Chương 5: Hệ thống Vua Bếp

Ngạn Lãng khẽ cau mày.

Năm đó, vì bố mẹ anh không muốn rời xa mảnh đất này, anh bèn mua đất, xây cho hai cụ căn nhà để an hưởng tuổi già. Thế mà, bố mẹ anh mất chưa đầy năm năm, người ở đây đã tự ý sửa chữa.

Rõ ràng, bọn họ có số điện thoại của anh, nhưng đến một lời thông báo cũng không làm được. Nghĩ đến việc căn biệt thự này là kỷ vật bố mẹ để lại, nhưng đã bị sửa đến mức chẳng còn nhận ra hình dáng ban đầu, tâm trạng Ngạn Lãng không tốt chút nào.

Đúng lúc đó, một người phụ nữ bưng một mâm rau từ trong nhà đi ra, bốn mắt nhìn nhau với Ngạn Lãng, rồi như chết trân tại chỗ, miệng chậm rãi há hốc.

Ngạn Lãng thu lại vẻ khác lạ trong đáy mắt, cười nói: "Dì, con về rồi đây."

"Ngạn, Ngạn Lãng... Sao con lại về rồi?"

Ngạn Lãng khẽ cười, không nói gì.

Chử Diễm vội đặt mâm rau trong tay xuống, đi về phía Ngạn Lãng.

Bà kích động muốn nắm tay anh, rồi lại thấy tay mình bẩn, vội vàng lau vào chiếc tạp dề màu xanh buộc ngang hông, cuối cùng mới ngập ngừng đưa tay về phía Ngạn Lãng.

Ngạn Lãng chủ động nắm lấy tay Chử Diễm, khẽ ôm bà, cười nói: "Vâng, con về rồi đây."

Mắt Chử Diễm đỏ hoe: "Thằng bé này... Về là tốt rồi, về là tốt, chịu ấm ức thì cứ về nhà."

Ngạn Lãng ngạc nhiên, cười khổ: "Dì biết rồi ạ?"

"Nhiên tử nói với dì. Tuy nó bảo con không sao, nhưng dì vẫn lo. Biết dạo này con nhiều việc, dì vẫn không kìm được mà gọi cho con, nhưng con không nghe máy, dì cũng ngại không dám gọi lại nữa."

"Dì đổi số điện thoại ạ?"

"Ừ, ờ, bên điện tín có nhiều ưu đãi hơn nên dì đổi."

"Xin lỗi dì, con không biết dì gọi cho con."

"Ấy, thằng bé ngốc này, xin lỗi gì chứ." Chử Diễm vỗ vai Ngạn Lãng, đưa anh vào nhà.

Bác tài chở Ngạn Lãng đến đứng cách đó không xa, nghe được đoạn đối thoại của hai người, lúc này mới hoàn toàn tin Ngạn Lãng là người thành phố Hành, Ngọc Long Câu chính gốc.

Nhìn bóng lưng Ngạn Lãng đã khuất sau cánh cửa, bác tài nhấn ga rời đi. Xe còn chưa ra khỏi thị trấn đã vội vàng gọi bảy tám cuộc điện thoại. Nội dung cũng na ná nhau: Tôi gặp Ngạn Lãng rồi. Đúng! Chính là ảnh đế Ngạn Lãng đó! Hóa ra cậu ấy là người thành phố Hành! Đúng, ở thị trấn Ngọc Long Câu! Nhà cậu ấy còn mở quán ăn nữa! Sao hả? Có muốn đi gặp ảnh đế không? Đến ăn bữa cơm là gặp liền!

Bàn tiệc đầu tiên sau khi Ngạn Lãng về nhà, cứ thế mà được chốt đơn.

Nói đi cũng phải nói lại, Ngạn Lãng là ảnh đế, dù là ảnh đế hết thời, anh cũng không thiếu tiền, xây cho họ hàng ở quê căn nhà chỉ là chuyện nhỏ. Nhưng để bố mẹ được ở thoải mái, năm đó anh cũng chi không ít tiền, thậm chí còn mua cả một mảnh đất rộng.

Mảnh đất tính từ ven đường quốc lộ, dùng hàng rào thưa bao quanh một khoảng sân rộng rãi, cổng vòm được đựng rất phong cách, bên hông có một cổng lớn để xe cộ đi lại. Khoảng sân này, mùa hè có thể hóng mát, cũng đủ chỗ cho mười chiếc xe con đậu thoải mái.