Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Ảnh Đế Nợ Tình

Chương 8

« Chương TrướcChương Tiếp »
Chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường bỗng nhiên reo lên, Đường Dật giật mình, sau đó đứng dậy khỏi máy tính, đi vào phòng ngủ cầm lấy điện thoại. Màn hình hiển thị tên Chu Dao, người quản lý của Đường Dật - một phụ nữ độc thân 35 tuổi.

Đường Dật trượt nút nghe, áp điện thoại vào tai: "Alo, chị Chu."

Đầu dây bên kia, Chu Dao không hề khách sáo, giọng dứt khoát: "Ngày mai chị dẫn cậu đi tham gia buổi thử vai cho Từ Kính. Diệp An và Diệp Minh Xuyên đều sẽ có mặt. Cậu phải thành thật với chị, đừng nghĩ những chuyện cậu làm không ai biết!"

Đường Dật không phản bác, chỉ đáp: "Em biết rồi chị Chu."

"Được rồi, sau này cậu thấy Diệp An thì tránh xa ra một chút đi."

Chu Dao ngừng lại, rồi tiếp tục: "Lần thử vai Từ Kính này nếu được chọn thì tốt, không được chọn thì càng tốt. Đương nhiên, cậu cũng đừng ôm quá nhiều hy vọng. Bộ Từ Kính này là do Diệp Minh Xuyên đầu tư làm, nếu hắn ta không muốn dùng cậu thì cậu diễn có tốt đến mấy cũng vô dụng. Chị mặc kệ cậu ôm tâm tư gì với Diệp Minh Xuyên, sau này cậu phải tránh xa hắn ta ra cho chị!"

"Em biết rồi." Giọng Đường Dật không lớn nhưng đủ để Chu Dao ở đầu dây bên kia nghe rõ.

Nhưng xét thấy những chuyện nóng vội Đường Dật đã làm trước kia quá nhiều, Chu Dao vẫn không yên tâm mà nhấn mạnh thêm lần nữa: "Đường Dật chị nói cho cậu biết, Diệp An không phải người cậu có thể động vào, Diệp Minh Xuyên lại càng không. Thiên phú của cậu không tồi, chị không muốn cậu lãng phí tài năng này!"

"Chị Chu, trước kia là em không hiểu chuyện, sau này sẽ không như vậy nữa."

"Hy vọng cậu không phải chỉ nói ngoài miệng. Thôi, 7 giờ rưỡi sáng mai chị sẽ đến đón cậu, tự mình chuẩn bị đi."

"Vâng, cảm ơn chị Chu."

Lời Đường Dật vừa dứt, Chu Dao đã cắt đứt điện thoại.

Đường Dật không hề tức giận, chỉ cười. Hắn biết Chu Dao là kiểu người điển hình "Khẩu Phật tâm xà". Nếu không, với bao nhiêu chuyện hắn đã gây ra, nếu rơi vào tay người quản lý khác thì có lẽ đã sớm bị đóng băng sự nghiệp hoặc ít nhất là mất hết tài nguyên.

Nhưng ở chỗ Chu Dao, hễ gặp vai diễn nào phù hợp, người đầu tiên cô nghĩ đến vẫn là hắn.

Trước đây, Đường Dật cũng biết ơn Chu Dao nhưng hễ dính dáng đến Diệp Minh Xuyên, hắn lại mất hết lý trí, cả người như phát điên, cuối cùng đã làm những chuyện mà ngay cả bản thân hắn cũng không lường trước được.

Tuy nhiên, sau này sẽ không như vậy nữa.

Trong phòng ngủ của Đường Dật dán đầy poster của Diệp Minh Xuyên. Hắn định xé hết đi nhưng vừa nhìn thấy tấm ảnh Diệp Minh Xuyên đứng dưới gốc cây hòe, hắn lại có chút luyến tiếc.

Đường Dật vẫn nhớ lần đầu tiên tận mắt thấy Diệp Minh Xuyên. Hắn đứng trên bục trao giải, mặc một bộ vest đen vừa vặn, tay cầm micro, ánh đèn dịu nhẹ chiếu lên mặt, nụ cười của hắn thật ôn hòa.

Lúc ấy, Diệp Minh Xuyên đã ra mắt được hai năm nhưng trước đó hắn chỉ đóng vai quần chúng hoặc các vai phụ không quan trọng. Mãi đến sau khi hắn tham gia bộ Sơn Thủy Chẳng Thể Quên và đã giành được giải Tân binh xuất sắc nhất và giải Nam phụ xuất sắc nhất năm đó thì Đường Dật mới bắt đầu biết đến người này.

Vừa thấy đã lầm lỡ cả đời.

Thôi, nếu trong lòng thật sự không còn người này, xé hay không xé thì có gì khác biệt đâu?

Nơi Đường Dật ở là do công ty sắp xếp, nằm ở vùng ngoại ô. Tuy giao thông không thuận tiện lắm nhưng đổi lại không khí rất tốt. Mở cửa sổ ra có thể thấy một mảnh vườn rau được khai hoang cách đó không xa. Nhưng vì vẫn là đầu xuân, cây trồng vẫn chưa được gieo hạt, trên mặt đất chỉ toàn cỏ dại vừa nhú mầm.

Xa hơn một chút còn có một con sông nhỏ uốn lượn, nước sông trong vắt nhìn thấy đáy, dưới ánh nắng sớm mai chiếu rọi, lấp lánh tỏa sáng.
« Chương TrướcChương Tiếp »