“Trong nhà cậu không có người khác sao?” Diệp Minh Xuyên buông chiếc chén sứ Thanh Hoa trong tay, nhìn Đường Dật hỏi.
“Không có.”
“Thật sao?” Diệp Minh Xuyên cúi đầu, nửa ngày không nói thêm lời nào khác. Việc hắn ta đưa Đường Dật về nhà hôm nay tuy không thể nói là đã lên kế hoạch từ lâu nhưng quả thật có tồn tại ý định khác. Khoảng thời gian trước, trợ lý Tiểu Tào từng nói địa chỉ IP đăng nhập lần cuối của Vô Hồi là ở trong nhà Đường Dật.
Nhưng hiện tại Đường Dật lại nói trong nhà không có người khác. Diệp Minh Xuyên trầm mặc một lát, nhịn không được hỏi thêm một câu: “Cậu vẫn luôn ở đây một mình sao?”
Từ khi Diệp Minh Xuyên hỏi câu hỏi đầu tiên, Đường Dật đã cảm thấy trong chuyện này nhất định còn có chuyện khác gì đó. Rốt cuộc, bọn họ đã từng chung sống một khoảng thời gian dài như vậy. Cho dù Diệp Minh Xuyên hiện tại không nhớ gì cả nhưng những thói quen đã từng lưu lại cùng Diệp An vẫn chưa từng thay đổi.
Đường Dật vươn tay cầm lấy chiếc chén sứ Thanh Hoa trước mặt Diệp Minh Xuyên, cong khóe miệng trả lời: “Diệp ảnh đế hỏi những điều này là muốn biết điều gì sao? Chi bằng hỏi thẳng tôi thì hơn?”
Diệp Minh Xuyên cứng đờ, trong lòng cũng có vài phần xấu hổ nhưng trên mặt lại không biểu lộ ra. Hắn ta lắc đầu, nói: “Cũng không có, chỉ là tiện miệng hỏi thôi.”
Đường Dật không tin lời Diệp Minh Xuyên nhưng hắn cũng không cần truy vấn tiếp. Nếu Diệp Minh Xuyên biểu hiện thản nhiên hơn một chút, trực tiếp hỏi thẳng vấn đề, hắn hơn phân nửa là sẵn lòng trả lời hắn ta.
Nhưng hiện tại nếu Diệp Minh Xuyên không muốn nói cho hắn, hắn cũng không có hứng thú đi dò hỏi gì.
Diệp Minh Xuyên cũng biết hôm nay ở chỗ Đường Dật cũng không thể hỏi ra được gì, chỉ có thể mong chờ trợ lý Tiểu Tào nhanh chóng điều tra ra thân phận thật sự của Vô Hồi. Hắn ta đã chờ bộ Gió Ấm này quá lâu rồi. Quyển sách này đối với hắn ta thật sự quá đỗi quan trọng. Năm hắn ta bước vào đời cũng vừa hay là năm Gió Ấm bắt đầu đăng tải mà những ẩn dụ chứa đựng trong Gió Ấm đều là sự chỉ dẫn tốt nhất để hắn ta tồn tại trên thế giới này.
Dường như đó là vận mệnh đã được sắp đặt, cho dù Diệp An đã không còn ở bên cạnh Diệp Minh Xuyên nhưng vẫn có thể chỉ dẫn hắn ta trưởng thành.
Đáng tiếc, đến cuối cùng hắn ta trưởng thành lại yêu người khác.
Chẳng qua đó cũng là ý trời thôi.
Diệp Minh Xuyên đứng dậy. Hắn ta cao hơn Đường Dật nửa cái đầu. Lúc này hơi cúi đầu nhìn Đường Dật, nói với hắn: “Tôi phải đi rồi. Cảm ơn cháo đậu đỏ của cậu, nghỉ ngơi cho tốt, đừng để bị cảm.”
Đường Dật cảm thấy lúc này Diệp Minh Xuyên có hơi nói nhiều nhưng hắn cũng chỉ gật đầu, lên tiếng đã biết.
Đường Dật đưa Diệp Minh Xuyên ra cửa. Hắn vốn định đưa hắn ta đến cổng tiểu khu nhưng Diệp Minh Xuyên khi đi đến cửa thì quay đầu cười và khuyên Đường Dật quay vào. Hắn ta nói: “Nói thật, nếu cậu đưa tôi đến cổng tiểu khu, lúc cậu quay về tôi lại không yên tâm, khả năng còn phải đưa cậu quay lại. Tối nay hai chúng ta đại khái đều không cần ngủ nữa.”
Đường Dật đương nhiên biết lời Diệp Minh Xuyên nói chỉ là một câu đùa. Quan hệ giữa bọn họ chưa làm màu đến mức đó. Nhưng nếu Diệp Minh Xuyên không cần hắn tiếp tục đưa ra ngoài, hắn liền dừng lại ở cửa, nhìn theo bóng dáng hắn ta biến mất trong màn đêm mưa gió giăng mắc.
Diệp Minh Xuyên một mình cầm chiếc dù đen đi trong mưa. Ánh đèn đường mờ ảo kéo dài vô hạn bóng dáng hắn ta. Hắn ta đi không nhanh, vẫn luôn cúi đầu, dường như còn đang tự hỏi điều gì.
Thẳng đến khi tới cổng tiểu khu, Diệp Minh Xuyên gập chiếc dù trong tay, lên xe hắn ta khẽ thở dài một hơi, nhìn vô lăng trong tay rồi ngẩn người một lúc lâu. Hắn ta cho rằng lời nói với Đường Dật vừa rồi chẳng qua chỉ là một câu khách sáo nhưng hiện tại hắn ta cảm thấy nếu Đường Dật đưa hắn ta đến cổng tiểu khu, hắn ta đại khái thật sự sẽ không yên tâm về hắn, còn phải đưa hắn ta quay về mất thôi.
Điều này thật sự không giống với hắn ta. Diệp Minh Xuyên nhất thời cũng không thể nghĩ rõ vì sao mình lại đối với Đường Dật ngoại lệ. Nhưng nếu không nghĩ rõ được thì cũng không cần phải suy nghĩ nữa. Dù thế nào thì cũng không ảnh hưởng lớn đến hắn ta, cứ coi như là nhất thời thiện tâm, nhất thời mềm lòng đi.