Giản Văn Khê lại một lần nữa gọi điện thoại cho Giản Văn Minh.
Giản Văn Minh gấp gáp hỏi: "Thế nào? Chu Đĩnh có làm gì anh không?"
Giản Văn Khê lắc đầu: "Không có."
Nhưng thực sự rất nguy hiểm.
Bởi vì anh gần như chắc chắn rằng Chu Đĩnh sẽ sử dụng pheromone với anh.
Mặc dù anh sống như một Alpha và dùng thuốc ức chế rất mạnh, thuốc này không chỉ giúp anh kiểm soát kỳ phát tình mà còn tăng cường khả năng kháng lại pheromone của Alpha.
Tuy nhiên, Chu Đĩnh là một Alpha vô cùng mạnh mẽ, thuốc ức chế có thể không đủ để ngăn cản.
"Nhưng nếu anh ấy dùng pheromone với anh..." Giản Văn Minh cũng lo lắng.
"Anh chịu được." Giản Văn Khê nói: "Anh hy vọng hắn dùng pheromone với anh, nếu anh chịu được một lần thì hắn sẽ không nghi ngờ gì nữa."
Nhưng hiện giờ, mọi chuyện lại có chút mơ hồ, anh không rõ Chu Đĩnh có còn nghi ngờ anh hay không.
Hắn nhận ra hương hoa thường xuân trên người của anh.
Nghĩ đến những lời Chu Đĩnh nói vừa rồi, những câu về pheromone, quả thật phản ánh quan điểm của anh từ trước đến nay.
Anh luôn căm ghét những kẻ lợi dụng pheromone của mình để áp chế Omega. Dựa vào ưu thế sinh lý để tỏ vẻ hung hăng, trong mắt anh, đó là loại Alpha tệ hại nhất.
Việc anh phun pheromone giả lên người để che đậy thân phận, có phải đã phun quá nhiều hay không?
Khi về ký túc xá, Giản Văn Khê liền đi tắm. Lần này, anh quyết định không dùng bất kỳ loại pheromone nào.
Kết quả, vừa bước ra khỏi phòng tắm, anh đã nghe Trịnh Thỉ đột nhiên ngồi bật dậy từ trên giường, ngửi ngửi rồi hỏi:
“Có Omega nào phát tình sao? Mùi pheromone thơm quá!”
Giản Văn Khê: "..."
Anh vội chỉnh lại nút áo ngủ: “Mùi pheromone gì? Cậu ngửi thấy gì vậy?”
“Cậu không ngửi được à?” Trịnh Thỉ nhíu mày đáp: “Giống như mùi...hoa hồng? Là Omega nào đang phát tình nhỉ? Mùi này xuyên qua cả cửa phòng, tôi chưa từng ngửi qua pheromone nào mê người đến thế.”
Nói xong, anh ta liền nhảy xuống giường định đi kiểm tra.
Thấy Trịnh Thỉ đi ra ngoài, Giản Văn Khê chạy nhanh vào phòng tắm phun một ít pheromone Alpha lên người.
Chỉ một lát sau, Trịnh Thỉ từ bên ngoài trở về, nhíu mày khó hiểu: “Ra ngoài thì lại không ngửi thấy gì nữa.”
Nói xong, ánh mắt anh ta hướng thẳng về phía Giản Văn Khê.
Giản Văn Khê nói: “Ngủ đi, mệt chết.”
Trịnh Thỉ trèo lên giường, xoay người lại đối mặt với anh: “Nói thật, hôm nay Chu Đĩnh nói gì với cậu mà sắc mặt cậu kỳ lạ thế?”
Giản Văn Khê nói: "Thầy ấy bảo tôi cố gắng lên."
Nói vậy nhưng anh không ngủ ngay, gối tay lên đầu, hình ảnh Chu Đĩnh hiện lên trong đầu.
Thật ra sau tối nay, ấn tượng của anh về Chu Đĩnh đã tốt lên rất nhiều.
Ít nhất, Chu Đĩnh là một Alpha rất có ý chí.
Hắn thích mình thật sao?
Nhưng người thích anh quá nhiều, mà đối với Chu Đĩnh, anh thực sự chẳng có ấn tượng gì đặc biệt. Nhắm mắt lại suy nghĩ hồi lâu, thứ hiện lên trong đầu cũng chỉ là một bóng dáng mờ nhạt, chẳng rõ ràng hơn được.
“Cậu đẹp thật đấy.” Trịnh Thỉ bỗng nhiên nói.
Giản Văn Khê mở mắt ra, liền thấy Trịnh Thỉ đang nhìn mình với nụ cười đầy trêu ghẹo.
“Biến.” Anh hừ một tiếng, bắt chước giọng điệu của em trai mình.
Trịnh Thỉ phá lên cười, rồi trở mình nằm ngay ngắn: “Đáng tiếc cậu không phải Omega. Nếu là Omega, Chu Đĩnh chắc chắn sẽ bị cậu làm cho mê mệt đến điên đảo mất.”
“Ý cậu là thầy ấy sẽ bị mê hoặc đến phát điên à?”
“Thì mình nói là mê mệt đến điên đảo cũng có khác đâu.” Trịnh Thỉ cười.
Giản Văn Khê cũng bật cười, tâm trạng thoải mái hơn phần nào.
Khương Hồng gần như phải vội vã quay lại ngay trong đêm. Cô nghe Tiểu Vương nói rằng trạng thái của Chu Đĩnh có chút bất thường.
Về đến nơi, cô trực tiếp đi thẳng đến phòng Chu Đĩnh. Lúc này hắn vẫn đang ngủ, khoác áo ngủ ra mở cửa.
Khương Hồng bước vào, hỏi: “Có phải cậu đã bị Giản Văn Minh ảnh hưởng quá sâu?”
Cô xuất phát từ góc độ tình cảm cá nhân, không muốn Chu Đĩnh tiếp tục tham gia chương trình này.
Cô rất sợ Chu Đĩnh sẽ thực sự yêu Giản Văn Minh.
Không thể tìm được người thật, lại chọn người thay thế để tự an ủi mình, điều này không phải là cách giải quyết.
Cô quay đầu nhìn Chu Đĩnh, Chu Đĩnh nói : “Tôi đã hỏi thẳng Giản Văn Minh, cậu ấy không phải Joshua.”
Khương Hồng ngẩn ra một chút, sau đó giật mình hỏi: “Cái gì, cậu tự mình hỏi cậu ta. Cậu hỏi thế nào?”
Thấy Chu Đĩnh không nói gì, cô liền nói: “Đừng tùy tiện kể chuyện riêng của mình cho người khác, nhất là với Giản Văn Minh. Hiện giờ cậu ta đang ở thời kỳ phát triển mạnh, rất nguy hiểm. Với cậu ta, những lời đồn đại trước đây là công cụ để tạo nhiệt độ. Nhưng bây giờ, đối với cậu ta mà nói thì nó đã trở thành lịch sử đen.
Nếu muốn tiến xa hơn, cậu ta nhất định phải tẩy trắng đoạn lịch sử đen này. Cậu xem đi, Giải Trí Ngải Mỹ chắc chắn không bỏ qua cơ hội này đâu.”
Chu Đĩnh ngồi xuống ghế sofa, vươn tay cầm lấy điếu thuốc.
Khương Hồng nhìn cậu, nhíu mày nói: “Sao cậu lại hút thuốc nữa rồi?”
Trong giới giải trí, gần như ai cũng hút thuốc, nhưng Chu Đĩnh rất ít khi làm vậy... cũng không thể nói là rất ít. Phải nói rằng, cậu ấy hút theo từng giai đoạn. Mỗi tháng sẽ có một hai ngày như thế, cậu ấy hút rất nhiều, đặc biệt là vào những kỳ mẫn cảm mỗi năm.
Khương Hồng ngồi xuống bên cạnh, lặng lẽ nhìn Chu Đĩnh.
Cô vẫn rất đau lòng vì cậu.
Giọng cô dịu dàng: “Kỳ thật, tôi cảm thấy cậu có chút quá cố chấp. Cậu nên buông bỏ bớt gánh nặng trong lòng, học cách chấp nhận những điều mới mẻ. Cậu không thể sống mãi trong quá khứ, người ấy cũng đâu thể ở mãi trong cuộc đời cậu được. Cả đời còn dài lắm.”
Chu Đĩnh hút hai điếu thuốc, giọng nhàn nhạt nói: “Joshua có lẽ đã sớm quên tôi rồi. Nếu tôi cũng quên cậu ấy, vậy những năm nay tôi nhớ nhung là vì cái gì? Thật vô nghĩa.”
Tình yêu đơn phương không có hồi đáp vốn dĩ là vô nghĩa. Cái gọi là ý nghĩa chẳng qua là sự tự an ủi của người đang yêu đơn phương mà thôi.
Người luôn sống thực tế và đề cao chủ nghĩa thực dụng như Khương Hồng cũng nghĩ như vậy.
Nhưng cô không thể nói ra điều đó. Nói ra chỉ càng khiến Chu Đĩnh thêm phiền muộn.
Cô liền nhẹ giọng khuyên: “Tiểu Chu, khi tôi còn đi học cũng đã trải qua một mối tình rất đẹp. Nhưng sau đó, vì nhiều lý do nên chúng tôi chia tay. Sau này, tôi gặp được người yêu hiện tại và tôi cảm thấy mình thực sự yêu cô ấy, thậm chí còn hơn cả người trước.
Cậu không thử làm quen, không thử mở lòng thì sẽ không bao giờ biết được người tiếp theo cậu yêu là yêu nhiều hơn hay ít hơn."
Nhưng chính cô cũng biết, những lời này Chu Đĩnh sẽ không nghe.
Nếu muốn nghe, cậu ấy đã nghe từ lâu rồi.
Chu Đĩnh thực sự rất cố chấp.
“Những lời này thật khiến người ta đau lòng.” Chu Đĩnh bỗng dưng nói.
Yêu một người, lại còn có thể yêu một người khác hơn.
Chính vì đó là một chân lý đã được người đời nghiệm chứng, nên lại càng khiến người ta đau lòng hơn.
Khương Hồng ngẩn ra một lúc, rồi chỉ biết thở dài.
Ngây thơ quá.
Một người như Chu Đĩnh, tại sao lại ngây thơ đến thế?
Cả đêm ấy, Giản Văn Khê không thể nào ngủ ngon được.
Anh cứ nghĩ mãi về Chu Đĩnh, lăn qua lộn lại không tài nào chợp mắt được.
Vì thời điểm đêm khuya tĩnh lặng, biểu cảm của Chu Đĩnh lại càng hiện rõ hơn trong tâm trí anh. Anh nhớ ánh mắt như đẫm lệ của hắn.
Hắn thật sự thích mình sao?
Điều đó thật có chút đáng thương.
Bởi vì anh là Giản Văn Khê, ngay từ khi còn nhỏ đã không có nhiều khát vọng về tình yêu. Đối mặt với tình cảm mãnh liệt, anh ngược lại chỉ biết lùi bước.
Cảm thấy bản thân không thể đáp lại, nên cũng chẳng cần bắt đầu, tránh làm đối phương phải chịu thiệt thòi.
Tôn trọng nhau, giữ khoảng cách như khách, vẫn là tốt nhất.
Anh nằm thao thức đến khi trời gần sáng mới thϊếp đi, nhưng kết quả, tám giờ sáng đã bị ai đó đánh thức.
Mở mắt ra, anh thấy trước mặt là Lý Nhung, người đang dán một miếng băng cá nhân trên mặt.
Anh ngẩn người một chút, rồi ngay lập tức bật dậy từ trên giường.
Phản ứng mạnh mẽ như vậy khiến Lý Nhung cũng giật mình.
Lý Nhung nhíu mày, nói: “Tôi thấy người khác đều đã đi huấn luyện, còn cậu thì vẫn đang ngủ nướng.”
Giản Văn Khê xoa xoa đôi mắt, nhìn kỹ Lý Nhung.
Khuôn mặt Lý Nhung thoạt nhìn vẫn còn vài vết bầm tím, xanh xanh tím tím.
Đây là...
Bị đánh?
Quả thật khiến người ta hả dạ.
“Dậy đi, lát nữa Tổng giám đốc Tống sẽ đến.”
“Tổng giám đốc Tống?”
Lý Nhung nói: “Ngài ấy đến đây đặc biệt là để gặp cậu.”
Giản Văn Khê rời giường đi rửa mặt, ra ngoài thì đã không thấy bóng dáng Lý Nhung đâu nữa.
Một lát sau, Trịnh Thỉ chạy bộ trở về, vừa thở vừa nói: “Người của công ty cậu đến rồi, hiện đang ở phòng của Cố Vân Tương.”
“Cố Vân Tương đã về rồi sao?”
Trịnh Thỉ gật đầu: “Tôi thấy cậu ta còn mang theo hành lý, chắc là định ở lại.”
Anh ta vừa nói xong, bên ngoài đã thấy một nhóm người tiến vào.
Giải Trí Ngải Mỹ là một trong những công ty giải trí thuộc top đầu trong nước. Nền tảng vững chắc, quan hệ rộng rãi, đến cả Trần Duệ cũng phải nhường nhịn ba phần. Trần Duệ đặc biệt đích thân đi cùng Tống Thanh, bên cạnh còn có máy quay theo dõi.
Tống Thanh so với các ông chủ khác ở trong nước thì có thể coi là một sự tồn tại khá là đặc biệt. Ông ta rất cởi mở, yêu thích gameshow, tuy không phải nghệ sĩ nhưng lại là cái tên mà ai cũng biết trong giới giải trí.
“Tổng giám đốc Tống.” Giản Văn Khê bước tới bắt tay.
Tống Thanh cầm tay anh không vội buông, cười tủm tỉm nói: “Chúc mừng cậu nhé, liên tục giành được quán quân hai tập! Tôi còn mang theo mấy hậu bối đến đây, vừa để cổ vũ cho cậu và Vân Tương, vừa để bọn họ học hỏi thêm kinh nghiệm.”
Cũng không quên dìu dắt những gương mặt mới trong công ty, nhân cơ hội đưa họ xuất hiện trên một chương trình đang bùng nổ thế này.
Tống Thanh nhìn qua phòng ở của Giản Văn Khê, sau đó mời anh cùng Cố Vân Tương và mọi người đi ăn cơm.
Bữa cơm được ăn ở nhà ăn công cộng, Trương Tư Hằng và Miêu Lật cũng có mặt.
Chung Nhạc không đến, Chu Đĩnh cũng không xuất hiện.
Cố Vân Tương vẫn giữ được vẻ bình tĩnh, lúm đồng tiền nhẹ nhàng thoáng hiện trên khuôn mặt. Thỉnh thoảng khi ánh mắt giao nhau với Giản Văn Khê, đôi mắt hắn ta vẫn ánh lên sự dịu dàng.
Nhưng trong lòng hắn ta đang rất bức bối.
Thua "Giản Văn Minh" hai lần liên tiếp.
“Buổi tối thứ Tư tuần này có một sự kiện Gala Thời trang, cậu cũng tham gia đi.” Trước khi rời đi, Tống Thanh nói với Giản Văn Khê.
“Thời gian có hơi gấp.” Lý Nhung nói.
“Còn hai, ba ngày nữa, gấp cái gì?” Tống Thanh nói.
“Cậu ấy đã nhận lời tham dự một sự kiện khác, là lịch trình trước đó, cũng vào ngày thứ Tư.” Lý Nhung giải thích.
“Sự kiện gì?” Giản Văn Khê hỏi.
“Một buổi khai trương của trung tâm thương mại.” Lý Nhung thu lại nụ cười, vẻ mặt nghiêm túc hẳn lên khi nhìn Giản Văn Khê.
Tống Thanh nhìn nhìn Lý Nhung: “Hồi nãy có máy quay, tôi không tiện hỏi. Chuyện trên mặt anh là sao đây?”
Lý Nhung hơi khựng lại, đáp: “Trong phòng tắm sơ ý trượt chân ngã.”
“Anh nên nói sớm thì tôi đã không bắt anh đến rồi. Nhìn bộ dáng anh thế này lên hình, người ta không biết lại tưởng bị ai đánh.”
Lý Nhung hơi đỏ mặt, không nói gì.
Tống Thanh nhìn qua Giản Văn Khê, nói: “Nếu đã có lịch trình khác thì thôi vậy, chờ Nguyên Đán tới dự lễ trao giải nghệ sĩ cũng được.”
Ông ta nở một nụ cười, nhìn nhìn Giản Văn Minh.
Thằng nhóc này thay đổi thật nhiều.
Lần trước ông ta đã cảm thấy như vậy, giờ đây đứng đối mặt quan sát, cảm giác ấy lại càng rõ ràng hơn.
“Biểu hiện không tồi, tiếp tục cố gắng.” Tống Thanh nói.
Giản Văn Khê gật gật đầu.
Cuối cùng anh cũng tiến thêm một bước về phía trước.
Lý Nhung tiễn Tống Thanh ra xe, sau đó mới quay lại nhìn Giản Văn Khê.
Giản Văn Khê hỏi: “Hoạt động thương mại gì đó, anh đã sắp xếp ổn thỏa chưa?”
Sắc mặt Lý Nhung âm trầm nói: “Cậu nên thấy may mắn, cuối cùng cũng có cơ hội kiếm tiền.”
Lý Nhung đã an bài cho Giản Văn Khê một buổi tham dự hoạt động thương mại.
Đó là một sự kiện khai trương của trung tâm thương mại ở một thành phố nhỏ, với mức độ chú ý rất thấp.
Gala Thời trang là một sự kiện lớn trong ngành, chỉ đứng sau lễ trao giải nghệ sĩ vào dịp Nguyên Đán. So với sự kiện thời trang, một hoạt động đứng trên sân khấu tại trung tâm thương mại có tầm ảnh hưởng nhỏ đến mức gần như không đáng kể.
Khi Giản Văn Khê bước vào tòa nhà lớn, vừa đến sảnh chính anh đã thấy Chu Đĩnh bước ra, được Khương Hồng và một nhóm người vây quanh.
Anh đứng một bên, gật đầu chào Chu Đĩnh.
Chu Đĩnh cũng gật đầu đáp lại, rồi tiếp tục cùng nhóm người đi ra ngoài.
Từ sau khi Chu Đĩnh rời đi, đã hai ba ngày trôi qua mà không thấy hắn quay lại.
Còn Giản Văn Khê cuối cùng cũng chuẩn bị tham gia sự kiện thương mại đầu tiên trong sự nghiệp của mình.
Lý Nhung thật sự bị sốc.
Bởi vì khi hắn cùng đối phương thương lượng giá cả, đối phương đưa ra mức giá là 1,7 tỷ.
Cái gì? Giản Văn Minh bây giờ đã có giá trị cao đến mức này sao? Hai bài hát mà có thể lên đến 1,7 tỷ?
“Chúng tôi biết Văn Minh hiện tại rất nổi, đây lại là lần đầu cậu ấy tham gia sự kiện thương mại sau khi nổi tiếng, nhưng chúng tôi chỉ có thể trả mức giá này thôi.” Đối phương vẫn có chút lúng túng giải thích.
Lý Nhung: "…"