Chương 29

“Cắt!” Đạo diễn cầm loa kêu dừng, hô: “Đường Dật diễn xuất phi thường tốt! Diệp Minh Xuyên anh sau này biểu cảm có hơi không đúng, lát nữa quay lại một lần!”

“Đã rõ.” Diệp Minh Xuyên gật đầu coi như đáp lại đạo diễn Tiết. Sau khoảnh khắc ngắn ngủi ngây người vừa rồi, hắn ta đã biết với tính cách khó tính của Tiết Phong, lát nữa chắc chắn phải quay lại một lần nữa. Quả nhiên. Hắn ta quay đầu nhìn thoáng qua Đường Dật, lại thấy đối phương đang ngồi trên chiếc ghế thái sư, yên tĩnh, không còn thấy chút vẻ ngạo mạn nào của Bổn Tá vừa rồi.

Lần thứ hai, hai người phát huy đặc biệt thuận lợi hơn rất nhiều. Tiết Phong ngồi trước máy quay không ngừng gật đầu.

Cảnh này quay xong, ngay sau đó là cảnh tiếp theo. Diệp Minh Xuyên thay một bộ thường phục đứng cạnh đạo diễn.

Tiết Phong chỉ vào hình ảnh camera, nói với Diệp Minh Xuyên: “Đường Dật thật sự có thiên phú đối với diễn xuất.”

“Đúng vậy.” Diệp Minh Xuyên chỉ gật đầu đáp, cũng không nói thêm bất cứ lời nào khác.



Thấy trời dần âm u, Tiết Phong cầm loa lớn hô: “Nhanh lên, chỉ còn lại hai cảnh, tranh thủ quay xong hết trước khi trời mưa!”

Phó đạo diễn bên cạnh vội vàng tiến lên nhắc nhở: “Đạo diễn, cảnh này gặp mưa vừa hay đấy ạ. Bằng không lát nữa chúng ta còn phải dùng mưa nhân tạo.”

Tiết Phong đập nhẹ vào đầu mình, cảm thán nói: “Tôi lại quên mất hai cảnh còn lại đều là cảnh mưa.”

Tiết Phong lại ngẩng đầu nhìn qua thời tiết này, một mảng lớn mây đen đang kéo đến từ phía Tây, trông có vẻ sắp có mưa to trút xuống.

Cảnh tiếp theo này là Bổn Tá hạ lệnh tàn sát dân trong thành. Lúc Bổn Tá hạ lệnh thì thời tiết quang đãng, vạn dặm không mây nhưng ngay sau đó là cảnh tàn sát dân trong thành, cả cảnh quay bộ phận và toàn cảnh. Cơn mưa lớn như trút nước đột ngột ập đến, gột rửa thành phố tràn ngập máu tanh và bi ai này. Tia chớp xen lẫn tiếng sấm ầm ầm, giống như một khúc bi ca.

“Các bộ phận chuẩn bị. Màn 4, cảnh 3, lần 1. Action!”

*

Bổn Tá đứng thẳng ở ngoài cửa thành, đối mặt với cửa thành, nói: “Nếu tất cả người dân trong thành đều không có ý đầu hàng, vậy cũng chớ trách tôi nhẫn tâm tàn sát dân trong thành…”

Giọng hắn không lớn nhưng từng chữ vang vọng như là đang nói với thuộc hạ phía sau, lại như là đang nói với người trong thành.

*

Diệp Minh Xuyên đứng sau đạo diễn, nhìn người thanh niên dáng người thẳng tắp trong màn hình máy quay, thoáng chốc lại nảy sinh vài phần cảm khái nhưng lại không rõ mình muốn cảm khái điều gì.

Trên trời đã bắt đầu lất phất mưa, Tiết Phong rất hài lòng với diễn xuất của Đường Dật. Vì thế, ông ấy cho hắn qua nghỉ ngơi một lát, tranh thủ lúc trời mưa liền quay cảnh tiếp theo là cảnh tượng thảm khốc sau khi tàn sát dân trong thành.

Số lượng nhân viên công tác trong trường quay khá đông, Đường Dật đành phải đứng ở góc rìa. Không đầy một phút, quần áo hắn đã ướt hơn nửa. Tuy nhiên, dù sao lát nữa vẫn là một cảnh mưa nên quần áo ướt lúc này cũng vừa vặn.

Trong cảnh cái chết của Bổn Tá, hắn không phải là nhân vật chính, kẻ ám sát mới là nhân vật cần được làm nổi bật. Bổn Tá bị kẻ ám sát, cũng chính là chồng của nữ chính bắn một phát trúng tim, loạng choạng lùi về sau vài bước rồi ngã xuống.

Tất cả máy quay sau đó đều dõi theo kẻ ám sát đang lẩn tránh sự truy đuổi của địch nhân trong mưa to, không ngừng chạy thục mạng và trốn tránh, cuối cùng ngất lịm bên khe suối nhỏ.

Chỉ có ánh mắt Diệp Minh Xuyên là gắt gao nhìn chằm chằm người thanh niên ngã vào vũng máu. Nước mưa và máu loãng thấm ướt ngực hắn, hắn từ từ nhắm hai mắt lại, dường như không còn chút quyến luyến nào với thế giới này và cũng không còn khả năng tỉnh lại.