Chương 6: Hệ thống Vua Bếp

Căn nhà cấp bốn được sửa thành mặt tiền quán ăn vốn là nhà cũ do tổ tiên họ Ngạn để lại, sau khi sửa chữa thì rộng gần ba trăm mét vuông, tường ngoài ốp gạch men trắng loại tốt, những khoảng trống lớn được ốp gạch màu, vẽ hình rồng bay cao hơn hai mét, coi như cũng hợp với cảnh sắc Ngọc Long Câu, các nhà xung quanh đều trang trí như vậy, trông cũng khá đặc sắc.

Nhưng đó chỉ là phần mặt tiền cho người ngoài thấy, phía sau lại khác hẳn. Mảnh đất gần nhà Ngạn Lãng vốn là một con lạch lớn, hơn mười năm trước, lạch cạn nước để lộ ra một bãi bồi rộng, chỉ còn một dòng nước rộng chừng ba mét ở giữa chảy từ trên cao xuống, uốn lượn lấp lánh, rất đẹp.

Anh đầu tư xây một tòa biệt thự sáu tầng màu trắng ven sông, ở giữa có cầu thang nối liền phòng khách, mỗi tầng để một gia đình bên phía họ hàng ở, bố mẹ anh ở tầng trên cùng, chống thấm, chống nắng làm rất kỹ, đông ấm hè mát vô cùng thoải mái.

Đứng bên cửa sổ tầng sáu nhìn ra ngoài, có thể thấy những ngọn núi xanh um tùm ở phía xa, những viên đá cuội bị nước bào mòn, tròn vo như ngọc trai, điểm xuyết hai bên bờ sông Ngọc Long, còn có hoa cỏ xanh tươi lay động trong gió, không khí trong lành mát mẻ.

Quan trọng hơn, phóng tầm nhìn đến đâu, ở đó đều là địa bàn của Ngạn Lãng!

Năm đó, chính quyền thị trấn Ngọc Long Câu muốn thu hút đầu tư, quảng cáo rầm rộ cả năm trời mà chẳng ai ngó ngàng. Lúc đó, Ngạn Lãng vừa đoạt giải Ảnh đế, đang nổi đình nổi đám, chính quyền thị trấn bèn tìm đến bố mẹ anh, nửa bán nửa cho quyền sử dụng gần một phần tư đất của Ngọc Long Câu trong một trăm năm sang cho bố mẹ anh.

Số đất đai, nhà cửa này vẫn luôn đứng tên hai cụ. Trước đây, lịch trình đóng phim của anh dày đặc, bận tối mắt tối mũi, vẫn chưa kịp sang tên, cũng nhờ vậy mà may mắn thoát được đợt kiểm kê tài sản của tòa án, đây cũng là toàn bộ vốn liếng để anh vực dậy sự nghiệp.

"Ngạn Lãng..."

Ngạn Lãng hoàn hồn, nhìn người dì vừa đưa anh vào nhà, giờ lại đang bận rộn trải giường dọn dẹp, ngập ngừng nhìn anh, vẻ mặt muốn nói lại thôi.

Ngạn Lãng nở nụ cười ấm áp như gió xuân: "Dì ơi, lần này về, chắc con sẽ ở lại khá lâu, nên con cũng có vài ý tưởng muốn thực hiện. Dì xem có thể giúp con báo cho các cô, chú, bác trong nhà, tối nay cùng ăn bữa cơm, nói chuyện một chút được không ạ?"

Vẻ mặt Chử Diễm có hơi bất an, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu: "Ở đây nhỏ bé, không phát triển được gì, chú Ba, chú Tư con đều lên thành phố cả rồi, nhất là chú Ba con, làm ăn kiếm được ít tiền, còn mua nhà ở khu mới nữa. Nhà này giờ chỉ có dì với Nhiên tử, thêm cả gia đình chú Út con ở thôi. Lát nữa dì ra ngoài sẽ gọi điện cho bọn họ, bảo trưa là về được."