Chương 23: Đêm nay lại thuộc về Giản Văn Minh

Trên mặt Lục Dịch hoàn toàn không còn nụ cười nữa.

Hắn ngơ ngác nhìn về phía Giản Văn Minh và Chu Tử Tô trên sân khấu.

Khi bài hát kết thúc, mọi cảm giác lo lắng, căng thẳng trong lòng hắn đều biến mất.

Chỉ còn lại cảm xúc mãnh liệt vẫn quanh quẩn trong lòng chưa thể rút đi.

Giản Văn Khê mỉm cười ôm lấy vai Chu Tử Tô, hai người cùng nhau cúi người cảm ơn khán giả.

Biểu diễn trên sân khấu trở thành một trải nghiệm đáng thưởng thức, dù kết quả ra sao cũng không còn quan trọng nữa.

Vì Giản Văn Khê biết rằng sau khi biểu diễn bài hát này, về mặt cá nhân mà nói, anh xem như đã chiến thắng.

Danh tiếng của anh đã được củng cố.

Anh ngẩng đầu nhìn vào màn hình phát sóng trực tiếp, trên đó hiển thị số lượng khán giả đang theo dõi trực tiếp, con số đã lên tới 6 triệu người.

Đây còn chưa tính đến lượng người xem trên TV mà Giang Hải TV cũng không phải là ứng dụng video nổi tiếng nhất trong nước. Có thể đạt được con số này đã là một kỷ lục.

"Tuyệt vời! Một màn biểu diễn thật xuất sắc!" Tưởng Văn Quân bước lên sân khấu: "Không biết mọi người bây giờ cảm nhận thế nào, tôi vừa rồi cảm thấy cả người mình như bay lên."

Anh ta cười nhìn các cố vấn: "Các vị cố vấn, các vị hãy chia sẻ cảm nhận của mình đi."

"Chắc tôi không cần phải nói gì nữa." Miêu Lật nói và chỉ vào mắt mình: "Mọi người nhìn xem, tôi đã rơi nước mắt rồi."

Chung Nhạc cười lớn: "Cô có cảm nhận gì từ bài hát Câu Chuyện Tình Yêu Đẫm Máu không?"

"Quá nóng!" Miêu Lật trả lời: "Da gà tôi nổi hết lên rồi."

"Tôi thấy vừa rồi Miêu Lật luôn lấy tay ôm ngực, cứ như vậy mãi..." Trương Tư Hằng nói và bắt chước lại dáng vẻ của Miêu Lật khi nãy: "Ở trên ghế cố vấn, hình như chỉ có mình tôi với thầy Chu là giữ được vẻ bình tĩnh."

Miêu Lật cười nói: “Thầy Trương đừng khoác lác, vừa rồi ai còn nói đỉnh thật, đỉnh thật, đỉnh thật chứ?”

“Các vị cố vấn chú ý một chút, đừng dạy hư mấy bạn nhỏ, chúng ta đang phát sóng trực tiếp đấy!” Tưởng Văn Quân vội vàng cắt lời.

Miêu Lật che miệng, ngượng ngùng cười một cái.

Ai nha, lại không cẩn thận bại lộ bản chất mạnh mẽ của mình rồi.

“Vậy thầy Chu thì sao?” Tưởng Văn Quân cười nhìn về phía Chu Đĩnh.

Chu Đĩnh cầm lấy microphone, tay có chút run.

Hắn nhẹ nhàng khụ một tiếng, còn chưa nói gì đã gật đầu một cái, rồi nói: “Ừm.”

“Ừm?” Tưởng Văn Quân cố ý trêu đùa hắn.

“Rất hay.” Chu Đĩnh nói: “Hát hay, đàn violin cũng kéo rất tốt.”

Nói xong, hắn nhìn về phía Giản Văn Khê. Giản Văn Khê mỉm cười rất hài lòng, cùng Chu Tử Tô đứng trên sân khấu cúi người chào hắn.

Tưởng Văn Quân biết Chu Đĩnh rất ít nói, nghĩ rằng hắn không có gì đặc biệt để nói, liền muốn chuyển đề tài: “Được rồi, chúng ta bây giờ xem xem…”

“Tôi có thể hỏi Giản Văn Minh mấy câu không?” Chu Đĩnh đột nhiên cắt ngang.

Tưởng Văn Quân hơi ngạc nhiên, nhìn về phía Chu Đĩnh, lại thấy Chu Đĩnh đang chăm chú nhìn Giản Văn Minh.

Giản Văn Khê gật đầu, nâng microphone nói: “Thầy Chu, xin mời hỏi.”

Chu Đĩnh nuốt nước miếng, hỏi: “Tôi thấy cậu kéo violin rất hay, không giống tiêu chuẩn nghiệp dư, cậu có phải đã luyện violin từ khi còn nhỏ không?”

Giản Văn Khê gật đầu: “Hồi nhỏ có học qua một thời gian.”

Trong đầu Chu Đĩnh chợt xuất hiện một khoảng trống, lời muốn nói nghẹn lại nơi cổ họng, nhưng cuối cùng chẳng thể thốt nên câu nào.

“Tôi nghe nói Văn Minh không chỉ biết chơi violin mà còn thành thạo các loại nhạc cụ khác nữa.” Trương Tư Hằng nhân cơ hội nói thêm một câu.

“Cậu còn biết chơi những nhạc cụ gì nữa?” Miêu Lật ngạc nhiên hỏi.

Giản Văn Khê mỉm cười, đáp: “Hy vọng về sau sẽ có cơ hội trình diễn để mọi người được xem.”

“Tôi muốn mượn lời thoại từ phim truyền hình để nói, Văn Minh, cậu rốt cuộc còn bao nhiêu bất ngờ mà chúng tôi chưa biết?” Chung Nhạc tiếp lời.

Điều này thật sự hợp lý sao?

Một người im lặng làm vật trang trí suốt hai năm qua, danh tiếng thì rối tinh rối mù, thế nhưng sau lưng lại ẩn chứa bao nhiêu tài năng khiến người khác trố mắt!

Vấn đề là, có lẽ đây chỉ mới là bề nổi của tảng băng chìm mà thôi!

“Tôi còn muốn khen Chu Tử Tô một câu.” Chung Nhạc lấy lại bình tĩnh, cười nói: “Giản Văn Minh mạnh như vậy, nhưng cậu vẫn không bị lu mờ. Điều đó không hề dễ dàng. Đêm nay hai người các cậu biểu diễn bài này thực sự phối hợp vô cùng ăn ý, tôi rất thích!”

“Cảm ơn thầy Chung.”

“Nhìn thì chỉ là một cậu thanh niên nho nhã, không ngờ vừa cất tiếng đã khiến cả hội trường chấn động.” Trương Tư Hằng cũng lên tiếng khen: “Tiếp tục cố gắng. Chúng tôi rất mong chờ các màn biểu diễn xuất sắc tiếp theo của các cậu!”

Tưởng Văn Quân hướng về phía hội trường: “Đã đến thời khắc hồi hộp nhất. Văn Minh và Tử Tô đều nhận được sự khen ngợi nhất trí từ các vị cố vấn. Vậy khán giả tại hiện trường thì sao? So với phần trình diễn của tổ Lục Dịch vừa rồi, các bạn thích màn trình diễn của ai hơn?”

Khi mọi người đều đang nín thở mong chờ kết quả, Tưởng Văn Quân cười nói: “Chúng tôi sẽ quay lại sau quảng cáo để công bố kết quả!”

[Chán thật!]

[A a a a a, đài truyền hình Giang Hải chết tiệt!]

[Đài truyền hình Giang Hải sao lúc nào cũng chơi cái kiểu này! Treo người quá đáng!]

[Tôi cảm thấy Giản Văn Minh sẽ thắng!]

[Tôi cũng nghĩ vậy, không còn gì phải nghi ngờ.]

[Điệu nhảy của Lục Dịch vốn dĩ đã rất bùng nổ, nhưng dù có bùng nổ thế nào cũng không thể so với loại bài hát như Câu Chuyện Tình Yêu Đẫm Máu, bài đó quá cháy.]

[Tôi muốn Giản Văn Minh trở thành thần tượng trong lòng mình! Cậu ấy thực sự quá xuất sắc khiến người ta kinh ngạc.]

[Tiểu Tử Tô đáng yêu của tôi cũng được luôn!]

[Giản Văn Minh lại lấy hạng nhất sao? Tiếp theo thì xem biểu hiện của Cố Vân Tương.]

Trong lúc phát sóng trực tiếp tạm ngừng, mọi người tranh thủ uống nước hoặc đi vệ sinh. Giản Văn Khê và Chu Tử Tô vẫn đứng trên sân khấu, không biết Chu Tử Tô đang nói gì, Giản Văn Khê chỉ hơi nghiêng đầu bình tĩnh lắng nghe.

Vừa rồi khi hát, mái tóc đỏ rực và giọng hát cao vυ"t của anh như pháo hoa rực rỡ giữa trời. Nhưng ngay sau khi màn trình diễn kết thúc, cả người anh lập tức trở nên lạnh lẽo, dù đỉnh đầu vẫn là mái tóc đỏ rực, cũng không làm giảm đi khí chất lạnh lùng toát ra từ anh.

Chu Đĩnh nắm chặt chai nước khoáng trong tay, vừa uống vừa dán mắt nhìn anh không rời.

Chung Nhạc, Miêu Lật và những người khác còn đang chụm lại thảo luận. Các máy đều đã đóng nên bọn họ nói chuyện cũng có chút không kiêng nể gì: “Em thề, Giản Văn Minh hóa ra lại giỏi như vậy sao?”

Miêu Lật buột miệng: “Em cứ nghĩ cậu ấy sẽ giữ dáng vẻ lạnh lùng kiêu ngạo như trước đây, đi theo con đường thanh cao xa cách, ai ngờ lại bùng nổ đến mức này.”

“Em thấy mặt Lục Dịch đen thui rồi kìa.”

“Hai người họ thực sự từng nói chuyện với nhau chưa?” Trương Tư Hằng hỏi.

“Không thì phải? Chẳng phải người ta đồn là Ngải Mỹ Giải Trí đang tạo scandal sao?” Chung Nhạc nói, rồi quay sang nhìn Chu Đĩnh: “Toàn là mấy tin đồn thôi.”

“Có thực lực như vậy, còn cần tạo scandal làm gì? Bộ dáng thế này, thêm cả tài năng kia, muốn nổi chẳng phải quá dễ dàng sao?”

“Có lẽ chưa gặp được chương trình phù hợp đi?”

“Còn nhớ năm trước có cuộc thi tuyển chọn tài năng kia không? Cậu ấy không tham gia mà thôi.”

“Xong rồi, tôi thấy chương trình lần này của chúng ta phải ụp crown cho cậu ấy rồi. Anh nhìn nét mặt của mấy thí sinh khác đi…”

“Giờ thì đợi xem Cố Vân Tương phát huy thế nào. Tôi từng xem diễn tập của cậu ấy, thật ra cũng không tệ.” Miêu Lật nói.

“So với Giản Văn Minh thì sao?”

“Tôi nghĩ cũng không kém đâu. Nhưng giống như kỳ trước, thực lực ai cũng có, vị trí đứng đầu thì phải xem khán giả thích ai hơn.”

Phần trình diễn của Giản Văn Khê và Chu Tử Tô vừa rồi đã khiến mọi người kinh ngạc.

Sắc mặt Cố Vân Tương cũng trở nên nghiêm trọng hẳn. Ánh mắt sâu thẳm làm toàn thân hắn ta toát lên một loại khí chất lạnh lùng âm u. Bên trong bộ vest đen là chiếc áo sơ mi đỏ mà hắn ta cố ý mặc. Màu áo làm nổi bật làn da trắng mịn của hắn ta, khiến gương mặt trông như hơi ửng hồng.

Hắn ta đã đoán trước rằng màn trình diễn của Giản Văn Minh sẽ rất xuất sắc, nhưng không ngờ lại xuất sắc đến vậy.

Xuất sắc đến mức…sự tự tin giành chiến thắng 100% của hắn ta lúc đầu giờ chỉ còn chưa tới 50%.

Hắn ta mím chặt môi, không kiềm chế nổi cơn sóng lòng dâng trào.

Đã bao nhiêu năm rồi hắn ta không cảm nhận được sự bối rối thế này?

Thực ra hắn ta không hề yếu.

Chỉ cần thể hiện bình thường, hắn ta cũng có ít nhất 50% cơ hội chiến thắng.

Hắn ta tự nhủ như vậy, khẽ đưa mu bàn tay chạm vào môi. Lớp son đỏ để lại một vệt đỏ mờ trên mu bàn tay trắng mịn thon dài.

Tổ tiết mục cũng biết rằng nhóm của hắn ta và nhóm của Giản Văn Minh là hai được nhóm được mong chờ nhất. Tiết mục của Giản Văn Minh được xếp thứ hai, có thể tính là mở màn, còn tiết mục của hắn ta và Lưu Tử Nghĩa thì để cuối cùng.

"Nhóm của bọn họ thật sự rất mạnh.” Lưu Tử Nghĩa nói.

Cố Vân Tương đáp: “Chúng ta cũng không thể thua kém họ được.” Lưu Tử Nghĩa gật gật đầu.

Trong một thoáng, cậu ta có lẽ đã hối hận.

Lúc Giản Văn Minh muốn chọn cậu ta, cậu ta lại từ chối, chọn đi theo Cố Vân Tương, chỉ vì Cố Vân Tương có độ nổi tiếng cao hơn và là gương mặt quan trọng nhất của chương trình. Cậu ta tin rằng đi theo Cố Vân Tương sẽ giúp cậu ta tiến xa hơn.

Nhưng cậu ta không ngờ rằng Giản Văn Minh lại mạnh mẽ đến mức này.

Người thanh niên với mái tóc đỏ rực, dáng vẻ lạnh lùng đứng trên sân khấu, như thể người vừa trình diễn những nốt cao chói tai làm rung động lòng người đó không phải là cậu ấy. Sự mâu thuẫn và tương phản ấy tạo nên một sức hút khó diễn tả thành lời.

Ba phút quảng cáo kết thúc, chương trình tiếp tục.

Ba phút quảng cáo trôi qua, nhưng nhiệt huyết của khán giả dành cho Câu Chuyện Tình Yêu Đẫm Máu vẫn chưa hề nguội đi.

Trên sân khấu, Giản Văn Khê và Chu Tử Tô cúi chào khán giả trong tiếng reo hò không ngớt. Trên màn hình lớn, một ngọn lửa bùng cháy mãnh liệt, cuối cùng hóa thành con số màu vàng rực.

Con số bắt đầu nhảy lên từ 0, tăng vùn vụt lên 500, rồi 600. Nhưng khi đạt tới 700, tốc độ bất ngờ chậm lại, như thể cố ý khiến người xem hồi hộp chờ đợi.

700 ba, 700 bốn, 700 năm…

Tưởng Văn Quân trong cơn phấn khích bắt đầu đếm ngược: “Năm, bốn, ba…”

Chưa kịp thốt ra chữ “hai”, con số trên màn hình đã nhảy vọt lên 706, khiến cả hội trường bùng nổ. Những tiếng reo hò vang dội khắp nơi. Ngay cả các thí sinh dưới khán đài cũng bật dậy, hồi hộp dán mắt vào màn hình.

Cuối cùng, con số dừng lại ở 771 điểm.

“771 điểm!” Tưởng Văn Quân không giấu nổi sự phấn khích, lớn tiếng tuyên bố: “Chúc mừng Giản Văn Minh và Chu Tử Tô! Hiện tại các bạn đang đứng đầu bảng xếp hạng toàn trường!”

Giản Văn Khê thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng buông bỏ được sự căng thẳng trong lòng. Chu Tử Tô thì vui sướиɠ hơn hẳn, rạng rỡ cúi chào khán giả với vẻ hào hứng không thể che giấu.

Kết quả này không khiến ai bất ngờ, kể cả Lục Dịch, người đang đứng ở mép sân khấu.

Lại thua rồi.

Nhưng lần này dù thua, hắn vẫn tâm phục khẩu phục.

Giản Văn Minh và Chu Tử Tô thực sự quá xuất sắc. Thua dưới tay họ không phải điều gì đáng hổ thẹn.

Lục Dịch hiểu rằng mình không thể đánh bại Giản Văn Minh. Trong tiết mục vừa rồi, hắn đã dốc toàn bộ sức lực, thậm chí còn phát huy vượt xa khả năng bình thường của mình.

Lúc này, hắn chỉ có thể đặt hy vọng vào những người khác.

Suy nghĩ đó vừa lóe lên, ánh mắt hắn bất giác dừng lại trên người Giản Văn Minh.

Với mái tóc đỏ rực rỡ và khí chất lạnh lùng. Giản Văn Minh khiến trái tim hắn không khỏi xao động.

Lục Dịch chợt nghĩ nếu ngay từ đầu, Giản Văn Minh xuất hiện trong thế giới của hắn với dáng vẻ mạnh mẽ và lạnh lùng như vậy, liệu hắn có còn ghét cay ghét đắng những chiêu trò lăng xê trước đây của cậu ta không?

Ý nghĩ vừa xuất hiện đã khiến chính hắn cảm thấy nực cười. Nhưng đúng lúc đó, ánh mắt hắn chạm phải ánh nhìn của Giản Văn Minh.

Chẳng nói một lời, Giản Văn Minh bất ngờ đưa tay ra, ý muốn bắt tay với hắn.

Hắn sững sờ trong chốc lát, nhưng vẫn đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy tay Giản Văn Minh.

Bàn tay đối phương thật lạnh nhưng lại mềm mại, các ngón tay trắng nõn thon dài với các khớp xương rõ ràng.

Lục Dịch bỗng nghĩ, không biết cảnh hai người bắt tay này có thể leo lên hot search hay không. Ý nghĩ vừa lóe lên, mặt hắn đột nhiên hơi nóng.

771 điểm. Kể từ thời điểm này, trong hơn hai mươi nhóm còn lại, không một ai có thể vượt qua được con số ấy.

Lục Dịch với 760 điểm vẫn giữ vững vị trí thứ hai.

Cho đến khi Cố Vân Tương và Lưu Tử Nghĩa bước lên sân khấu.

Cố Vân Tương cởi chiếc áo khoác đen, để lộ bên trong là chiếc áo sơ mi đỏ rực. Trang điểm mắt khói kèm theo hai giọt lệ máu nơi khóe mắt khiến hắn ta toát lên vẻ yêu mị và sa đọa. Khi di chuyển, ánh sáng phản chiếu lên chiếc áo đỏ tạo nên sự lộng lẫy, quyến rũ đến khó cưỡng.

[Trời ơi, đúng là danh xứng với thực – đệ nhất Omega của giới giải trí!]

[Tạo hình này đỉnh quá đi!]

[Ngày thường anh ấy luôn đi theo phong cách tiên tử, nhưng lần này đóng vai Phong Vương, tôi đã nhận ra anh ấy cực kỳ hợp với phong cách hắc ám này. Có một loại cảm giác vừa bị hủy hoại vừa quyến rũ đến mê người!]

[Liệu có đủ sức làm lung lay vị trí của Giản Văn Minh không, tất cả trông chờ vào Cố Vân Tương!]

[Hồi hộp ghê!]

[Cố Vân Tương lần này tràn đầy ý chí chiến đấu. Nếu trận này mà lại thua Giản Văn Minh, thì đúng là bi kịch.]

[Nhưng vượt qua 771 điểm thật sự rất khó. Tôi cảm giác khán giả ngày càng khó tính hơn. Ở vòng trước, Trịnh Thỉ tôi thấy còn xuất sắc hơn nhóm của Sở Nhiên, nhưng điểm lại thấp hơn hẳn!]

Khi Cố Vân Tương và Lưu Tử Nghĩa bắt đầu biểu diễn, sân khấu ngay lập tức bùng nổ.

Bản biểu diễn của Cố Vân Tương là một phiên bản điên cuồng và sa đọa hơn của ca khúc Blank Space. Và hắn ta đã sử dụng thứ vũ khí mạnh nhất của mình, kỹ năng diễn xuất đỉnh cao.

Phong cách đen tối, kết hợp với những bước nhảy mãnh liệt đến cực hạn, khiến màn trình diễn như một cơn bão cuốn phăng mọi thứ. Khi Lưu Tử Nghĩa phối hợp với Cố Vân Tương, ánh mắt điên cuồng của đối phương khiến cậu ta thoáng chốc rùng mình.

Khói mắt sắc đen, những giọt lệ máu đỏ thẫm, tất cả tạo nên một Cố Vân Tương xa lạ và đầy ma mị trong đêm nay.

So với buổi diễn tập, hắn ta hoàn toàn bung xõa, không giữ lại bất cứ thứ gì. Giữa tiếng nhạc mạnh mẽ, hai người xô đẩy nhau. Người tiến, kẻ lùi, rồi lại đổi vai.

Cố Vân Tương đưa ngón tay ấn lên ngực Lưu Tử Nghĩa dùng sức đẩy mạnh. Trong lúc đó, Lưu Tử Nghĩa xoay người, hòa mình vào điệu nhạc, lùi xa khỏi ánh mắt cháy bỏng của Cố Vân Tương.

Cố Vân Tương dường như hoàn toàn hòa mình vào sân khấu, khi đến đoạn điệp khúc cuối cùng, hắn ta vuốt ngược mái tóc rối tung, cất lên những ca từ quyết liệt đầy sắc bén:

"Đừng nói tôi chưa từng cảnh báo anh, hoặc là mãi mãi, hoặc là tổn thương chí mạng. Những kẻ từng yêu tôi trước đây, sẽ nói cho anh biết tôi đã điên cuồng đến nhường nào."

Câu hát cuối cùng vang lên, Cố Vân Tương đứng sau Lưu Tử Nghĩa, cả hai cùng nhảy một đoạn vũ đạo kỳ lạ nhưng đầy bùng nổ...điệu múa rối ma quái.

Lưu Tử Nghĩa như con rối bị dây điều khiển, cánh tay vặn vẹo, đôi chân gãy gập, toàn thân đổ sụp quỳ xuống mặt đất. Vai cậu ta giật mạnh, tựa như bị những sợi dây vô hình treo lên, chuyển động theo từng nhịp của bản nhạc.

Ở nhịp cuối cùng, Cố Vân Tương nở một nụ cười dữ tợn, hai tay vòng qua che khuất khuôn mặt Lưu Tử Nghĩa từ phía sau.

Khung hình cuối cùng đặc tả gương mặt của Cố Vân Tương. Dù mang nét dữ tợn nhưng nhan sắc ấy vẫn đẹp rực rỡ như cũ. Hơi thở gấp gáp, đôi môi đỏ mọng, ánh mắt thoáng hiện lên chút ánh lệ mê hoặc.

Sân khấu bùng nổ với những tràng pháo tay vang như sấm. Màn trình diễn cuối cùng này đã không làm bất cứ ai thất vọng.

Giản Văn Khê hòa cùng mọi người đứng lên, nhiệt liệt vỗ tay cho màn biểu diễn.

Quá đặc biệt, phần ca hát chỉ là nền, chính hình thức kết hợp giữa hí kịch và điệu nhảy mới là điểm nhấn khiến tiết mục trở nên nổi bật nhất.

Cố Vân Tương quả thật có tài.

Nhưng nếu phải chỉ ra điểm yếu, thì đó là việc hắn ta không hoàn toàn kiểm soát được cảm xúc của mình. Có hai câu hát hắn ta đã hát sai lời, thậm chí còn bị vỡ giọng.

Có lẽ vì vậy mà khi kết quả được công bố, Cố Vân Tương và Lưu Tử Nghĩa chỉ đạt 769 phiếu.

Chỉ kém 2 phiếu, họ để thua trước Câu Chuyện Tình Yêu Đẫm Máu.

Khoảnh khắc kết quả được công bố, nụ cười trên mặt Cố Vân Tương lập tức tan biến. Khi đối thủ tiến đến ôm lấy hắn ta, hắn ta chỉ đứng im tại chỗ không nhúc nhích.

Thua rồi. Vẫn là thua.

Hắn ta biết mình vốn dĩ có thể làm tốt hơn.

Nắm chặt tay thành nắm đấm, nhưng nhiều năm kinh nghiệm đứng trước máy quay đã khiến hắn ta vẫn nở nụ cười trên khóe môi.

Khi chương trình kết thúc, ai nấy đều mệt nhoài.

Ba màn biểu diễn xuất sắc nhất trong đêm nay đều nhanh chóng lên hot search, nhưng dường như đây vẫn là đêm của Giản Văn Minh.

Các chủ đề như: “Cái bắt tay thế kỷ của Giản Văn Minh và Lục Dịch”, “Biểu cảm của Chu Đĩnh khi nhìn Giản Văn Minh”, “Giản Văn Minh lại giành vị trí quán quân”, “Câu Chuyện Tình Yêu Đẫm Máu của Giản Văn Minh”, chỉ riêng những từ khóa có tên anh đã chiếm đến bốn vị trí trên bảng tìm kiếm nóng nhất.

Sự vượt trội đáng kinh ngạc về thực lực, tranh cãi không dứt về khả năng thắng bại trước trận đấu, cùng những mối quan hệ phức tạp giữa anh và các ngôi sao khác tham gia cuộc thi, tất cả đều khiến Giản Văn Minh trở thành ngôi sao sáng nhất trong đêm nay.

“Không phải công ty mua hot search đâu.” Lý Nhung nói qua điện thoại, giọng cố gắng an ủi Cố Vân Tương: “Có thể là do tổ chương trình làm, hoặc cũng có thể là Weibo chạy chiến dịch cuối năm để tăng tương tác.”

Cố Vân Tương nhắm mắt tựa người vào ghế xe không nói lời nào.

Điều khiến hắn ta bận tâm không phải là Giản Văn Minh quá mạnh mẽ, mà là chính bản thân hắn ta đã sợ hãi trước khi trận đấu bắt đầu.

Hắn ta lo nghĩ quá nhiều. Không giống như Giản Văn Minh, người gần như hai tay trắng bước vào cuộc thi nên chẳng sợ bất kỳ kết quả nào.

Trận này, thực chất hắn ta thua chính mình.

Vì hiện tại hắn ta đã sở hữu quá nhiều hoặc cũng có thể vì tất cả những gì đạt được đều quá gian nan, khiến hắn ta trở nên yếu ớt và sợ hãi.

Đột nhiên điện thoại vang lên. Hắn ta rút máy ra liếc nhìn màn hình. Lại là Lý Nhung.

Lần này, giọng Lý Nhung cẩn thận hơn hẳn: “Tôi nghĩ rồi, vẫn nên nói cho cậu biết trước.”

Cố Vân Tương nhíu mày.

Lý Nhung chần chừ một chút, rồi nói: “Tổng giám đốc Tống dự tính ngày mai sẽ đến gặp Giản Văn Minh.”

Cố Vân Tương nắm chặt điện thoại, không đáp lời.

Lý Nhung tiếp tục: “Cậu ta nổi tiếng rồi, Tổng giám đốc Tống sớm muộn cũng sẽ gặp cậu ta thôi. Đây là cơ hội để tuyên truyền cho cả công ty lẫn bản thân cậu ta.”

Không đợi nghe thêm, Cố Vân Tương dứt khoát ngắt máy.

Hắn ta ngửa đầu dựa vào ghế, gương mặt tái nhợt tựa như không còn sức sống.

Trước cửa tòa nhà đài truyền hình, các thí sinh lần lượt lên xe buýt chuẩn bị trở về trung tâm huấn luyện.

“Văn Minh, cậu quá giỏi rồi!” Trịnh Thỉ phấn khích kêu lên: “Về đến nơi chúng ta phải ăn mừng! Cậu nhất định phải mời cả đội ăn khuya đấy!”

Anh ta vừa nói vừa kéo Giản Văn Khê lên xe.

Giản Văn Khê cười cười, kéo khóa áo khoác lông vũ lên. Đang định bước lên xe thì đột nhiên có tiếng gọi từ phía sau: “Giản Văn Minh."

Anh quay đầu lại và nhìn thấy Chu Đĩnh khoác trên mình chiếc áo màu đen, ánh mắt lạnh lẽo đang nhìn thẳng vào anh.

Đội một nửa mũ rồi lại bỏ xuống, nụ cười đọng lại ở khóe môi, anh khẽ mím môi, nhẹ nhàng gật đầu: “Thầy Chu.”