Chương 9

Chu Dao vẫn luôn biết Đường Dật là người có ngoại hình khá tốt, ngũ quan tinh xảo, làn da trắng trẻo. Diện mạo hắn trong giới giải trí thừa thãi mỹ nhân này cũng coi như thuộc hàng nổi bật. Chỉ là tính cách hắn hơi quái dị, thường xuyên giữ vẻ mặt âm trầm nên rất khó được lòng người hâm mộ.

Cô đã không dưới một lần khuyên Đường Dật nên cười nhiều hơn nhưng chẳng có tác dụng gì. Đôi khi, nụ cười mà Đường Dật cố gượng gạo dưới sự thúc ép của cô còn khó coi hơn cả khóc. Dường như hắn chỉ thực sự nở nụ cười chân thật khi nhìn thấy Diệp Minh Xuyên.

Chu Dao từng hỏi Đường Dật: "Cậu nói trước đây cậu vẫn ổn mà, sao cứ gặp Diệp Minh Xuyên là bắt đầu gây chuyện thế? Không lẽ bị người ta yểm bùa rồi?"

Khi đó Đường Dật cúi đầu, nghịch điện thoại di động. Nghe thấy cô nhắc đến Diệp Minh Xuyên, hắn ngẩng đầu lên một chút, rồi lại nhanh chóng cúi xuống, nhỏ giọng nói với cô: "Em không biết nhưng em chỉ là không nhịn được."

Có lẽ cũng vì sự bao che, Chu Dao cảm thấy Đường Dật lúc đó thật sự rất đáng thương. Đến mức sau này Đường Dật đã gây ra vô số chuyện rắc rối, cô vẫn tình nguyện theo sau hắn, dọn dẹp bãi chiến trường giúp hắn.

Chỉ là lần này… nồi mà Đường Dật gây ra hơi lớn, e rằng cô không thể nào gánh nổi.

Nếu sau lưng Diệp An chỉ có Diệp Minh Xuyên chống đỡ, cô còn có thể xoay xở được phần nào. Nhưng một số ít người trong giới lại biết Tổng tài Đình Vũ dường như cũng có ý đồ khác với tiểu minh tinh tên Diệp An này.

Thế nên, khi Chu Dao nghe tin Đường Dật lừa Diệp An đến Thịnh Phong trên đường tan làm về nhà, cô suýt chút nữa đâm xe vào cột điện.

Cô bắt đầu quản lý Đường Dật từ những ngày hắn mới vào Đình Vũ đến nay đã bảy năm rồi. Cô thật lòng coi hắn như em trai nhưng kể từ khi gặp Diệp Minh Xuyên, "người em trai" này cứ thế lao nhanh trên con đường tự tìm cái chết, mặc cho cô có kéo, giằng, gào thét phía sau cũng không ngăn được.

Cuối cùng, cô cũng chỉ có thể cảm thán: Thật là tự làm bậy!

*

Đường Dật từ trên lầu bước xuống thì thấy Chu Dao đang dựa vào chiếc Ford Mustang màu đỏ của mình đang cúi đầu nghịch điện thoại. Cô mặc một bộ trang phục công sở: áo vest nhỏ màu đen và chân váy chữ A. Chu Dao không cao, người lại hơi gầy nhưng bộ trang phục này khiến cô trông vô cùng nhanh nhẹn, tháo vát.

Đường Dật bước đến, gọi một tiếng: "Chị Chu."

Nghe thấy hắn gọi, Chu Dao tắt điện thoại, ngẩng đầu nhìn Đường Dật. Hôm nay hắn mặc một bộ đồ trắng giản dị, trông trẻ hơn hẳn ngày thường.

Đường Dật thật ra rất ít khi mặc đồ trắng. Dù thấy hơi kỳ lạ nhưng Chu Dao cũng không hỏi, chỉ nói: "Đến rồi à? Lên xe đi." Rồi xoay người mở cửa xe.

Sau khi lên xe, cả hai đều không nói gì, không khí có chút gượng gạo. Đường Dật thắt dây an toàn, quay đầu nhìn Chu Dao một cái nhưng không nói thêm gì.

Hiện tại là giờ tan tầm, nhưng vì Đường Dật sống ở ngoại ô nên đường giai đoạn này không có quá nhiều xe cộ. Chu Dao vừa nhìn thẳng lái xe vừa bắt chuyện với Đường Dật: "Hiện tại Gió Ấm đã kết thúc, không ít minh tinh đang chia sẻ tin tức này trên Weibo. Lát nữa cậu cũng lên xem đi."

"Gió Ấm?" Đường Dật hơi giật mình, dù sao cái tên này đối với hắn lại quá đỗi quen thuộc.

"Ừ, hôm qua đã kết thúc rồi." Chu Dao gật đầu, thấy đèn đỏ phía trước thì đạp phanh, rồi nói tiếp với Đường Dật: "Nếu Gió Ấm không bị kéo dài suốt mười ba năm mà kết thúc sớm hơn, có lẽ Diệp ảnh đế lúc này đã không quay Từ kính."

Không phải Từ kính, mà là Gió Ấm sao?

Đường Dật thật sự chưa từng nghĩ cuốn Gió Ấm của hắn lại có sức hấp dẫn lớn đến mức được Diệp Minh Xuyên ưu ái.

"Tuy nhiên, hiện tại Gió Ấm đã kết thúc, nghĩ đến Diệp ảnh đế sẽ không bỏ qua cuốn tiểu thuyết này. Không có gì bất ngờ, hắn ta hiện tại có lẽ đang tìm cách liên lạc với tác giả."