Chương 7

Diệp An từng viết một cuốn sách, tên là Gió Ấm. Hắn viết ròng rã mười ba năm với 33 vạn chữ, chỉ còn thiếu một chương là kết thúc. Nhưng chương cuối cùng đó, hắn đã viết suốt bảy năm, mãi đến khi chết cũng không thể hoàn thành.

Giờ đây, hắn cuối cùng đã biết được kết cục là gì.

Hai cậu bé nương tựa vào nhau trong một góc tối tăm của thành phố: một người si ngốc, một người trời sinh thông minh. Dưới bầu trời đêm, ánh đèn neon đủ màu sắc điểm xuyết cho thành phố rộng lớn và giàu có này nhưng bên dưới thành phố lại cuộn trào những sóng ngầm dơ bẩn, hỗn loạn.

Hai đứa trẻ cộng lại chưa đến mười lăm tuổi, rốt cuộc phải làm thế nào mới có thể sinh tồn trong dòng nước ngầm tuyệt vọng, nghẹt thở này? Diệp An đã không dành nhiều bút mực để miêu tả đoạn này nhưng mỗi khi nhìn lại, hắn vẫn cảm thấy chua xót khó nén.

Sau này, cậu bé sớm thông minh dẫn đứa trẻ ngốc đến nương nhờ dưới trướng một đại ca để làm côn đồ.

Rồi sau đó, cậu bé lại vứt bỏ đứa trẻ ngốc, không cần hắn nữa.



Nhiều năm sau, thiếu niên thấy đứa trẻ ngốc ngày nào đã trưởng thành, trở thành một Cảnh sát Nhân dân, có bạn bè, gia đình, sống một cuộc đời đúng như họ đã từng mơ ước.

Còn hắn, vẫn mãi giãy giụa trong dòng nước ngầm kia, đôi tay dính đầy máu tươi, vĩnh viễn không thể thoát thân.



Nhưng vẫn muốn cảm ơn thời gian, vì đã đối đãi dịu dàng với người thương yêu của ta.

*

Diệp An ngồi trước máy tính, trên mặt mang theo một nụ cười khó tả. Đôi tay hắn đặt trên bàn phím, chậm rãi gõ xuống câu cuối cùng của cuốn sách:

"Ngươi là nỗi nhớ của ta giữa mùa đông sâu thẳm, cơn gió ấm áp."

Ngươi là cơn gió ấm áp mà ta mong nhớ giữa mùa đông sâu thẳm nhưng ta biết, ngươi chỉ có thể xuất hiện khi mùa đông đã qua đi.

Mà ta, rốt cuộc không thể vượt qua nổi mùa đông này.

Cuốn Gió Ấm của Diệp An cũng coi như có chút danh tiếng trên mạng. Suốt mười ba năm truyện được đăng tải, vẫn có không ít độc giả thường xuyên tặng hoa, thúc giục hắn viết tiếp, đưa bộ tiểu thuyết này vào danh sách những tác phẩm phải hoàn thành trong đời.

Diệp An đánh thêm ba chữ "toàn văn xong" vào cuối chương, sau đó kiểm tra lại một lượt. Thấy không có sai sót gì, hắn nhấn nút đăng tải.

Chuyện này coi như đã có một kết cục, về Diệp An thì thật sự không còn gì để vướng bận nữa.

Khói bụi trần gian cuốn theo chuyện cũ. Cuộc đời hắn đã quá điên cuồng, đã đến lúc nên buông bỏ.

Hắn muốn sống tốt, không muốn dây dưa với hắn ta nữa. Hiện tại, hắn đã biết hắn ta không cần hắn vẫn sống rất tốt, thậm chí còn tốt hơn trước đây, như vậy là đủ rồi.

Hắn đã học được bài học, con người không nên quá tham lam, phải học cách thấy đủ.

Chỉ là Đường Dật…

Đến giờ hắn vẫn còn hơi phân vân không rõ mình rốt cuộc là Diệp An hay là Đường Dật. Hắn nghĩ mình là Diệp An nhưng ký ức trong đầu cùng những phản ứng bản năng của cơ thể lại nói cho hắn biết, hắn cũng là Đường Dật.

Chỉ là, Đường Dật này ích kỷ và cố chấp đến đáng sợ. Cậu ta làm mọi chuyện chỉ cần đạt được mục đích mà bất chấp hậu quả. Nếu đây là một cuốn tiểu thuyết đang thịnh hành, Diệp An có lẽ là một con cóc si tình, dùng mọi cách để nghe ngóng tin tức của thiên nga; còn Đường Dật lại là một nhân vật phản diện tìm đủ mọi cách để độc chiếm con thiên nga.

Nhưng cũng không khác nhau là mấy, cả hai đều là pháo hôi, chẳng ai có kết cục tốt đẹp.

Đường Dật thích Diệp Minh Xuyên mà Diệp Minh Xuyên hiện đang có cảm tình với cô gái tên Diệp An, nên Đường Dật tự nhiên thay đổi đủ kiểu để "chỉnh đốn" cô gái kia.

Thế nên cậu ta đã dùng chút mưu mẹo nhỏ lừa cô gái đến Thịnh Phong. Kết quả thì sao? "Trộm gà không thành còn mất nắm gạo" lại càng khiến Diệp Minh Xuyên thêm chán ghét.

Việc gì phải làm thế?

Diệp An hỏi Đường Dật nhưng cũng như đang hỏi chính mình.

Thôi, hiện tại Diệp An tức là Đường Dật, hà tất phải phân chia rõ ràng như vậy nữa?