ngược lại còn làm người nghe thấy phấn khích hơn, thậm chí còn kích động hơn cả anh.
Bỗng nhiên trong phòng phát thanh vang lên giọng nói của Trần Duệ: “Vũ đạo của ca khúc chủ đề Tinh Nguyệt Chi Chiến sắp được công bố, các thí sinh vui lòng tập hợp tại phòng tập vũ đạo.”
Vừa nghe thấy thông báo, Giản Văn Khê lập tức chạy ra khỏi toilet, mở vali hành lý lấy ra quần áo cần thay.
Trịnh Thỉ đứng bên cạnh chờ, thấy "Giản Văn Minh" trực tiếp cởϊ áσ sơ mi, để lộ tấm lưng trắng mịn tinh tế. Vai cậu ấy rất rộng, khung xương có phần thanh thoát hơn so với các Alpha khác, eo lại rất nhỏ, đường nét sống lưng cực kỳ mê người.
Anh ta cứ thế nhìn, bỗng nhiên phát hiện Giản Văn Minh quay đầu lại liếc anh ta một cái, liền cười cười.
Giản Văn Khê không để ý đến Trịnh Thỉ, quay đầu lại tiếp tục thay quần áo, trực tiếp cởϊ qυầи xuống thay một chiếc quần tây màu xám nhạt. Lúc cúi người, chiếc quần đùi đen bó sát cơ thể khiến đường nét càng thêm rõ ràng.
Trịnh Thỉ nhìn đến mức miệng khô lưỡi khô, vội vàng quay người lấy một chiếc áo khoác mặc vào để che giấu phản ứng của bản thân.
Nhan sắc đúng là một thứ vũ khí gϊếŧ người sắc bén.
Tuy là một Alpha, nhưng mà…anh ta vẫn có thể!
Đợi Giản Văn Khê thay xong quần áo, hai người cùng nhau rời khỏi phòng, vừa vặn bắt gặp Cố Vân Tương đang đứng trò chuyện với Chu Đĩnh ở hành lang.
Phát hiện Giản Văn Minh ra ngoài, Cố Vân Tương cố ý quay đầu nhìn bọn họ một cái.
Các thí sinh lần lượt kéo ra ngoài, có lẽ không muốn chặn cả hành lang, Cố Vân Tương đột nhiên vươn tay vỗ lên cánh tay Chu Đĩnh, đẩy Chu Đĩnh sang bên cạnh một chút, bản thân cũng lùi theo.
"Trong bài biểu diễn tiếp theo có một số động tác em vẫn chưa làm tốt, muốn nhờ thầy giúp đỡ." Hắn ta nói với Chu Đĩnh.
Chu Đĩnh lên tiếng đáp lại, nhưng ánh mắt lại hướng về phía "Giản Văn Minh".
Vừa rồi, khoảnh khắc chạm mặt Giản Văn Minh ở hành lang, tim hắn đập nhanh đến mức đáng sợ. Khi Giản Văn Minh chào hắn, hắn chỉ đờ đẫn "Ừm" một tiếng.
Bây giờ lại nhìn Giản Văn Minh, hắn chỉ cảm thấy đối phương ngày càng giống Joshua.
"Thầy Chu." Cố Vân Tương gọi.
"Ừm." Hắn quay đầu, nhìn về phía Cố Vân Tương.
Cố Vân Tương dùng khóe mắt liếc Giản Văn Minh một cái, đôi môi đỏ khẽ nhếch lên, cười hỏi: “Được không?”
"Được." Chu Đĩnh nói.
Ngay sau đó, hắn liền cảm nhận được Giản Văn Minh và Trịnh Thỉ sóng vai nhau bước ngang qua bọn họ.
Trịnh Thỉ thì đúng là hay hóng chuyện, còn quay đầu nhìn về phía bọn họ mấy lần.
Giản Văn Khê lại như thể không hề thấy hai người họ, chỉ cười nhẹ rồi vẫy tay chào Chu Tử Tô ở phía xa.
Thực ra, từ khi tham gia Tinh Nguyệt Chi Chiến, Giản Văn Khê rất ít cười. Dù có cười thì cũng chỉ là nhàn nhạt, ngay cả khi giành được hạng nhất cũng chẳng thấy anh có bao nhiêu vui sướиɠ.
Rõ ràng có thể nhìn ra, anh và Chu Tử Tô rất hòa hợp.
Chu Đĩnh đột nhiên nhớ tới bảng xếp hạng thịnh hành trên mạng mà hắn vừa xem lúc trước.
Hiện tại, Giản Văn Minh và Chu Tử Tô đã có fan couple.
Hắn không biết cảm xúc trong lòng mình là gì, chỉ cảm thấy có chút chua xót.
Cố Vân Tương khẽ mím đôi môi đỏ.
Ban đầu hắn ta cứ tưởng khi Giản Văn Minh nhìn thấy hắn ta và Chu Đĩnh ở cạnh nhau, đối phương sẽ ghen.
Nhưng vừa rồi, Giản Văn Minh thậm chí còn chẳng buồn liếc mắt nhìn bọn họ lấy một cái.
Như thể cậu ta hoàn toàn không hề để tâm.
Có lẽ do hắn ta và Chu Đĩnh đứng nói chuyện quá mức quang minh chính đại, không đủ ám muội?
Chờ đến khi Giản Văn Minh nhận ra bầu không khí ái muội giữa hắn ta và Chu Đĩnh, e rằng khi đó cậu ta sẽ không còn bình tĩnh như vậy nữa.
Hắn ta ngẩng đầu liếc mắt nhìn Chu Đĩnh một cái.
Dù chỉ là cố tình diễn cho Giản Văn Minh xem, nhưng khi thực sự đứng gần nhau như vậy, mặt đối mặt với một Alpha ưu tú và mạnh mẽ như Chu Đĩnh. Thân là một Omega, hắn ta cũng không thể kiềm chế phản ứng sinh lý theo bản năng.
Hắn ta cảm thấy cơ thể nóng rực, nhưng trong l*иg ngực lại có chút lạnh lẽo.
Cơ thể này đã bị trêu đùa đến mức vô cùng dâʍ ɭσạи, cũng chính là chìa khóa giúp hắn ta mở ra con đường thành công.
Nhưng đồng thời, đây cũng là chứng cứ tội lỗi mà cả đời hắn ta căm hận nhất, vĩnh viễn không thể xóa nhòa, giống như tuyến thể đã bị thay đổi, không ngừng nhắc nhở hắn ta về cái giá mà mình đã phải trả để đi đến ngày hôm nay.
Chính vì đã bỏ ra quá nhiều, nên hắn ta lại càng không cho phép bất cứ ai xâm phạm đến thành quả của mình.
…
Ngay khi vũ đạo của ca khúc chủ đề Tinh Nguyệt Chi Chiến được công bố, cả hiện trường lập tức vang lên những tiếng kêu rên thảm thiết.
[Không chỉ các thí sinh kêu trời, mà ngay cả các cư dân mạng cũng cảm thấy vũ đạo của ca khúc chủ đề lần này quá mức khó khăn!]
[Làm ca khúc chủ đề thế này có phải hơi quá đáng không?]
[Ban tổ chức có vẻ không hề nhân nhượng cho những ngôi sao lâu năm như Vũ Minh Hoán nhỉ.]
[Cái này khó quá đi mất! Tử Tô đáng yêu của tôi với Văn Minh biết làm sao bây giờ!]
[Ha ha ha, hôm trước lộ ra vũ đạo của ca khúc chủ đề đâu có như thế này, ban tổ chức lại sửa đổi nữa à?]
[Giản Văn Minh vừa lấy hai lần hạng nhất, có người không chịu nổi rồi sao?]
[Ban đầu còn mong đợi cuộc chiến giành vị trí trung tâm, giờ làm thế này, chắc chắn Cố Vân Tương sẽ chiếm vị trí đó mất thôi!]
[Đúng là bịa đặt đáng xấu hổ! Giản Văn Minh tuy lấy hai lần quán quân, nhưng vị trí trung tâm của ca khúc chủ đề là do phiếu bầu quyết định. Phiếu bầu trên mạng, Cố Vân Tương vẫn luôn đứng đầu, làm ơn hiểu chuyện chút đi!]
[Vũ đạo khó thế này, Giản Văn Minh có muốn đi tìm Chu Đĩnh để xin ít kinh nghiệm không? Dù gì Chu Đĩnh cũng là cố vấn vũ đạo mà!]
[Ha ha ha ha ha! Đúng rồi! Mọi người cứ cho rằng ban tổ chức đang gây khó dễ cho Giản Văn Minh, nhưng biết đâu bọn họ cố ý muốn tạo cơ hội để cậu ấy với Chu Đĩnh cùng khung hình thì sao?]
[Ôi trời ơi, bạn nói thế làm tôi kích động quá! Song tính A mãi đỉnh!]
[Đừng có lắm mồm nữa, chuồn chuồn nhỏ sắp lao vào xé xác các các bạn rồi đấy!]
...
Dù ai oán giận thế nào, nhưng vũ đạo đã được công bố nên các thí sinh cũng chỉ có thể nhanh chóng nắm lấy thời gian để luyện tập.
Lần này, bốn phòng học nhảy lớn đều được mở ra, ngoài ra còn có hơn mười phòng học nhỏ. Giản Văn Khê và Chu Tử Tô đều chọn học ở phòng lớn.
Như vậy có thể quan sát cách những người khác tập luyện, cũng có thể học hỏi lẫn nhau.
Trịnh Thỉ cùng đồng đội Tiết Thời có nền tảng vũ đạo khá tốt so với các tân binh khác, học rất nhanh, sau khi nắm vững liền quay sang giúp đỡ ba người bọn họ.
Vừa luyện tập, Trịnh Thỉ vừa lén lút nói với Giản Văn Khê: “Chu Đĩnh hình như vẫn luôn nhìn cậu đấy.”
Giản Văn Khê nghe vậy, quay đầu nhìn thoáng qua.
Chu Đĩnh đã đến phòng nhảy này rất lâu nhưng vẫn chưa rời đi. Tuy nhiên, hắn không trực tiếp chỉ đạo bọn họ mà tập trung hướng dẫn nhóm Sở Nhiên ở bên cạnh.
Nhưng Giản Văn Khê có thể chắc chắn rằng Chu Đĩnh vẫn luôn dõi theo mình.
Anh cũng đã nhận ra điều đó.
Chu Đĩnh rốt cuộc có ý gì? Hắn vẫn còn nghi ngờ thân phận của mình sao?
Vừa phân tâm suy nghĩ, Giản Văn Khê vô thức lảo đảo, dưới chân không vững ngã người về phía Chu Tử Tô.
Chu Tử Tô vội vàng đỡ lấy anh. Cú va chạm hơi bất ngờ khiến Chu Tử Tô cảm nhận rõ ràng hơi ấm từ cơ thể đối phương. Cảm giác này quá mới mẻ và xa lạ đối với cậu. Trong nháy mắt, khuôn mặt đỏ bừng, lúng túng nói: “Anh Giản, cẩn thận.”
Giản Văn Khê đứng vững, mỉm cười hỏi: “Không dẫm phải cậu chứ?”
“Không.”
Chu Tử Tô buông lỏng tay, chỉ cảm thấy cánh tay mình vẫn còn vương lại chút hơi ẩm từ cánh tay "Giản Văn Minh".
Mang theo hương thơm ngọt ngào của hoa thường xuân sau cơn mưa.
Giản Văn Khê khẽ mím môi, ngay lúc đó liền phát hiện có người đang tiến về phía mình.
Ngẩng đầu lên nhìn, là Chu Đĩnh.
Bên cạnh, Trịnh Thỉ vẫn luôn len lén quan sát Chu Đĩnh, thấy cảnh này liền nhếch môi cười.
Nghĩ thầm, rốt cuộc cũng không nhịn được mà đi tới.
Hắc hắc.
Anh ta cứ cảm thấy thái độ của Chu Đĩnh đối với Giản Văn Minh có gì đó rất kỳ lạ.
Anh ta ngửi được mùi vị của máu chó, còn có cả hương vị của tình yêu!
Chu Đĩnh yêu Giản Văn Minh? Vừa nghĩ đến khả năng này, Trịnh Thỉ liền muốn đánh mình.
Không có khả năng!
Cao dán lên da chó!