Chương 22: Hội trường nổ tung

[Wow, không ngờ bài hát chủ đề lại là thể loại này!]

[Dù sao phân nửa cũng là các thí sinh ngôi sao, kiểu thanh xuân nhí nhảnh như vậy e là không phù hợp với họ.]

[Bài này làm tôi nhớ đến World Cup và Thế vận hội Olympic, sao mà nhiệt huyết thế này, ha ha ha ha!]

[Ha ha ha ha, đúng thật! Đặc biệt là phần mở đầu với giai điệu mạnh mẽ. Tôi bắt đầu mong chờ điệu nhảy cho bài hát này rồi. Với giai điệu này, chắc chắn phải có động tác mạnh mẽ, bùng nổ mới hợp. Nhẹ nhàng múa vu vơ chắc chắn không ăn thua đâu.]

[Bài hát này nghe rất cuốn, nhưng có vẻ khó hát lắm đây. Tổ chương trình đúng là chịu chơi quá!]

[Trời ơi, Cố Vân Tương và Giản Văn Minh sao mà đẹp thế!]

[Thật đấy, giữa mấy chục người đẹp, liếc mắt một cái liền nhìn ra được hai người họ.]

[Giản Văn Minh thông minh quá đi, một đầu tóc đỏ này thật sự quá nổi bật! Muốn không chú ý cũng không thể vì vẻ ngoài quá đỉnh!]

Không chỉ khán giả trên mạng bàn tán sôi nổi, mà ngay cả các thí sinh tại trường quay cũng bất ngờ. Đây là lần đầu họ nghe bài hát chủ đề. Từ quy trình sản xuất đến cách tái hiện, Tinh Nguyệt Chi Chiến hoàn toàn khác biệt với bất kỳ chương trình tuyển chọn nào trước đây.

Tuy nhiên, giai điệu bài hát rất dễ gây nghiện, tiết tấu mạnh mẽ khiến nhiều thí sinh không kiềm chế được mà bắt đầu lắc lư theo điệu nhạc.

Khi bài hát kết thúc, MC hàng đầu của Đài truyền hình Giang Hải, Tưởng Văn Quân, bước nhanh lên sân khấu giữa những tràng pháo tay.

Vừa bước, anh ta vừa chăm chú nhìn máy quay đang theo sát mình: “Chào buổi tối các bạn khán giả thân yêu, chúc các bạn có một buổi tối tốt lành và hoan nghênh các bạn đến với chương trình Tinh Nguyệt Chi Chiến, được tài trợ bởi Met Ô Tô – cùng bạn chạm tới những vì sao và ánh trăng huyền diệu! Đây là phòng phát sóng hàng đầu của Đài truyền hình Giang Hải, và tôi là MC Tưởng Văn Quân. Rất vui mừng chào đón tất cả các bạn đã đến!”

Cả khán phòng sôi động, Trịnh Thỉ đưa tay lên miệng làm thành hình loa, hưng phấn hét lên.

Tưởng Văn Quân mỉm cười nói: "Lịch trình của chúng ta đang rất gấp nên tôi cũng không nói nhiều nữa! Trước tiên, hãy dành những tràng pháo tay nhiệt liệt nhất để chào đón bốn vị cố vấn của chương trình!"

Trong tiếng nhạc giới thiệu những tác phẩm nổi bật của từng người, bốn vị cố vấn lần lượt bước lên sân khấu, mỗi người đều mang đến một tiết mục ngắn.

Trương Tư Hằng trình bày một bản tình ca kinh điển, Chung Nhạc biểu diễn bài hát mới sáng tác theo phong cách nhẹ nhàng, lãng mạn. Nữ idol Miêu Lật khuấy động sân khấu bằng tiết mục hát kết hợp nhảy đầy bốc lửa, khiến bầu không khí trở nên cuồng nhiệt hơn bao giờ hết.

Cuối cùng là Chu Đĩnh, ngôi sao nổi tiếng và được yêu thích nhất xuất hiện với màn trình diễn kết màn hoành tráng.

"Đây là lần đầu tiên tôi được xem thầy Chu nhảy trực tiếp." Chu Tử Tô quay sang nói với Giản Văn Khê, không giấu nổi sự háo hức.

Giản Văn Khê khẽ cười, không nói gì.

Thực ra anh đây cũng là lần đầu tiên.

Đối với rất nhiều tân binh tại đây, Chu Đĩnh là thần tượng mà họ ngưỡng mộ.

Khi Miêu Lật hoàn thành động tác xoay tròn và lùi về phía lối ra sân khấu, cô đưa hai tay ra như thể đẩy một thứ gì đó. Đúng lúc ấy, Chu Đĩnh bước ra sân khấu trong tiếng reo hò như sấm. Khác hẳn với vẻ ngoài lạnh lùng thường ngày, trên sân khấu hắn mỉm cười tự tin.

Hắn bước vài bước theo nhịp nhạc, động tác có vẻ ngẫu hứng nhưng đầy sức hút. Đột ngột âm nhạc thay đổi, Chu Đĩnh thực hiện một cú xoay người điêu luyện, một chân móc lấy chân còn lại, rồi cơ thể hắn bất ngờ ngã ngửa về phía sau.

Trong tiếng kinh ngạc của khán giả, nửa người trên của hắn gần như chạm đất, nhưng ngay giây sau, cơ thể bật lên trở lại như một chiếc lò xo căng đầy năng lượng.

"Wow!" Chu Tử Tô không kìm được mà thốt lên kinh ngạc.

Giản Văn Khê cũng không khỏi kinh ngạc một chút.

Động tác nhìn có vẻ đơn giản và ngẫu hứng ấy thực chất đòi hỏi sức mạnh và độ kiểm soát cơ thể tuyệt vời, đặc biệt là ở vùng eo và bụng. Thế nhưng, Chu Đĩnh lại thực hiện nó nhẹ nhàng như thể chẳng tốn chút sức lực nào, khiến mọi thứ trở nên hoàn hảo một cách tự nhiên.

Chu Đĩnh trình diễn một đoạn nhảy, mỗi động tác đều rất mạnh mẽ, phóng khoáng nhưng không hề sắc bén hay phô trương. Cơ thể hắn dường như luôn nằm trong tầm kiểm soát, tạo cảm giác hài hòa và đầy mê hoặc. Hắn toát lên vẻ tự tin mà thoải mái, như thể mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay.

Khi âm nhạc chuyển sang nhịp điệu nhanh và mạnh, hắn thực hiện một động tác xoay tròn dứt khoát, vòng eo mảnh khảnh uyển chuyển giữa không trung. Với tiếng nhạc cuối cùng vang lên một cách mạnh mẽ, hắn giữ người trong tư thế nghiêng 60 độ, phô diễn đường nét rắn rỏi với cơ bụng và đường nhân ngư hoàn hảo.

Khoảnh khắc cuối ấy thật sự quá bùng nổ, đến mức Giản Văn Khê cũng phải ngạc nhiên thán phục.

Cuối cùng, anh đã hiểu mị lực của Chu Đĩnh nằm ở đâu. Những động tác nhảy của hắn vừa hấp dẫn, vừa khéo léo trong cách điều khiển cơ thể, như thể dễ dàng đâm sâu vào trái tim người xem bằng một sự tự nhiên đến kinh ngạc.

Cả hội trường nổ tung trong tiếng vỗ tay và reo hò, ngay cả Cố Vân Tương cũng không giấu được nét si mê, hòa cùng đám đông vỗ tay không ngừng.

Để thực hiện những động tác này, yêu cầu về cảm nhận âm điệu và sức mạnh vùng eo là vô cùng cao, không phải ai cũng làm được. Hơn nữa, việc duy trì vẻ mặt điềm nhiên khi trình diễn lại càng khó.

Khi bài nhảy kết thúc, Chu Đĩnh vẫn giữ dáng vẻ điềm tĩnh, không để lộ bất kỳ dấu hiệu thở dốc nào. Hắn chỉnh lại mái tóc rối một chút, cúi chào khán giả rồi đi xuống sân khấu.

Những người thực sự có thực lực khi bước lên sân khấu sẽ khiến cả không gian bừng sáng. Mặc cho tiếng reo hò vang dội từ khán đài, hắn vẫn giữ phong thái điềm nhiên, lạnh lùng. Sự ung dung ấy quả thực quá cuốn hút.

Bình luận trên mạng dường như nổ tung.

Điệu nhảy của Chu Đĩnh hầu như không có bất kỳ ai phê bình.

Khi bốn vị cố vấn đã ổn định chỗ ngồi, vòng thi đối đầu chính thức bắt đầu.

Thứ tự biểu diễn lần này do tổ chương trình sắp xếp, áp dụng chiến lược khởi đầu an toàn nhưng đủ sức cuốn hút. Người mở màn là Sở Nhiên.

Giữa một dàn thí sinh dày dạn kinh nghiệm, đội của Sở Nhiên lại chọn một bài tình ca nhẹ nhàng, sâu lắng mang tên Bí Mật Mùa Đông.

Bài hát được xử lý đơn giản, không cầu kỳ, chỉ có tiếng đàn guitar của nghệ sĩ khách mời làm điểm nhấn. Đồng hành cùng Sở Nhiên là thí sinh trẻ nhất trong chương trình, một chàng trai mang nét ngây ngô và hiền lành.

Cả hai diện trang phục giản dị, sơ mi trắng kết hợp quần jeans và giày thể thao trắng, cùng ngồi trên hai chiếc ghế cao. Hình ảnh ấy gợi lên cảm giác ôn hòa, chân thành và dịu dàng.

Có thể nhận ra cả hai đều là những chàng trai rất ngoan ngoãn.

Trước khi Sở Nhiên cất giọng, Lục Dịch bất ngờ đứng dậy và lớn tiếng cổ vũ: "Sở Nhiên, cố lên!"

Nghe vậy, Sở Nhiên nở một nụ cười rạng rỡ, như ánh nắng khiến lòng người tan chảy.

Khi tiếng đàn guitar vang lên, bài hát mang âm hưởng đau khổ lại được cậu ấy cải biên theo phong cách nhẹ nhàng, mềm mại, tựa như dòng nước ấm chảy vào lòng khán giả.

“Nếu tôi nói rằng tôi thật sự yêu em, ai sẽ chữa lành những mối quan hệ bị tổn thương đây?”

“Nếu tôi nói rằng tôi cần yêu em, liệu có thể trao cho em một trái tim trọn vẹn hơn tình bạn không?”

Đây là lần đầu tiên Giản Văn Khê nghe bài hát này. Anh cảm nhận bài hát như đang kể về một tình yêu cấm kỵ, khó có thể thổ lộ thành lời. Sở Nhiên thể hiện bài hát rất xuất sắc, khiến Giản Văn Khê không thể rời khỏi mạch cảm xúc. Một nỗi buồn sâu sắc bao trùm lấy anh mà không rõ lý do.

Trong tiếng hát của Sở Nhiên, Chu Đĩnh bất giác liếc nhìn "Giản Văn Minh". Dường như bài hát đã khơi dậy một cảm xúc sâu lắng trong lòng hắn.

Khi Sở Nhiên kết thúc phần trình diễn, tiếp theo là vòng đối đầu của các đội.

Sau phần thi của Sở Nhiên, đến lượt đội của Giản Văn Minh và Lục Dịch đối đầu với nhau.

Trong khi đội kia vẫn đang trình diễn trên sân khấu, Giản Văn Khê và đồng đội đã vào hậu trường chuẩn bị.

Lúc này, lượng người theo dõi trực tiếp đạt mức cao nhất kể từ đầu chương trình.

[Thông báo, Giản Văn Minh sắp lên sân khấu.]

[Ái chà chà, số người xem trực tiếp đã lên tới hai triệu và vẫn còn tăng! Có vẻ ai cũng đang chờ Giản Văn Minh biểu diễn!]

[Đương nhiên rồi, ở tập trước cậu ấy đã khiến mọi người kinh ngạc và không thể ngừng bàn tán. Tất cả đều muốn xem liệu lần này cậu ấy có giữ vững phong độ hay không.]

[Đúng vậy, đây là màn thi cực kỳ quan trọng. Nếu làm tốt, cậu ấy sẽ ổn định vị trí, nếu không sẽ là một cú ngã đau.]

[Khoan đã, trong tay Giản Văn Minh là...đàn violin sao?]

[Không thể tin nổi, cậu ấy còn biết chơi violin à?]

Ở lối vào sân khấu, Giản Văn Khê cùng Chu Tử Tô nhận lấy cây đàn violin từ tay nhân viên hậu trường.

Giản Văn Khê cầm lấy violin, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía sân khấu.

Phần trình diễn của Lục Dịch quả thật gây chấn động mạnh mẽ.

Khác với phong cách của Chu Đĩnh, Lục Dịch chọn nhảy hiện đại. Các động tác của hắn đầy phóng khoáng, uyển chuyển, đậm chất nghệ thuật. Một điệu nhảy hai người, một bài hát điên cuồng lại tự do, gần như đem toàn bộ cá tính độc đáo của Lục Dịch phát huy hết mức.

Cả khán phòng vỡ òa trong tiếng vỗ tay. Khi ánh mắt Lục Dịch vô tình chạm phải Chu Tử Tô, hắn nhận ra người luôn điềm tĩnh kia giờ đây đang hiện rõ nét căng thẳng trên gương mặt.

"Giản Văn Minh" ở một góc khác chỉ mỉm cười nhẹ với hắn.

Phần trình diễn của Lục Dịch đã kết thúc, Trương Tư Hằng vui vẻ nói: “Hãy dành chút thời gian để các cậu thư giãn và lấy lại hơi thở.”

Màn trình diễn vui sướиɠ và tràn đầy năng lượng của Lục Dịch cuối cùng cũng giúp hắn thở phào nhẹ nhõm.

Hắn cảm thấy mãn nguyện, không còn gì nuối tiếc. Dẫu kết quả thế nào, hắn biết mình đã làm hết sức.

Thậm chí, hắn còn hy vọng Giản Văn Minh sẽ giữ vững phong độ từ màn trình diễn kinh ngạc lần trước, cùng hắn trải qua một trận đấu tay đôi đầy kịch liệt.

Vì Lục Dịch thể hiện một tiết mục thuần nhảy nên phần đánh giá chuyên môn nặng nề nhất được giao cho Chu Đĩnh. Hắn dành lời khen rất cao cho phần trình diễn này.

“Bây giờ, chúng ta hãy cùng xem tổ của Lục Dịch cuối cùng nhận được bao nhiêu phiếu.”

Tất cả mọi người đồng loạt hướng ánh mắt về màn hình lớn. Trong số 800 khán giả tại hiện trường, có đến 760 người đã bỏ phiếu cho Lục Dịch.

Khi kết quả hiện ra, cả khán phòng đều ồ lên kinh ngạc.

So với tổ trước đó của Sở Nhiên, số phiếu của Lục Dịch nhiều hơn tận 200 phiếu.

“Yeah!” Lục Dịch không giấu được sự phấn khích, còn bốn vị cố vấn cũng lộ rõ vẻ bất ngờ.

“760 điểm!” Tưởng Văn Quân phấn khích hét lên. “Thật sự là một số điểm siêu cao. Các đội biểu diễn sau chắc chắn sẽ cảm thấy áp lực.”

Quả thật, đây là một con số rất ấn tượng.

Giản Văn Khê khẽ động cổ họng, bàn tay nắm cây violin của anh nổi rõ những đường gân xanh.

[Điểm số này cao quá!]

[Ở những màn bỏ phiếu trực tiếp thế này, các phần biểu diễn rực rỡ và bùng nổ thường dễ dàng chiếm được số điểm cao. Nhưng tôi có chút lo lắng cho đội của Giản Văn Minh. Cả hai đều là những giọng ca lớn!]

[Nếu Giản Văn Minh thua Lục Dịch thì sẽ rất kịch tính. Trận đầu cậu ấy đánh bại Cố Vân Tương người được đánh giá cao nhất. Nhưng trận thứ hai lại thua trước người từng là bạn trai tin đồn của mình thì thật thú vị.]

[Bạn trai tin đồn cái gì chứ? Chỉ là Giản Văn Minh đơn phương tạo hiệu ứng truyền thông thôi. Lục Dịch chẳng bao giờ dính dáng gì đến chuyện đó đâu.]

[Ha ha ha ha ha ha!]

Lúc này, Lục Dịch quay người nhìn về phía sân khấu, nơi Giản Văn Minh đang đứng ở lối vào.

Mồ hôi chảy dài trên thái dương của hắn nhưng hắn không buồn lau đi. Toàn thân hắn vẫn còn bừng bừng nhiệt huyết, tuy đang thở dốc nhưng nụ cười thoải mái vẫn luôn trên môi. Hắn cùng đồng đội lùi về một bên.

MC tuyên bố: “Tiếp theo, hãy chào đón Giản Văn Minh - quán quân tập trước, và đồng đội của cậu ấy - Chu Tử Tô!”

Giản Văn Khê mím môi, liếc nhìn Chu Tử Tô, sau đó đặt tay lên vai cậu như để động viên.

Chu Tử Tô gật đầu, ánh mắt trở nên kiên định hơn.

Trong bóng tối mờ ảo, hai người bước lên sân khấu đứng ở vị trí trung tâm.

Do đây là buổi phát sóng trực tiếp, việc thay đổi đạo cụ sân khấu không được nhanh chóng và mượt mà như lúc thay cảnh đã được thu sẵn, nên trên sân khấu vang lên âm thanh do nhân viên công tác dọn dẹp đạo cụ.

“Sao chưa bật đèn vậy?” Những dòng bình luận hiện lên. “Tôi muốn xem Giản Văn Minh!”

Sân khấu vẫn chìm trong bóng tối. Chỉ có thể lờ mờ nhận ra hai bóng dáng trên đó.

Ở khu vực ghế cố vấn, Chu Đĩnh bất chợt ngồi thẳng dậy.

Nhịp tim hắn đập mạnh đến nghẹt thở.

Trong ánh sáng mờ ảo, hắn thấy hai người đang đặt đàn violin trên vai.

Đàn Violin. Là đàn violin.

Trong khoảnh khắc đó, cổ họng hắn nghẹn lại, lòng bàn tay đẫm mồ hôi, ánh mắt đầy vẻ không thể tin nổi. Ký ức bất chợt ùa về.

Hắn nhớ lại thời điểm mình 16 tuổi, lặng lẽ đứng từ xa ngơ ngẩn nhìn Joshua.

Joshua khi đó ngồi trong một góc đang tập đàn. Mỗi lần kéo đàn, cậu ấy lại dừng lại để lật sang trang tiếp theo của bản nhạc.

“Đi đi.” Chu Như thúc giục hắn: "Đến chào hỏi cậu ấy đi."

Hắn khẽ gật đầu, tiến về phía Joshua.

Khi nhận ra sự hiện diện của Chu Đĩnh, Joshua chỉ lạnh lùng liếc nhìn một cái, rồi tiếp tục kéo đàn violin của mình không hề bị gián đoạn.

Chu Đĩnh đứng yên bên cạnh, không nỡ làm phiền sự tập trung của đối phương.

Joshua đang chơi bản The Last Rose of Summer, một bản danh khúc violin có độ khó rất cao.

Trong tiếng đàn, Chu Đĩnh như ngửi thấy hương hoa hồng nhàn nhạt. Hắn kiềm chế nhịp tim đang đập mạnh mẽ của mình, lặng lẽ tiến đến gần Joshua hơn, ánh mắt chăm chú nhìn bản nhạc trên giá. Khi tiếng đàn càng lúc càng nhanh, trái tim của Chu Đĩnh cũng đập ngày càng gấp.

Đến lúc Joshua định ngừng lại để lật trang của bản nhạc, Chu Đĩnh nhẹ nhàng vươn tay, thay Joshua lật sang trang tiếp theo.

Joshua liếc nhìn hắn, trong khi tay vẫn tiếp tục kéo cây đàn violin. Cậu ấy chỉ khẽ gật đầu, như một lời cảm ơn.

Giữa hai người, không có quá nhiều giao tình hay ký ức sâu đậm. Nhưng trong tâm trí Chu Đĩnh, lần đầu rung động ấy đã khắc sâu. Một buổi chiều dài chỉ lặng lẽ đứng bên cạnh giúp người ấy lật bản nhạc, để rồi ký ức ấy trở thành mảnh ghép không thể quên.

Thời trẻ dại và ngây ngô ấy, khi đối diện với vẻ lạnh lùng của Joshua, những cảm xúc non nớt ấy lại chần chừ không dám bộc lộ, chỉ lặng lẽ chôn sâu trong lòng.

Một tiếng violin dồn dập từ trong bóng tối truyền ra, kéo Chu Đĩnh khỏi dòng ký ức ngọt ngào.

Ánh mắt hắn khóa chặt vào sân khấu.

Trong bóng tối, tiếng violin vang lên đầy kịch tính, vừa nhanh vừa mãnh liệt. Ngay sau đó, một âm thanh violin khác chen vào, quấn lấy, hòa quyện với giai điệu đầu tiên.

Hai tiếng đàn như đang đuổi bắt, quấn quýt, từng nhịp càng lúc càng nhanh hơn. Đến khi cả hai giai điệu hòa thành một, tiếng hòa âm cất lên mạnh mẽ, sân khấu bừng sáng.

Trong ánh đèn, Giản Văn Khê xuất hiện với mái tóc đỏ rực và bộ trang phục trắng, còn Chu Tử Tô mặc trang phục đen, mái tóc đen tuyền nổi bật. Gương mặt hai người hơi nghiêng, gần như dán vào thân đàn violin. Ánh mắt họ sắc bén, tay kéo đàn không ngừng chuyển động, tạo ra một bản giao hưởng đầy kịch tính.

Âm thanh giao hòa như đang truy đuổi nhau, đôi lúc bùng nổ như những tia lửa. Chu Tử Tô, người vốn luôn trầm tĩnh và ôn hòa, giờ đây ánh mắt lại lộ ra sự sắc sảo lạnh lùng.

Trong khi đó, khí chất vốn lạnh lùng của Giản Văn Khê lại trở nên mạnh mẽ hơn, như cơn gió lạnh mùa đông quét qua.

Họ luân phiên chơi từng đoạn, từ chương 3 và 4 của Dmitrievich rồi chuyển sang đoạn cao trào của chương 3 từ bản D Major của Tchaikovsky.

Tiếng đàn từ hai cây violin vang lên như một trận cuồng phong, dời non lấp biển, cuốn người nghe vào không gian âm nhạc như bão tố. Sân khấu chìm trong ánh sáng đỏ rực như máu. Đến khi âm thanh cuối cùng vang lên như xé rách bầu không khí, khán phòng như nín thở, rồi vỡ òa trong tràng pháo tay vang dội.

Giản Văn Khê và Chu Tử Tô gần như đồng thời thu hồi cây đàn violin, động tác rất nhanh nhẹn và dứt khoát.

Tiếng đàn đã tắt, nhưng dư âm vẫn còn vang vọng trong không gian.

Khán giả trong hội trường không thể ngồi yên, nhiều người đứng lên, vỗ tay không ngừng.

[Đỉnh nóc kịch trần bay phấp phới!]

[Đoạn đấu đàn này quá đỉnh!]

[Giản Văn Minh đỉnh quá!]

[Không làm mẹ thất vọng, không uổng công chờ bấy lâu nay!]

[Ôi trời, Giản Văn Minh kéo đàn violin quá xuất sắc, hoàn toàn giống như một nghệ sĩ chuyên nghiệp vậy!]

Sau một màn biểu diễn mãn nhãn, toàn bộ hội trường bùng nổ trong tiếng vỗ tay vang dội không dứt.

Khi tiếng đàn piano từ dàn nhạc vang lên, giọng hát trong trẻo và rõ ràng của Giản Văn Khê chậm rãi vang lên giữa không gian tĩnh lặng: "Những vị ngọt ngào mà người từng nếm đều là trái cây của sự cô độc. Chúng được cắt ra từ chính trái tim tôi."

Những lời này vừa được thốt ra, không khí lập tức trầm xuống. Dường như tất cả mọi người đều bị câu nói của Giản Văn Khê chấn động, làm tạm lắng lại những suy nghĩ cá nhân, chỉ còn đắm chìm vào buổi trình diễn.

Ánh đèn đỏ bao phủ khuôn mặt Giản Văn Khê, khiến vẻ ngoài của anh càng thêm mông lung, hoàn mỹ. Trên ngón trỏ của anh đeo một chiếc nhẫn lục bảo khổng lồ lấp lánh, hòa quyện với mái tóc màu đỏ rực khiến anh mang vẻ đẹp lạnh lùng kiêu sa.

Bên cạnh anh, Chu Tử Tô vẫn trầm tĩnh, giọng nói của cậu hòa quyện với Giản Văn Khê, nâng đỡ từng câu chữ của anh, cùng nhau bay lên trong không gian âm nhạc.

Bài hát Câu Chuyện Tình Yêu Đẫm Máu được chia thành bố cục gồm phần chính và điệp khúc, luân phiên xuất hiện theo trình tự: phần chính, điệp khúc, phần chính, điệp khúc.

Do thời lượng giới hạn của chương trình, bốn đoạn hát dài bốn phút hai mươi tư giây đã được rút gọn còn hơn ba phút, với một phần chính và hai đoạn điệp khúc, tạo nên một cấu trúc cao trào dần.

Giọng hát của Giản Văn Khê trong bài này hoàn toàn khác so với khi anh thể hiện The Social Song, mang âm sắc trong trẻo hơn.

Phần đầu bài hát rõ ràng mang tính kìm nén, như đang tích tụ năng lượng. Một câu bất chợt cất cao khiến người nghe cảm nhận rõ sự kiềm chế đó, đồng thời khơi gợi sự mong chờ đối với cao trào phía sau.

Cảm giác ấy như một luồng ánh kiếm sắc bén chém ngang bầu không khí, mở ra một quang cảnh hùng tráng sắp bùng nổ.

Miêu Lật lấy tay đè lên ngực, đã không thể khống chế được biểu cảm của mình.

Khi tiếng hát của Giản Văn Khê dần dần lên cao, chạm tới đoạn điệp khúc cuối cùng.

Giản Văn Khê: "Lại đi nắm lấy."

Chu Tử Tô: "Đều đã quá muộn."

Giản Văn Khê: "Lòng bàn tay nhuốm máu, dây dưa mãi đã chẳng còn ý nghĩa gì."

Chu Tử Tô: "Trơ mắt nhìn, linh hồn biến mất chỉ còn lại thân xác trống rỗng."

Hai người lần lượt hát từng câu, người hát trước, người theo sau, từng nhịp từng lời kết hợp chặt chẽ, ăn ý không chút kẽ hở. Tiết tấu tăng dần, nhịp điệu càng lúc càng mạnh mẽ, không khí được đẩy lên cao trào. Khi tiết tấu lên đến đỉnh điểm, giọng hát hòa quyện, hai người đồng thanh cất lên: "Yêu đến mức muốn sống muốn chết!"

Toàn bộ thính phòng như nín thở, ánh mắt mọi người đổ dồn về sân khấu, tay chân căng thẳng.

Đến đến rồi.

Phần bùng nổ nhất cuối cùng đã đến.

Toàn bộ sân khấu được bao phủ bởi hiệu ứng 3D tạo thành những đám mây đỏ rực, uốn lượn và biến ảo trên không trung. Camera lia thành vòng tròn xung quanh hai người, tạo cảm giác như cả sân khấu đang bồng bềnh giữa không trung.

Giản Văn Khê đứng trên sân khấu cầm microphone trong tay. Anh cất cao giọng, từng tiếng ngâm nga như hoà vào trong không gian, âm gió trong trẻo cao vυ"t, mỗi một nốt nhạc giống như tiếng ngâm vang của trời vang khắp hội trường phát sóng.

Trong lúc Chu Tử Tô đang ngâm nga, tiếng hát của cậu cất lên ở đoạn cao trào. Giản Văn Khê cũng dần dần nâng giọng lên, trở nên cao vυ"t như cá heo, trong trẻo như ngọc Côn Sơn vỡ nát, như phượng hoàng bay lên trời cao, vừa hoa lệ vừa tràn đầy sức mạnh lao thẳng về phía chân trời, trực tiếp khiến khán giả ở hiện trường và người xem trước màn hình có cảm giác như bị xé nát.

Ngay khi anh hát ra một âm gió cực cao khiến mọi người phải trợn mắt há hốc mồm, Chu Tử Tô cũng lập tức hòa giọng, từng câu hát lại càng đẩy cảm xúc lên cao hơn, mỗi câu như vượt qua giới hạn của câu trước.

"Để tôi đến thay thế em kế thừa cái cũ, sáng tạo cái mới, khắc sâu tận tâm như một cuốn tiểu thuyết tình yêu. Máu càng chảy, càng đau. Tình càng đau, càng sống động."

Khi giọng hát của Chu Tử Tô vang lên, Giản Văn Khê hòa âm cũng lắng xuống, và ngay lúc đó, âm nhạc bất chợt ngưng bặt, không gian lặng đi chỉ để lại tro bụi lấp lánh giữa các tia ánh sáng.

Chu Tử Tô mỉm cười, thở dốc nhìn về phía Giản Văn Khê. Cả hai gần như đồng thời nâng micro, dùng làn điệu uyển chuyển, triền miên hát hai câu cuối cùng:

Chu Tử Tô cất giọng: "Không cần trả lại cho tôi."

Giản Văn Khê tiếp lời, giọng nhỏ và kéo dài: "Không cần trả lại cho tôi."

Chữ "tôi" vừa dứt, mọi âm thanh lắng xuống, chỉ còn lại tiếng piano nhẹ nhàng vang lên. Giản Văn Khê bước đến bên Chu Tử Tô, cả hai đứng yên đối diện với hội trường.

Ánh sáng rực rỡ chiếu xuống, xóa tan màn mây đen, để ánh mặt trời chiếu rọi khắp nơi.

Hội trường vỡ òa, video trực tiếp cũng tràn đầy những dòng bình luận nổ tung.

[Thần tiên song ca!]

[Tôi nổi hết da gà da vịt lên rồi!]

[Đỉnh của đỉnh!]

[Quá đỉnh cao!]

[Má nó chứ!]

Miêu Lật xúc động đến rơi nước mắt, đột nhiên bật dậy, vỗ tay không ngớt: "Hay quá!"

Trương Tư Hằng thì khoa trương nằm dài trên ghế, như thể không tin nổi vào những gì vừa nghe thấy. Chung Nhạc bình tĩnh hơn, chỉ nhẹ nhàng vỗ tay một cách kính trọng.

Máy quay lia đến gương mặt của Chu Đĩnh.

Đôi mắt hắn ươn ướt.

Họ hát cái gì, hắn dường như không còn nhớ được nữa.

Trong đôi mắt hắn chỉ còn lại hình ảnh của Giản Văn Khê trên sân khấu.

Và tiếng đàn violin như một mũi dao đâm thẳng vào trái tim hắn, cùng với ánh sáng rực rỡ bao quanh người ấy.