Chương 2: Gà tần nhà họ Ngạn chính tông!

Nhưng thấy bộ dạng ốm yếu bệnh tật của Ngạn Lãng, như nghĩ tới điều gì, sắc mặt ông ta biến đổi, vừa lau mặt vừa ba chân bốn cẳng chạy biến đi, nhìn hướng, chắc là chạy vào nhà vệ sinh.

Bóng lưng người đàn ông trung niên vừa khuất dạng, Ngạn Lãng lập tức từ tư thế lom khom, thẳng lưng trở lại. Giữa những ánh mắt nhìn nghiêng ngó, anh ung dung đeo khẩu trang, theo dòng người ra khỏi cửa soát vé, leo lên một chiếc taxi, phóng vèo đi.

Một cô gái tóc dài nhìn chiếc taxi dần đi xa, vẻ mặt đăm chiêu.

Bạn cô nàng đứng bên cạnh thấy thế, hỏi có chuyện gì, cô nàng đáp: “Cậu nói xem, người vừa rồi có phải Ngạn Lãng không?”

“Ngạn Lãng? Diễn viên Ngạn Lãng hở?”

“Ừa, lúc nãy tớ đứng nghiêng về phía đó, lúc ảnh bỏ khẩu trang xuống, nhìn thấp thoáng thấy mắt và góc nghiêng của ảnh, giống lắm luôn.”

“Chắc không phải đâu, cũng đâu nghe nói có có đoàn phim nào đến đây quay chụp. Với lại, Ngạn Lãng bị chửi tơi tả trên mạng như thế, hình như còn bị Cục Điện ảnh cấm sóng rồi, ngôi sao lớn cỡ đó, không đi nước ngoài phát triển, chạy đến thành phố hạng ba của bọn mình làm gì?”

“Vụ Cục Điện ảnh cậu nghe ai nói thế? Cậu nghĩ Ngạn Lãng là loại người sẽ làm chuyện đó à? Bộ ảnh bị thiểu năng chắc, nhìn dư luận bây giờ cũng biết, rõ ràng có người đứng sau giật dây, hãm hại ảnh!”

Người bạn thấy cô gái tóc dài mặt mày tức tối, bèn bật cười: “Vâng vâng, biết cậu là fan cứng của ảnh rồi, nhưng gặp chuyện này thì cậu làm được gì? Người có thể tạo ra thế trận lớn như vậy, chắc chắn vừa có tiền vừa có quyền, dân thường như tụi mình sao chống lại nổi?”

“Tớ không phải fan cuồng đâu, tớ chỉ... chỉ thấy vụ này nhiều drama thôi! Cậu không thấy vậy à? Nếu Ngạn Lãng thật sự đến thành phố của bọn mình, cậu không tò mò ảnh đến làm gì sao?”

“Tò mò chứ! Tò mò chết đi được đây này! Đi nhanh lên, xe sắp hết chỗ rồi đấy.”

Hai cô gái rời đi, tiếng nói chuyện nhỏ dần rồi tan vào trong gió.

Ngạn Lãng ngồi trong taxi, nhìn cảnh vật vun vυ"t lùi lại phía sau. Đôi mắt đen sâu thẳm ẩn sau cặp kính râm, nhìn khung cảnh quen thuộc trước mắt, những chuyện đã trải qua trong khoảng thời gian gần đây lại lũ lượt hiện lên trong đầu anh, môi anh mím lại, quai hàm căng chặt, một đường gân xanh rõ rệt nổi lên.

Bên tai Ngạn Lãng chợt vang lên tiếng hát lạc tông từ đâu đó vọng tới.