Chương 1: Gà tần nhà họ Ngạn chính tông!

“Có ai muốn đi Liễu Khê Khẩu không? Đi thì lên xe, mười đồng một người! Chỉ mười đồng!”

“Bao nguyên xe! Bao nguyên xe đây! Có ai muốn bao nguyên xe không! Lên xe chạy ngay!”

“Đi Hồng Cách chỉ cần tám đồng! Đi Hồng Cách chỉ cần tám đồng! Còn thiếu một người nữa thôi!”

“...”

Ngạn Lãng đứng giữa dòng người tấp nập ở cửa ra vào ga tàu. Hành khách chen chúc từ lối ngầm đi lên, rồi lại chia thành sáu hàng một, cứ thế, từ từ nhích ra ngoài.

Đã nhiều năm không đi tàu hỏa, Ngạn Lãng phải thừa nhận, so với sự sạch sẽ, ngăn nắp của sân bay, ga tàu đúng là có chút hỗn loạn. Tiếc là, thành phố Hành không có sân bay, anh muốn về quê, ngoài máy bay cũng chỉ còn lại xe khách, hai phương tiện giao thông này so ra cũng một chín một mười, chẳng khác nhau mấy.

Ngạn Lãng chạm mắt với con gà trống rõ to kia cũng được một lúc rồi. Cái mào đỏ rực của nó trông bừng bừng sức sống, giờ nó còn đang nghênh ngang đứng trong chiếc gùi sau lưng một chị gái, trừng mắt nhìn anh, cái mỏ nhọn hoắt tạo cảm giác oai nghiêm, không thể xâm phạm.

Ngạn Lãng ngửi thấy mùi lạ, linh cảm bất an khiến anh đi chậm vài bước, giữ khoảng cách với con gà trống nọ.

Một người đàn ông trung niên phì phèo điếu thuốc từ sau chen lên. Thấy phía trước Ngạn Lãng còn chừa chỗ trống khoảng nửa thân người, ông ta ngang nhiên chen vào.

“Ơ kìa, bác ơi...” Ngạn Lãng cau mày.

Lời còn chưa dứt, người đàn ông trung niên đã quay phắt lại, trợn mắt nhìn anh đầy hung dữ. Thoạt đầu, ông ta chỉ thấy được phần cằm của Ngạn Lãng, sau khi ngẩng đầu lên, cuối cùng cũng nhìn rõ được mặt anh.

Ngại quá, nói vậy thôi chứ cũng có thấy gì đâu.

Ngạn Lãng đeo một cặp kính râm to sụ, đầu đội mũ lưỡi trai, đặc biệt khoa trương là giữa mùa hè oi bức, anh còn đeo thêm mấy lớp khẩu trang.

“Thằng thần kinh.” Người đàn ông trung niên sững người một chút rồi gắt lên, chửi đổng.

Ngạn Lãng kéo khẩu trang xuống, ôm miệng ho lấy ho để, ho đến xé lòng xé phổi, cả người run bần bật, chân đứng không vững, lắc lư như sắp ngã lăn ra đất. Rồi anh bỏ tay xuống, môi mấp máy định nói gì đó, nhưng chẳng phát ra được tiếng nào, lại tiếp tục ho một tràng nữa, lưng còng xuống, gân xanh trên cổ nổi rõ, trông như bệnh nặng sắp chết đến nơi.

Người đàn ông trung niên bị ho cho cả mặt nước bọt, sững người một lúc, mặt mày sa sầm định nói gì đó.