Trần Thiên Minh, cái tên mang ý nghĩa "ánh sáng của bầu trời", lại chìm trong bóng tối của sự cô độc và tủi nhục. Từ khi còn học mẫu giáo, Minh đã nổi tiếng khắp trường vì trí thông minh vượt trội. Những con số, những công thức, những trang sách dường như là bạn thân của cậu. Nhưng chính sự giỏi giang ấy lại trở thành cái gai trong mắt nhiều người.
Những trò bắt nạt, những lời chế giễu, những cú đẩy đau điếng đã trở thành cơm bữa trong cuộc sống của Minh. Cậu không hiểu tại sao mình lại trở thành mục tiêu. Có lẽ vì sự khác biệt, có lẽ vì sự xuất sắc của cậu khiến người khác cảm thấy khó chịu.
Ba mẹ Minh thương cậu vô cùng. Họ luôn tự hào về đứa con trai thông minh của mình. Nhưng guồng quay công việc cuốn họ đi, những chuyến công tác dài ngày, những cuộc họp triền miên đã lấy đi thời gian quý báu để họ ở bên cạnh, bảo vệ và vỗ về cậu. Những lời động viên qua điện thoại, những món quà bù đắp không thể xoa dịu được những vết thương lòng mà Minh phải gánh chịu mỗi ngày. Cậu hiểu sự bận rộn của ba mẹ, nhưng sâu thẳm trong trái tim non nớt, Minh vẫn khao khát một vòng tay ấm áp, một lời hỏi han ân cần mỗi khi cậu trở về nhà với những vết bầm tím và đôi mắt đỏ hoe.
Ở một góc khác của trường, có một cô tiểu thư luôn nghe thấy những lời bàn tán về Trần Thiên Minh, những trò bắt nạt không còn điểm dừng. Cô đã nhiều lần chứng kiến cảnh Minh bị đám học sinh lớn hơn vây quanh, nhưng cô chỉ lướt qua, ánh mắt hờ hững, không một chút động lòng.
Tuyết Như có thế giới riêng của mình, những mối bận tâm riêng. Cô không muốn dính líu đến những rắc rối không cần thiết. Hơn nữa, trong mắt cô, Minh là một kẻ yếu đuối, không dám phản kháng,một kẻ đáng thương có tài nhưng bị vùi dập.
Một buổi chiều mưa tầm tã, Minh bị đẩy ngã xuống vũng nước bẩn ngay trước cổng trường. Cậu run rẩy đứng dậy, quần áo lấm lem, nước mắt hòa lẫn với nước mưa. Tuyết Như đi ngang qua, chiếc ô trong suốt che chắn cho mái tóc đen óng ả của cô. Ánh mắt cô thoáng qua Minh, nhưng rồi nhanh chóng rời đi, như thể cậu chỉ là một vật thể vô tri trên đường.
Tối hôm đó có một cô gái đứng trên ban công tầng 2 ngước nhìn lên bầu trời tự hỏi rằng nếu một kẻ có tài nhưng cứ thế mà bị xã hội này gạt bỏ thì liệu anh chàng đó sẽ sống ra sao? Nếu nói cô không có ấn tượng gì với Thiên Minh thì cũng không hẳn đúng vì đối với cô,cậu bé này thật sự quá giỏi, cậu ta chỉ mới 6 tuổi nhưng kết quả học tập lại luôn đừng đầu trường, đôi khi cô thắc mắc cậu ta bị đánh nhiều vậy mà não chưa bị ảnh hưởng bao giờ luôn ư nhưng suy nghĩ cô mỗi khi trôi dạt về anh chàng này quá ngắn ngủi vì cô còn nhiều hơn phải nghĩ nên Thiên Minh cũng chỉ là một đứa trẻ bất giác hiện lên trong tâm trí cô nhưng rồi lại dần chìm đắm vào bóng tối mơ hồ.
Ở ngoài xa cũng có một cậu bé đang ngồi trên sân thượng ngắm nhìn bầu trời sao, Cậu vẫn luôn lên đây mỗi khi tâm trạng cậu không tốt hoặc muốn cảm nhận sự yên bình của thế giới này, đối với cậu chỉ cần bản thân còn những giây phút này là quá tuyêt không cần phải bận tâm đến bất cứ điều về học tập cũng chẳng cần bận tâm về thế giới ngoài kia có những kẻ nhẫn tâm như nào chỉ cần ngồi đây thưởng thức bầu trời đêm và làn gió êm dịu buổi tối là quá đủ rồi.