“Có thể cùng cậu nói hai câu được không?”
Giản Văn Khê quay đầu, thoáng nhìn chiếc xe buýt.
Mọi người đều đã lên xe.
“Tôi sẽ gọi người lái xe đưa cậu về sau.” Chu Đĩnh nói: "Chúng ta qua bên kia nói chuyện đi.”
Trịnh Thỉ và những người khác qua cửa sổ xe tò mò nhìn hai người bọn họ.
Trong ánh mắt đám người hóng chuyện, sự nhiệt tình như muốn tràn ra.
Giản Văn Khê gật đầu liền theo Chu Đĩnh đi về phía xa.
Trịnh Thỉ lập tức thò đầu ra gọi với theo: “Văn Minh, xe sắp chạy rồi, cậu muốn bọn tôi chờ không?”
Không đợi Giản Văn Khê trả lời, đã nghe Chu Đĩnh nói: “Không cần, lát nữa tôi sẽ đưa cậu ấy về.”
Tất cả người trong xe ngay lập tức hóa đá.
Cái gì?
Bọn họ không nghe lầm chứ? Chu Đĩnh muốn đích thân đưa Giản Văn Minh về?
Bốn chữ "Không có khả năng" còn đang khắc sâu trong đầu bọn họ đây này.
“Thầy Chu tìm Văn Minh là có chuyện gì vậy?”
“Thầy Chu nói tự mình đưa Giản Văn Minh về á…”
“Tối nay có quá nhiều dưa, tôi ăn đến mức không tiêu nổi nữa rồi!”
Sắc mặt Chu Tử Tô nghiêm túc, nhìn chằm chằm ra bên ngoài.
Trịnh Thỉ ghé vào cửa sổ cười cười.
Anh ta nghĩ, hóa ra Chu Đĩnh từng chán ghét Giản Văn Minh là thật. Nhưng hiện tại, có lẽ không còn chán ghét nữa, điều này xem ra cũng không giả.
Dù sao thì, màn trình diễn của Giản Văn Minh trong 《Tinh Nguyệt Chi Chiến》 đã khiến tất cả mọi người phải kinh ngạc.
Trịnh Thỉ kéo cửa sổ lại, qua lớp kính pha lê, ánh mắt nhìn theo bóng dáng Giản Văn Minh và Chu Đĩnh sóng vai đi xa.
Chu Đĩnh cao hơn 1m9, còn Giản Văn Minh tuy không thấp, cũng vượt ngưỡng 1m8, nhưng khi đứng cạnh nhau thì sự khác biệt vẫn rất rõ ràng. Bờ vai của Chu Đĩnh rộng hơn, vóc người cao lớn vững chãi, trong khi Giản Văn Minh thì cao gầy, mảnh khảnh, thoạt nhìn lại có vài phần giống một Omega.
Thầy Chu quả nhiên không hổ danh là Alpha nổi bật nhất trong giới giải trí. Dù đứng trước mặt Omega hay Alpha khác, khí thế anh ấy đều khiến người ta trông nhỏ bé hẳn đi, hoàn toàn không có một chút khí thế nào.
Ở góc xa, trợ lý Tiểu Vương của Chu Đĩnh đang tránh ở một bên gọi điện thoại.
Cậu ta đang nói chuyện với Khương Hồng.
Khương Hồng hôm nay đi cùng các tân binh của phòng làm việc đến một địa điểm khác. Khi xem buổi phát sóng trực tiếp từ xa, cô đã sớm nhận ra có điều bất thường. Khoảnh khắc Chu Đĩnh chủ động nói chuyện với Giản Văn Minh, cô liền cảm thấy bất an. Chương trình vừa kết thúc, cô lập tức lướt qua hot search.
Quả nhiên, từ khóa “Biểu cảm của Chu Đĩnh khi nhìn Giản Văn Minh” đã leo lên top hot search.
Thật đúng là cao bôi da chó!
Hot search này không phải công ty của bọn họ mua.
Tám, chín phần mười chắc chắn là trò của Giải Trí Ngải Mỹ.
“Cậu ấy hiện tại đang ở đâu?” Khương Hồng hỏi: “Cậu đưa điện thoại cho cậu ấy, tôi muốn trực tiếp nói chuyện với cậu ấy.”
Tiểu Vương ngập ngừng, lời nói có phần lắp bắp: “Anh Chu…hiện tại…”
Cậu ta vừa nói vừa liếc mắt về phía xa, nhìn thấy Chu Đĩnh và Giản Văn Minh đang đứng đối mặt nhau.
“Anh Chu… đang nói chuyện với Giản Văn Minh.”
"Cái gì?" Khương Hồng như không tin vào tai mình.
“Nói chuyện với Giản Văn Minh?”
Giản Văn Khê cũng đưa mắt nhìn ra xa, nhận ra một vài nhân viên công tác đang lén lút quan sát bọn họ.
Anh quay sang nhìn Chu Đĩnh nói: “Có chuyện gì thì nói đi.”
Chu Đĩnh đứng yên, đôi mắt thẳng tắp nhìn anh, trong ánh mắt thoáng chút kỳ lạ.
Giản Văn Khê lặng lẽ đội lại mũ, hai tay đút sâu vào túi áo.
Chu Đĩnh lên tiếng hỏi: “Cậu đã từng đến nước Y sao?”
Câu hỏi này, hắn đã từng hỏi qua Giản Văn Minh.
Đó là khi bọn họ lần đầu tiên gặp mặt.
Nhưng khi ấy, Giản Văn Minh đã phủ nhận.
Chu Đĩnh từng nghĩ rằng không có lý do gì để Giản Văn Minh nói dối về chuyện này, hơn nữa tính cách của cậu ấy và Joshua lại hoàn toàn khác biệt. Vì vậy, hắn không tiếp tục truy vấn.
Nhưng hiện tại thì khác.
Giản Văn Minh càng ngày càng có những điểm giống Joshua.
Sự giống nhau ấy khiến Chu Đĩnh cảm thấy như bị mê hoặc, thậm chí nảy sinh ra những ý nghĩ có phần hoang đường.
Giản Văn Khê sững người trong chốc lát, ánh mắt lạnh đi vài phần, đối diện thẳng với ánh nhìn của Chu Đĩnh.
Chu Đĩnh không hề né tránh, ánh mắt thẳng tắp nhìn anh.
“Không có.”
Giản Văn Khê nói.
Tim của Giản Văn Khê đập nhanh hơn một chút.
Lúc trước, khi Giản Văn Minh bước chân vào giới giải trí, em ấy sử dụng thân phận quê hương trong nước và dùng tên tiếng Trung. Vậy tại sao Chu Đĩnh lại nghĩ đến việc liên hệ anh với nước Y?
Chẳng lẽ hắn đã phát hiện ra điều gì đó?
Hoặc...có thể nào hắn đã biết bọn họ là anh em song sinh?
Ánh mắt Giản Văn Khê trở nên cảnh giác, nhìn thẳng Chu Đĩnh: “Thầy Chu, vì sao lại hỏi như vậy?”
Chu Đĩnh nói: “Cậu rất giống một người tôi từng gặp ở nước Y.”
Giản Văn Khê cười cười, không nói chuyện. Ngón tay trong túi áo hơi cuộn lại, nhưng giọng nói vẫn bình tĩnh: “Vậy sao?”
“Joshua.” Chu Đĩnh nói.
Giản Văn Khê hỏi: “Cái gì?”
Chu Đĩnh không nói thêm, ánh mắt thẳng tắp nhìn anh.
Giản Văn Khê khẽ nhếch môi cười, nói: “Anh tìm tôi chỉ để hỏi chuyện này sao?”
Chu Đĩnh bất ngờ tiến một bước về phía anh.
Một cơn gió nhẹ từ phía Giản Văn Khê thổi qua, mang theo pheromone hương hoa thường xuân vô cùng rõ ràng.
Hương thơm này làm Chu Đĩnh tỉnh táo lại. Hắn đưa tay đút vào túi áo khoác, nói: “Chỉ vậy thôi.”
Giản Văn Khê nói: “Tôi chưa từng đến nước Y. Nơi đó không thích hợp để du lịch, cũng không có gì đáng để mua sắm. Joshua, là tên riêng sao? Nghe rất hay.”
Chu Đĩnh không trả lời. Hắn lấy từ trong túi áo ra một hộp thuốc lá, châm một điếu, khói trắng mờ nhạt lan tỏa giữa không trung.
“Thầy Chu, nếu không còn chuyện gì khác thì tôi đi trước.”
Chu Đĩnh rít một hơi thuốc, nói: “Tôi đưa cậu về.”
“Không cần.”
“Giản Văn Minh.” Chu Đĩnh nói: “Cậu có biết không, cậu thay đổi rất nhiều.”
Giản Văn Khê quay đầu nhìn hắn. Chu Đĩnh khi hút thuốc trông có vẻ xa lạ, sự lạnh lùng trên người hắn còn băng giá hơn cả tiết trời mùa đông. Chỉ có ánh sáng đỏ từ điếu thuốc trong tay hắn là còn chút ấm áp.
“Vậy phải sống trong giới giải trí như một trò cười thì anh mới quen thuộc à?”
Giản Văn Khê nói: "Tôi sẽ không để mình trở thành thuốc cao bôi trên da chó nữa. Đối với anh và tôi, chuyện này đều đáng để vui mừng."
Nói xong anh quay người bước đi. Nhưng khi đi được một đoạn xa, Giản Văn Khê bất chợt quay đầu nhìn lại, ánh mắt liếc qua Chu Đĩnh.
Chu Đĩnh bất ngờ đuổi theo, điếu thuốc trên tay hắn đã không còn. Hắn nói: “Tôi lái xe đưa cậu về.”
“Không cần.”
“Tôi bảo trợ lý đưa cậu về.”
“Không cần.”
Chu Đĩnh nói: “Cậu như vậy, chẳng phải đang cố tình sao?”
Giản Văn Khê nói: “Anh đoán đúng rồi. Tôi cố ý giữ khoảng cách với anh.”
Chu Đĩnh thoáng sững người, đứng khựng lại giữa đường, không bước tiếp.
Giản Văn Khê nhanh chóng rảo bước, băng qua quảng trường rồi đứng bên lề đường giơ tay bắt một chiếc taxi.
Sau khi lên xe, anh báo địa chỉ.
Người tài xế bất ngờ reo lên, giọng đầy phấn khích: “Giản Văn Minh! Cậu là Giản Văn Minh đúng không?!”
Tiếng reo hân hoan của ông chú tài xế khiến tâm trạng căng thẳng của Giản Văn Khê dịu lại phần nào. Anh gật đầu, khẽ đáp: “Dạ.”
“Cậu một đầu tóc đỏ nổi bật thế này, không nhầm đi đâu được. Điện thoại của tôi vừa mới nhận thông báo tin tức về cậu, nghe nói lại giành được hạng nhất!”
Giản Văn Khê hạ cửa sổ xe xuống một chút, khẽ mỉm cười, nhưng không đáp lời.
Trong đầu anh vẫn vang lên những lời của Chu Đĩnh.
Ý tứ trong lời nói của Chu Đĩnh, rõ ràng là quen biết anh.
Nhưng anh lại không có chút ký ức nào về việc đã từng gặp Chu Đĩnh.
Từ nhỏ, anh đã quen được các Alpha ưu tú vây quanh, nhưng những kẻ đó chỉ khiến anh cảm thấy phiền phức. Anh chưa từng để ý đến họ, chứ đừng nói là nhớ mặt.
Chuyện này, có lẽ nên nói với em trai của mình một tiếng.
Nhưng hiện tại điện thoại của anh đã bị tịch thu, chương trình còn chưa trả lại cho bọn họ.
Chu Đĩnh đứng bên đường, ánh mắt dõi theo chiếc taxi chở Giản Văn Minh đi xa dần.
Tiểu Vương cầm điện thoại trong tay bước tới, nói: “Anh Chu, chị Hồng gọi điện.”
Chu Đĩnh nhận lấy điện thoại: “Alo.”
Khương Hồng ở đầu dây bên kia hỏi: “Cậu đang ở cùng Giản Văn Minh sao?”
“Không.” Chu Đĩnh đáp: "Cậu ấy đi rồi."
Nói xong, hắn liền quay đầu liếc Tiểu Vương một cái.
Tiểu Vương có chút bối rối, hai tay siết chặt vào nhau.
“Cậu và Giản Văn Minh lại lên hot search rồi. Còn biểu cảm của cậu trên phát sóng trực tiếp là chuyện gì đây?”
Chu Đĩnh thản nhiên nói: “Chỉ là một lúc thất thần.”
“Trong lúc phát sóng trực tiếp, bất kỳ sự thất thần nào cũng có thể dẫn đến hậu quả không thể lường trước được, cậu có hiểu không?”
“Đã biết.”
Khương Hồng hỏi: “Có phải vì đêm nay cậu ta chơi đàn violin không?”
Chu Đĩnh nghe vậy sửng sốt một chút, trong lòng có chút chua xót nói: “Chắc chỉ là trùng hợp thôi.”
“Chắc chắn là trùng hợp thôi. Giản Văn Minh là Alpha. Cậu sẽ không cho rằng cậu ta là Omega nhưng lại giả vờ là Alpha đấy chứ? Chúng ta không phải đang quay phim hay viết tiểu thuyết đâu.”
Đúng vậy, Chu Đĩnh cũng hiểu điều này.
Chỉ là trùng hợp mà thôi. Nhưng nếu chỉ là giống nhau về ngoại hình thì có thể coi là sự ngạc nhiên thoáng qua, nhưng không chỉ giống ngoại hình, mà ngay cả khí chất cũng dần dần giống nhau, lại còn biết chơi đàn violin. Trùng hợp nhiều đến vậy sao?
Omega giả làm Alpha?
Chu Đĩnh mím môi nghĩ.
Liệu có thể có khả năng hoang đường như vậy không?
Hắn không thể chịu đựng nổi việc mọi thứ quá giống nhau mà lại là giả. Hắn ghét sự mơ hồ, sự nghi ngờ cứ lặp lại khiến hắn bối rối. Nếu không hoàn toàn làm rõ mọi chuyện, hắn sẽ càng khó kiểm soát cảm xúc hơn.
Hắn cúp điện thoại và nói với Tiểu Vương: “Chúng ta về thôi.”
Tiểu Vương chưa bao giờ thấy Chu Đĩnh mất kiểm soát như vậy, cậu ta cảm nhận được một loại áp lực cực kỳ đáng sợ.
Cậu ta vội vàng gật đầu, lái xe đưa Chu Đĩnh đi.
Chu Đĩnh ngả người ra ghế sau, nhắm mắt lại.
Tiểu Vương lái xe đưa Chu Đĩnh về địa điểm quay chương trình 《 Tinh Nguyệt Chi Chiến 》.
Giản Văn Khê vừa trở về ký túc xá thì đã bị Trịnh Thỉ chặn lại.
Trịnh Thỉ kích động hỏi: “Chu Đĩnh gọi cậu làm gì? Anh ta chẳng phải rất ghét cậu sao? Có phải anh ta cũng bị màn trình diễn của cậu làm cho bất ngờ không? Người anh em, mùa xuân của cậu đến rồi!”
Giản Văn Khê hỏi: “Có điện thoại không?”
Trịnh Thỉ ngớ ra một chút: “Cái gì?”
“Điện thoại. Tôi định gọi điện thoại cho bạn bè.”
“Điện thoại đều đã bị tổ tiết mục thu rồi.” Trịnh Thỉ nhìn vào các máy quay: “Nhưng nếu cậu có việc gấp, nói với tổ tiết mục một tiếng, bọn họ sẽ trả lại điện thoại cho cậu. Dù gì chúng ta cũng không phải đang ở trong nhà giam, quy tắc thì có, nhưng không phải không thể linh hoạt.”
Giản Văn Khê gật đầu, rồi bước về phía trụ sở của tổ tiết mục.
Trịnh Thỉ ngơ ngác nhìn theo anh.
Chu Đĩnh và Giản Văn Minh đã nói gì đó, sao Giản Văn Minh lại trông nghiêm túc như vậy?
Cảm giác như mùa xuân chưa đến, mà là một luồng nước lạnh xộc đến.
Giản Văn Khê hỏi tổ tiết mục để lấy lại điện thoại rồi bước ra khỏi tòa nhà.
Thực ra anh không cần phải ra ngoài tòa nhà, ngoài hành lang cũng có những chỗ mà máy quay không thể chiếu tới. Nhưng vì lời nói của Chu Đĩnh nên giờ đây trái tim anh căng thẳng và vô cùng lo lắng.
Giờ mà nói ra, không những chẳng làm được gì mà càng rối rắm hơn.
Đây chính là kết quả không tốt.
Anh đi ra ngoài khu vườn, đứng ở một nơi vắng vẻ rồi gọi điện thoại cho Giản Văn Minh.
Một lúc sau, Giản Văn Minh kích động nói: “Anh! Tối nay trên sân khấu, anh quá…”
“Anh có chuyện muốn nói với em.” Giản Văn Khê cắt ngang lời cậu.
Giản Văn Minh hơi ngạc nhiên: “Sao vậy?”
Giản Văn Khê nói: “Hôm nay Chu Đĩnh hỏi anh có đi qua nước Y không, có quen biết Joshua không.”
Giản Văn Minh hỏi: “Anh ấy nhận ra anh rồi sao?”
“Không biết, còn chưa xác định, nhìn biểu cảm của anh ta, có vẻ chỉ là nghi ngờ thôi.” Giản Văn Khê nói: “Anh ta trước đây có hỏi em câu hỏi này không?”
Giản Văn Minh nhíu mày suy nghĩ một chút, rồi trả lời: “Em và anh ấy thật sự ít khi nói chuyện, chỉ mới gặp nhau trong buổi tiệc từ thiện tối hôm đó. Là anh ấy chủ động đến tìm em, chúng em ngồi nói chuyện một lúc…Nhưng lúc đó em không hiểu gì về anh ấy, cũng chưa từng nghĩ đến chuyện thích anh ấy. Thực ra cũng không nhớ rõ đã nói gì, nhưng nếu anh ấy hỏi em cái gì, chắc chắn là những thông tin công ty đã công bố qua như tuổi, quê quán…Hóa ra anh ấy quen biết anh?”
Gương mặt Giản Văn Khê lạnh đi, nói: “Không ấn tượng.”
Anh thậm chí không biết Chu Đĩnh đã gặp qua mình vào lúc nào, là một năm trước? Hai năm trước? Hay thậm chí lâu hơn?
“Vậy phải làm sao bây giờ?” Giản Văn Minh hỏi.
“Hay chúng ta đổi trở về?”
Giản Văn Khê đáp: “Chưa cần.”
“Nhưng nếu chúng ta đổi về, thì buổi công diễn lần sau chắc chắn sẽ bị lộ.” Giản Văn Minh nói.
Bây giờ, họ đã không còn đường lui.
Giản Văn Khê cau mày, đưa tay vuốt tóc, nói: “Đã đến bước này rồi, không còn đường lui nữa. Chúng ta không thể bỏ cuộc giữa chừng. Anh sẽ nghĩ cách giải quyết.”
“Chu Đĩnh...” Giản Văn Minh nói: "Anh phải cẩn thận, anh ấy không dễ đối phó đâu. Nếu anh ấy có nghi ngờ và muốn thăm dò anh, em sợ…”
Giản Văn Khê đột nhiên thấy ai đó đang đi về phía mình.
“Lát nữa nói tiếp.” Giản Văn Khê nói. “Chu Đĩnh đến rồi.”
Giản Văn Minh bồn chồn như kiến bò trong chảo nóng: “Anh, anh cẩn thận chút.”
Chưa dứt lời, điện thoại đã tắt.
Giản Văn Khê bỏ điện thoại vào túi và đứng im nhìn Chu Đĩnh đang tiến lại gần.
Tim anh đập nhanh như đánh trống, nhưng vẻ mặt vẫn bình tĩnh. Anh đứng đó, không động đậy.
“Thầy Chu.”
Giọng anh mang chút ý lạnh, như thể không khí lạnh giá của mùa đông đã khiến giọng anh run lên một chút.
Chu Đĩnh đứng ở đối diện thẳng tắp nhìn vào anh.
Thực ra, Chu Đĩnh có thể dễ dàng xác định Giản Văn Minh là Omega hay Alpha.
Hắn có thể dùng pheromone của mình để làm điều đó.
Pheromone của hắn đủ mạnh để không có bất kỳ Omega nào có thể che giấu trước mặt hắn. Nhưng pheromone của hắn mạnh đến mức hắn có thể thực hiện một đánh dấu giả đối với bất kỳ Omega nào, không cần tiếp xúc trực tiếp, không cần phải cắn, chỉ cần dùng pheromone của mình là đủ mạnh để tạo ra một ấn tượng không thể xóa mờ.
Nhưng nếu Giản Văn Minh không phải Joshua thì sao?
Nếu hắn thực hiện đánh dấu giả đối với Giản Văn Minh…
Chỉ cần thử một lần, chỉ cần dùng một chút pheromone của mình, Chu Đĩnh có thể xác nhận cái suy đoán hoang đường trong lòng mình.
“Thầy Chu.” Giản Văn Khê gọi.
Anh cắn chặt môi, nhìn thẳng vào Chu Đĩnh. Cảm giác nguy hiểm như thể đã tới gần, nhưng anh không thể thoát được.
Anh biết lúc này Chu Đĩnh đã bắt đầu nghi ngờ anh.
Hoặc có thể là vẫn chưa hoàn toàn nghi ngờ.
Nhưng anh không thể rụt rè, thậm chí càng phải kiên quyết hơn.
Chu Đĩnh nuốt khan một cái, ánh mắt nóng bỏng bỗng nhiên dịu xuống.
Hắn đang làm cái gì, chính hắn cũng không biết.
Giản Văn Minh chính là Giản Văn Minh, chẳng lẽ hắn thật sự nghi ngờ Giản Văn Minh là một Omega giả vờ làm Alpha sao?
Điều này quả thực là hoang đường.
"Thầy Chu." Giản Văn Khê lại gọi.
"Ừ." Chu Đĩnh giật mình lấy lại tinh thần, môi mỏng nhếch lên như có chút khó khăn.
"Joshua, là người tôi đã thích từ lâu." Chu Đĩnh nói.
Giản Văn Khê không khỏi ngạc nhiên.
Chu Đĩnh tiếp tục: "Em ấy từng nói với tôi rằng, một Alpha trưởng thành và có trách nhiệm, hẳn là phải biết kiểm soát pheromone của chính mình, không nên để ai có thể ngửi thấy ngoại trừ người mình yêu. Cũng như vậy, một Omega trưởng thành và có trách nhiệm cũng phải như thế."
Giản Văn Khê ngẩn ngơ, đó là nguyên nhân sao? Anh nhớ rõ, em trai đã từng nhắc rằng không ai có thể ngửi thấy được pheromone của Chu Đĩnh, vì sự kiên cường trong ý chí của hắn đã vượt xa bình thường.
Anh đã từng nói với Chu Đĩnh những lời này sao?
Chu Đĩnh tiếp tục nói: "Cho nên, cậu không phải em ấy. Pheromone của cậu rất rõ ràng. Mùi hương hoa thường xuân."
Ánh mắt Chu Đĩnh trở nên ướŧ áŧ hơn nhưng kiên định hơn: "Ngoài trời lạnh lắm, nhanh trở về đi."
Nói xong, Chu Đĩnh quay người bước đi, nhưng lại đột ngột quay lại, giọng nhẹ nhàng nói: "Giản Văn Minh, cậu thay đổi làm tôi rất vui, rất mong chờ màn thể hiện của cậu trên sân khấu."
Chu Đĩnh lùi lại hai bước, nhẹ giọng nói: "Cố lên."
Giản Văn Khê có chút sững sờ, rồi gật đầu đáp lại.
"Cảm ơn." Anh nói.
Chu Đĩnh chỉ nhẹ gật đầu rồi tiếp tục bước về phía tòa nhà lớn.
Hôm nay có một chút mất khống chế, nhưng cảm giác này lại khiến Chu Đĩnh rất khổ sở.
Cảm giác ấy không thể nào diễn tả bằng lời. Hắn mới chỉ 22 tuổi thôi. Joshua như là biển rộng, hắn như một cây kim nhỏ bé trong biển, có lẽ mãi mãi không thể tìm thấy được nó.
Nhưng pheromone của hắn, chỉ dành cho Joshua mà thôi.