Cảnh diễn này phải quay đi quay lại không dưới năm lần. Diệp Minh Xuyên cầm chiếc dù màu đen, đứng trong mưa to, nhìn người thanh niên mặc quân phục một lần lại một lần ngã xuống.
Diệp Minh Xuyên gập dù, đi trở lại lều bạt, thấy Tiết Phong cau mày, ánh mắt chăm chú nhìn thân ảnh nữ chính đang chạy thục mạng trong camera.
“Cắt!” Thấy người đó ngã xuống đất, Tiết Phong hô dừng. Ông ta vẫn cau mày, trên mặt không lộ ra bất cứ vẻ hài lòng nào.
Diệp Minh Xuyên nhịn không được cúi người hỏi: “Đạo diễn Tiết, thế nào rồi?”
Tiết Phong lắc đầu, trả lời: “Lương Nhạc hôm nay trạng thái vẫn không ổn, không quay ra được hiệu quả tôi muốn.”
Diệp Minh Xuyên nói: “Mưa lớn quá, hay là hôm nay dừng lại đi.”
Tiết Phong quay đầu, nhìn thoáng qua Diệp Minh Xuyên, nói: “Làm sao vậy? Cảnh này không quay xong thì lần sau Đường Dật vẫn phải đến đoàn phim đấy, cậu xác định muốn kết thúc việc quay hôm nay?”
Diệp Minh Xuyên nghĩ nghĩ, nói: “Nếu dùng cảnh quay của Đường Dật hôm nay giao cho hậu kỳ cắt ghép một chút, lần tới quay cảnh này thì dùng trực tiếp cảnh hôm nay, có được không?”
Tiết Phong lại quay đầu lại, cúi đầu nghịch camera, trả lời: “Làm thế thì có thể, diễn xuất của Đường Dật thật sự không tồi nhưng chỉ sợ Lương Nhạc sắp tới nếu trực tiếp quay cảnh này sẽ càng khó tìm thấy cảm giác hơn.”
Diệp Minh Xuyên cũng đã nhìn ra điều này. Vị đại đạo diễn Tiết đây chính là muốn tranh thủ lúc trời mưa hôm nay quay cho xong cảnh này. Hắn ta mím môi, tìm một chiếc ghế bên cạnh Tiết Phong ngồi xuống, rốt cuộc không nói gì thêm.
Tiết Phong xem lại cảnh quay trong camera từ đầu đến cuối, sau đó ngẩng đầu, hô về phía Lương Nhạc: “Lương Nhạc, cậu lại đây!”
Lương Nhạc đang đứng dưới chiếc dù được trợ lý che, trợ lý khoác áo khoác cho cậu ta, lại cầm khăn lông trắng lau nước mưa trên mặt cậu ta. Nghe thấy Tiết Đạo gọi mình, Lương Nhạc phủi tay ném chiếc áo khoác cho trợ lý, bất chấp mưa mà chạy về phía đạo diễn Tiết.
Tiết Phong dùng ngón tay chỉ vào hình ảnh camera, nói với Lương Nhạc: “Cậu nhìn xem cái biểu cảm này của cậu đi, nhăn răng nhếch mép, cái thứ mớ hỗn độn gì đây! Cậu tưởng cậu muốn dựa vào gói biểu cảm để quay xong Từ Kính à!”
Lương Nhạc lè lưỡi, nhỏ giọng nói: “Đạo diễn Tiết, không đến mức đó đâu…”
Tiết Phong vừa nghe lời này, càng thêm bực mình, đôi mắt đều trừng lên, nói: “Không đến mức cái gì mà không đến mức! Cậu nhìn xem cái trừng mắt này của cậu đi, tròng mắt đều sắp rớt ra ngoài rồi!”
Diệp Minh Xuyên một bên nghe đạo diễn Tiết quở trách Lương Nhạc, một bên nhìn nhân viên công tác đang hì hục loay hoay đạo cụ dưới mưa to.
Đường Dật vẫn đứng trong mưa. Quần áo hắn đã sớm ướt sũng từ đầu đến chân, cho nên hắn dứt khoát lười tìm chỗ tránh mưa. Hơn nữa, nhìn tư thế của đạo diễn Tiết, cảnh diễn này không quay xong thì đừng hòng kết thúc. Đường Dật thầm thở dài, liền cúi lưng giúp các nhân viên công tác cùng nhau khuân vác đạo cụ quay phim.
Bên này Tiết Phong còn đang cằn nhằn với Lương Nhạc. Diệp Minh Xuyên cuối cùng cũng nhịn không được, mở lời nói: “Được rồi, đạo diễn Tiết, hay là hôm nay cứ như vậy đi, cảnh diễn này từ từ hẵng quay.”
Tiết Phong quay đầu lại, trừng mắt nhìn Diệp Minh Xuyên, không nói lời nào.
Diệp Minh Xuyên mang theo nụ cười, nói: “Cứ để tiểu Lương về tìm lại cảm giác, hôm nay dừng lại đi. Mưa lớn như vậy, nếu những nhân viên công tác này đều bị bệnh, mấy ngày tiếp theo đều không thể quay phim được.”
Mặc dù Tiết Phong có nghĩ cách nào đi chăng nữa để quay xong cảnh này trong hôm nay nhưng nếu Diệp Minh Xuyên kiên quyết không làm thì ông ta cũng không có cách nào. Tiết Phong trừng mắt nhìn Diệp Minh Xuyên một cái, quay đầu nói với Lương Nhạc: “Thôi được rồi, cậu trở về đi. Suy nghĩ kỹ xem cậu muốn diễn như thế nào. Kỹ thuật diễn của một nam thứ mà còn không bằng nam phụ, tôi còn thấy đỏ mặt thay cậu đấy.”
“Vâng vâng vâng, tôi trở về nhất định sẽ suy nghĩ kỹ. Cảm ơn đạo diễn Tiết, cảm ơn anh Diệp.” Lương Nhạc vừa gật đầu vừa khom lưng, thái độ ngoan ngoãn đến mức không ngờ.
“Được rồi, đi đi.” Tiết Phong xua tay, coi như đã đuổi Lương Nhạc đi.