Chương 3

Vũ Tuyết Như, sau khi thức tỉnh và nhận ra vai trò của mình trong câu chuyện, bắt đầu quan sát Trần Thiên Minh nhiều hơn. Cô vẫn giữ vẻ ngoài lạnh lùng, nhưng trong lòng đã có những thay đổi. Cô không còn thờ ơ với những gì đang xảy ra với cậu.

Một buổi chiều, vẫn là cảnh tượng quen thuộc: Trần Thiên Minh bị một nhóm học sinh lớn hơn vây quanh. Những lời lẽ chế giễu, những cú đẩy thô bạo lại giáng xuống cậu. Tuyết Như đứng từ xa quan sát, trong lòng dâng lên một sự khó chịu. Cô biết mình không thể thay đổi hoàn toàn cốt truyện, nhưng cô có thể can thiệp, dù chỉ là một chút.

Khi đám học sinh kia định ra tay mạnh hơn, Tuyết Như bật 1 đoạn tiếng xe cảnh sát tới trên điện thoại rồi cố tình hét to: "Cảnh sát đã đến,dừng tay ngay!"

Ngay lúc đó bọn trẻ bắt đầu hoảng sợ mà chạy đi để lại cô và cậu đứng nhìn nhau,cô tắt điện thoại đi rồi cất vào túi áo.

"Này, đứng dậy đi tên ngốc"

Tuyết Như lên tiếng, giọng điệu có chút cáu kỉnh nhưng không còn vẻ thờ ơ như trước: "Con trai gì mà yếu đuối thế?"

Trần Thiên Minh ngạc nhiên ngước nhìn. Cậu không ngờ Tuyết Như lại lên tiếng. Dù đau đớn, cậu vẫn cố gắng đứng dậy, khẽ nói: "Tại sao lại cứu tôi?"

Vũ Tuyết Như nhếch mép, giọng điệu vẫn lạnh lùng: "Không có gì, coi như hôm nay tôi làm người tốt một ngày đi."

Nói xong, cô không thèm để ý đến Thiên Minh nữa mà quay lưng bỏ đi. Cô định nói nhiều hơn chút nhưng nghĩ lại hôm nay còn có lịch học piano nên đành rời đi,

Trần Thiên Minh đứng nhìn theo bóng lưng Tuyết Như. Trong lòng cậu dâng lên một cảm xúc khó tả. Sự xuất hiện bất ngờ của cô, lời nói có phần khó nghe nhưng lại chứa đựng sự giúp đỡ, tất cả đều khiến cậu bối rối.

Cậu chưa từng nghĩ một người như Tuyết Như lại để ý đến mình.

Dù biết Tuyết Như đã đi xa, cậu vẫn khẽ nói: "Cảm ơn."

Đó là lần đầu tiên Trần Thiên Minh khắc ghi hình ảnh Tuyết Như vào tâm trí mình. Không phải là sự lạnh lùng thờ ơ như trước, mà là một sự giúp đỡ bất ngờ, một ánh sáng nhỏ nhoi giữa những ngày tăm tối của cậu. Dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng nó đã để lại một dấu ấn sâu sắc trong trái tim cậu.

Tuyết Như rời đi, nhưng trong lòng cô cũng có những suy nghĩ riêng. Cô biết mình không thể thay đổi mọi thứ ngay lập tức, nhưng cô đã bắt đầu hành động. Cô đã phá vỡ sự thờ ơ của mình, đã can thiệp vào số phận của Thiên Minh, dù chỉ là một chút.