Chương 24

Diệp Minh Xuyên sửng sốt, hắn ta không nghĩ lời Đường Dật nói với mình lại là câu đó. Ngay sau đó, hắn ta buông lỏng tay, nói một tiếng: “Xin lỗi.”

Đường Dật không nói gì thêm, hắn quay đầu rồi rời đi.

Diệp Minh Xuyên nhìn bóng dáng Đường Dật khuất xa, dường như ngửi thấy một chút mùi máu tươi trong không khí. Hắn ta nhìn chằm chằm cổ tay trái của Đường Dật, cuối cùng vẫn không gọi hắn lại.

Thấy Đường Dật đi xa, Diệp Minh Xuyên quay đầu nhìn Diệp An vẫn còn đang nức nở nghẹn ngào, nhẹ giọng nói với cô: “Thôi, đừng khóc nữa. Đạo diễn Tiết đã chờ lâu rồi.”

Diệp An lau nước mắt, ngẩng đầu nhìn Diệp Minh Xuyên, hốc mắt đỏ bừng. Cô vừa thút thít vừa nói với hắn ta: “Anh chờ em một chút, em sẽ qua đó ngay.”

“Vậy được, em nhanh chóng dặm lại trang điểm đi, anh qua nói với đạo diễn Tiết một tiếng.” Nói xong lời này, Diệp Minh Xuyên xoay người đi về phía đạo diễn.

Mọi người xung quanh nhìn bộ dạng đáng thương của Diệp An, có người tiến lên đỡ cô, kéo cô đứng dậy.

Diệp An quay đầu lại, vẫn hai mắt đẫm lệ, nhìn người đàn ông vừa kéo cô lên, gượng gạo nở một nụ cười, nói: “Cảm ơn anh, anh Lý.”

Những người xung quanh nên tản cũng tản đi, ai làm việc nấy. Người được Diệp An gọi là anh Lý, thấy mọi người đã tránh ra, nhịn không được hạ giọng nói với cô: “Về sau cô tự mình cẩn thận một chút, đừng qua lại thân cận quá với loại người như Đường Dật. Hắn tính cách không tốt lắm, thích giở trò sau lưng. Hơn nữa, nghe nói hắn… là người đồng tính luyến ái.”

“Hả?” Diệp An mở to mắt nhìn Lý ca.

“Phần lớn người trong giới đều biết Đường Dật có chút ý tứ với Diệp ảnh đế. Cô không tin thì có thể xem Weibo của hắn, chậc, trên đó gần như toàn là những thứ về Diệp ảnh đế.” Lý ca vừa nói vừa lắc đầu, trông có vẻ cảm thán rất nhiều.

“Sao lại như vậy?” Diệp An đưa tay che miệng đang há hốc.

Lý ca nói: “Ai mà biết được? Về sau cô phải cẩn thận đấy.”

“Cảm ơn Lý ca, tôi biết rồi.”

*

Diệp Minh Xuyên đi đến bên cạnh Tiết Phong, cúi người nói với Tiết Phong đang điều chỉnh máy quay: “Tiết Đạo, tôi có chút chuyện muốn bàn bạc với ông.”

Tiết Phong điều chỉnh máy quay xong mới ngẩng đầu nhìn Diệp Minh Xuyên, hỏi: “Cậu là nhà đầu tư, còn muốn bàn bạc gì với tôi nữa à?”

Diệp Minh Xuyên thấy giọng điệu Tiết Phong mang theo sự trêu chọc thì biết vị đạo diễn nổi tiếng bướng bỉnh này hôm nay tâm trạng không tệ. Vì thế, hắn ta nói: “Tiết Đạo, ông xem có nên xếp những cảnh diễn của Đường Dật quay xong hết trong một lượt không?”

Tiết Phong nghe vậy hơi ngạc nhiên nhìn Diệp Minh Xuyên, hỏi: “Sao? Cậu không muốn nhìn thấy hắn à?”

Chưa đợi Diệp Minh Xuyên mở lời trả lời, Tiết Phong liền than phiền một câu: “Cậu nói cậu chướng mắt hắn thì lúc trước chọn vai sao không nói một tiếng!”

Diệp Minh Xuyên lập tức giải thích: “Không phải, chỉ là… nói thế nào đây? Đường Dật ở đoàn phim, tôi sợ mâu thuẫn giữa hắn với các diễn viên khác sẽ ảnh hưởng đến tiến độ quay Từ Kính.”

Tiết Phong xua tay, nói: “Được rồi được rồi, cậu không cần nói nhiều thế, tôi đều hiểu. Ngày mai tôi sẽ sắp xếp mấy cảnh của Đường Dật quay cho xong để hắn sớm rời khỏi đoàn phim!”

Mặc dù Diệp Minh Xuyên cảm thấy câu nói cuối cùng của Tiết Đạo mang theo chút ý vị khác nhưng hắn ta chỉ cười cười, không truy vấn gì, chỉ nói: “Vậy cảm ơn đạo diễn Tiết.”

Tiết Đạo ra vẻ không vui: “Cậu là nhà đầu tư, chẳng phải cậu nói gì thì là nấy sao!”