Chương 6

Những buổi tập đàn piano vẫn cứ thế tiếp diễn, trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cả Trần Thiên Minh và Vũ Tuyết Như. Dần dà, không gian tĩnh lặng của phòng nhạc không chỉ còn vang lên những giai điệu, mà còn đong đầy những câu chuyện vụn vặt của Thiên Minh.

Ban đầu, cậu chỉ dám khẽ nói về những bài học khó nhằn, những cuốn sách hay mà cậu đọc được. Nhưng rồi, sự dịu dàng và kiên nhẫn của Tuyết Như đã khiến cậu dần mở lòng hơn. Cậu bắt đầu kể về những chuyện nhỏ nhặt xảy ra ở trường hay đơn giản chỉ là những suy nghĩ vu vơ trong ngày.

Tuyết Như lắng nghe cậu, đôi khi khẽ gật đầu, đôi khi lại mỉm cười nhẹ nhàng khi nghe những câu chuyện ngây ngô của cậu. Cô không phải là người giỏi an ủi hay đưa ra những lời khuyên để giúp người khác vực dậy tinh thần. Nên những lần Thiên Minh buồn bã, cô thường chỉ im lặng lắng nghe, rồi lặng lẽ đặt một gói bánh ngọt cậu thích lên cây đàn, hoặc bất ngờ tặng cậu một quyển sách mà cô nghĩ cậu sẽ thích. Đó là cách vụng về nhưng chân thành của Tuyết Như để thể hiện sự quan tâm.

Thiên Minh ban đầu không hiểu tại sao cô lại làm vậy nhưng lâu dần cô lại thấy cử chỉ đó khá "đáng yêu". Cậu cũng không mong đợi những lời lẽ hoa mỹ hay những cái ôm vỗ về. Sự im lặng đồng hành, những món quà nhỏ bé chứa đựng sự quan tâm của Tuyết Như đã đủ để sưởi ấm trái tim cô đơn của cậu. Cậu cảm thấy mình không còn đơn độc nữa, bên cạnh cậu đã có một người lắng nghe, một người âm thầm quan tâm.

Những buổi tập đàn không chỉ là nơi để học nhạc, mà còn là nơi để cả hai chia sẻ những vui buồn, những suy nghĩ trải nghiệm của mình. Dù tính cách khác biệt, dù xuất thân khác nhau, nhưng âm nhạc đã trở thành sợi dây kết nối kỳ diệu giữa họ.

Dần dà, những bức tường vô hình ngăn cách họ dường như đã sụp đổ. Họ không còn là một tiểu thư kiêu kỳ và một cậu bé bị bắt nạt nữa. Họ chỉ đơn giản là hai người bạn, cùng nhau chia sẻ những khoảnh khắc bình dị trong cuộc sống.

Có lẽ, những dòng bình luận trong tâm trí Tuyết Như cũng dịu bớt đi phần nào. Cô không còn quá lo lắng về việc phải "cứu rỗi" nam chính nữa. Thay vào đó, cô trân trọng những khoảnh khắc hiện tại, những cảm xúc hạnh phúc, vui vẻ mà tình bạn mang lại cho bản thân rồi tận hưởng đắm chìm vào nó.

Cô cũng chẳng nghĩ được rằng đôi khi tình bạn cũng không cần phải quá cầu kì, cô cũng chưa từng mong đợi rằng có ngày sẽ trở thành người bạn thân nhất của nam chính, tất cả đều đã đi theo một hướng đi mới, mở rộng hơn đến còn đường tương lai.