Vũ Ánh Tuyết: "Này đứng dậy đi tên ngốc, con trai gì mà yếu đuối thế?" Trần Thiên Minh tuy có chút đau đớn nhưng vẫn cố đứng dậy rồi khẽ nói: "Tại sao lại cứu tôi?" Vũ Ánh Tuyết: "Không có gì, coi như …
Vũ Ánh Tuyết: "Này đứng dậy đi tên ngốc, con trai gì mà yếu đuối thế?"
Trần Thiên Minh tuy có chút đau đớn nhưng vẫn cố đứng dậy rồi khẽ nói: "Tại sao lại cứu tôi?"
Vũ Ánh Tuyết: "Không có gì, coi như nay tôi làm người tốt một ngày đi."
Cô vừa nói xong liền không thèm để ý nữa mà rời đi, nếu cô còn ở đây thì sẽ trễ giờ học Piano mất.
Trần Thiên Minh nhìn theo bóng lưng cô gái ấy, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả nhưng cậu vẫn nói "Cảm ơn" dù biết cô gái đó sẽ chẳng nghe thấy điều đó. Và đó cũng là lần đầu tiên cậu khắc ghi vào tâm trí mình về một người con gái mà cậu chưa từng thân quen.