Chương 5

Sau khi kết thúc buổi tập đàn, Vũ Tuyết Như bước ra khỏi phòng, nhìn thấy Trần Thiên Minh vẫn đứng lặng lẽ ở ngoài cửa sổ. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng nở một nụ cười thân thiện trên môi. Trước giờ cô không hay để ý đến người khác nhưng vì nhiệm vụ cũng vì mạng sống sau này nên cô sẽ thử chủ động một lần.

"Cậu có muốn tập đàn với tôi không?" Tuyết Như hỏi, giọng nói nhẹ nhàng hơn thường lệ.

Trần Thiên Minh ngạc nhiên, ngước nhìn Tuyết Như.

Cậu không tin vào tai mình. Một người như cô, một tiểu thư cao quý như cô, lại mời cậu tập đàn?

"Tôi... tôi không biết chơi đàn." Minh lúng túng trả lời.

"Không sao cả." Tuyết Như nói, tiến lại gần cậu hơn.

"Tôi sẽ dạy cậu. Cậu có muốn thử không?"

Minh do dự một lúc, rồi gật đầu. Cậu không biết tại sao mình lại đồng ý, nhưng có một điều gì đó trong ánh mắt của Tuyết Như khiến cậu không thể từ chối.

Tuyết Như dẫn Minh vào phòng tập đàn. Căn phòng tràn ngập âm nhạc, những giai điệu du dương vang vọng trong không gian. Minh cảm thấy mình như lạc vào một thế giới khác, một thế giới mà cậu chưa từng biết đến.

Tuyết Như ngồi xuống bên cây đàn piano, vỗ nhẹ vào chiếc ghế bên cạnh. Cô nói: "Ngồi xuống đi."

Minh ngồi xuống, cảm thấy mình nhỏ bé và lạc lõng. Tuyết Như bắt đầu chơi một bản nhạc nhẹ nhàng. Những ngón tay của cô lướt trên phím đàn, tạo ra những âm thanh tuyệt đẹp.

"Cậu có muốn thử không?" Tuyết Như hỏi, đưa tay về phía Minh.

Minh run rẩy đưa tay ra, chạm vào phím đàn. Cậu cảm thấy những phím đàn lạnh lẽo dưới ngón tay mình. Tuyết Như hướng dẫn cậu cách đặt tay, cách nhấn phím.

Ban đầu, Minh gặp khó khăn. Những ngón tay của cậu vụng về, những âm thanh phát ra rời rạc và khó nghe. Nhưng Tuyết Như không hề tỏ ra mất kiên nhẫn. Cô nhẹ nhàng chỉnh sửa, động viên cậu.

Dần dần, Minh bắt đầu làm quen với phím đàn. Cậu học được những nốt nhạc cơ bản, những giai điệu đơn giản. Cậu cảm thấy một niềm vui sướиɠ kỳ lạ khi tự mình tạo ra những âm thanh.

Khi buổi tập kết thúc, Minh cảm thấy việc chơi đàn trước nay cậu tưởng chừng khó nhưng cũng dần trở nên dễ dàng hơn nếu mình chịu luyện tập, cuối cùng thì ngoài việc học ra, cậu cũng tìm được cho mình một thứ khiến cậu thật sự hứng thú.

"Cảm ơn cậu." Minh nói với Tuyết Như, giọng nói chân thành.

"Không có gì." Tuyết Như mỉm cười.

Thiên Minh gật nhẹ, trong đầu cậu dường như đang suy nghĩ điều gì đó nhưng không dám nói ra, cô nhìn qua thì có chút hiểu ý liền lên tiếng.

"Cậu có muốn đến đây tập piano với tôi vào những lúc rảnh không? Yên tâm tôi sẽ không ép cậu đâu." - Tuyết Như nói.

Ngay lúc đó trong mắt cậu có một tia sáng lóe lên nhưng cậu cố gắng không tỏa ra quá phấn khích: "Được!"

Khi đó cô nhìn cậu bé trước mắt mình, ánh mắt to tròn của cậu lúc này toát lên một vẻ ngây thơ thuần khiết, nụ cười của cậu thật sự rất đẹp, nếu như cô không hiểu rõ những điều Thiên Minh từng trải qua thì cô sẽ nghĩ rằng cậu bé này phải được sống trong môi trường rất hạnh phúc khi được nuôi dưỡng tốt đến mức nào nhưng thật tiếc mọi thứ đều chẳng như ta mong đợi, nghĩ đến điều đó cô bất giác có một cảm xúc thương tiếc cho cậu.