Chương 4

Thời gian trôi qua, Trần Thiên Minh vẫn chìm đắm trong thế giới của những con số và trang sách. Học tập là cách duy nhất cậu cảm thấy mình có thể kiểm soát được cuộc sống. Nhưng ngoài những giờ học căng thẳng, cậu vẫn luôn dõi theo bóng hình Vũ Tuyết Như từ xa.

Những buổi chiều tan học, cậu thường đứng ở một góc khuất, nhìn cô bước vào phòng tập nhảy duyên dáng, hay ngồi bên cây đàn piano thanh lịch. Những ngón tay thon dài của cô lướt trên phím đàn, tạo ra những giai điệu du dương, hoặc những bước nhảy uyển chuyển, nhẹ nhàng như một cánh chim.

Minh không dám đến gần. Cậu biết vị trí của mình, một cậu bé bị bắt nạt, một kẻ yếu đuối. Còn cô, là một tiểu thư cao quý, một người mà cậu không bao giờ có thể chạm tới chỉ có thể lẳng lặng nhìn tư xa. Nhưng chỉ cần nhìn thấy cô, cậu cảm thấy một chút bình yên, một tia hy vọng nhỏ nhoi le lói trong cuộc sống u ám của mình.

Về phía Tuyết Như, cuộc sống của cô vẫn diễn ra theo quỹ đạo đã định. Những buổi học, những buổi luyện tập, những bữa tiệc xa hoa. Nhưng trong tâm trí cô, những dòng bình luận từ giấc mơ vẫn luôn vang vọng.

"Tuyết Như xinh quá, đúng là tiểu thư có khác!"

"Nhưng mà sao mấy nay không thấy Tuyết Như và Thiên Minh tương tác gì vậy?"

"Tuyết Như ơi, đừng để nam chính hắc hóa nha!"

Những lời bình luận đó nhắc nhở cô về mục tiêu của mình. Cô không thể thay đổi hoàn toàn cốt truyện, nhưng cô có thể tác động đến nó, có thể giúp đỡ Thiên Minh theo cách riêng của mình.

Vào một lần, khi Tuyết Như đang tập đàn piano, cô vô tình nhìn thấy Minh đứng ở ngoài cửa sổ, lặng lẽ quan sát. Cô dừng chơi, nhìn cậu. Minh giật mình, vội vàng quay đi, lúc đó không ai thấy khóe môi của cô khẽ nhếch lên một nụ cười, có lẽ lúc đó cô chỉ đơn giản nghĩ rằng: "Cậu bé này thật sự có chút đáng yêu"

Cô vẫn cố giữ vẻ mặt bình thản không có ý định bắt gian cậu, coi cậu như một vị khán giả đang lắng nghe màn trình diễn của mình trong khi Thiên Minh bắt đầu dần lấy lại bình tĩnh mà tiếp tục đưa ánh nhìn của mình vào người con gái đó.

Cậu không biết mình đã nhìn cô gái nhỏ này từ bao lâu nhưng những âm thanh đó thật khiến cậu cảm thấy nhẹ nhõm, mọi cơn đau nhức do vết thương hay những suy nghĩ tiêu cực cũng dần tan biến chỉ còn lại tâm hồn cậu đang dần hoà lẫn vào những nốt nhạc, đắm chìm vào giai điệu của nó.