Chương 23

Trên Weibo xôn xao đến tận trời, nhưng không một ai trong số các đương sự đứng ra.

Đây là lần đầu tiên sau nhiều năm Diệp Minh Xuyên hoạt động trong giới giải trí vướng vào tin đồn với một nữ minh tinh. Dù là thật hay giả, chuyện này cũng không thể dễ dàng lắng xuống.

Hắn ta thấy tin tức này thì đã là 8 giờ tối. Bình luận phía dưới Weibo đã gần mười vạn, còn có một đống tin nhắn riêng.

Hắn ta biết cách xử lý tốt nhất đối với loại chuyện này chính là bỏ mặc. Vài ngày sau, công chúng sẽ tự mình quên chuyện này đi, hơn nữa còn có thể coi là quảng bá miễn phí cho bộ phim. Dù thế nào cũng không gây tổn thất gì cho hắn ta.

Hơn nữa, loại chuyện này muốn giải thích cũng không thể giải thích rõ ràng, chỉ càng thêm loạn, chi bằng cứ để đó. Sau một thời gian, công chúng tự nhiên sẽ quên chuyện này đi.

Chỉ là mới nửa tiếng sau, lại nổi lên một chủ đề nóng khác.

#Nguyện người như lúc ban đầu Diệp Minh Xuyên Diệp An#

[Các bạn còn nhớ hay không năm ngoái nam thần ở buổi họp báo Nguyện người như lúc ban đầu đã nói hắn ta đặc biệt thưởng thức Diệp An. Tưởng rằng lúc ấy nam thần chỉ muốn nâng đỡ một hậu bối, hiện tại xem ra là kịch bản! Tất cả đều m* nó là kịch bản!]

[Lúc ấy tôi đã cảm thấy không ổn, m* kiếp! Nam thần bao giờ nói câu thưởng thức người khác!]

[Thành thị của các bạn kịch bản sâu quá, tôi muốn mang nam thần về nông thôn.]



Diệp Minh Xuyên chỉ cười nhạt với những điều này, coi như không có chuyện gì xảy ra. Ngày hôm sau, hắn ta vẫn cứ theo thường lệ đến đoàn phim. Đối xử với Diệp An cũng không có gì ngượng ngùng.

Nhưng Diệp An thì lại khác, khi nhìn thấy Diệp Minh Xuyên thì ít nhiều cũng có vài phần không được tự nhiên, bị vấp váp rất nhiều lần trong lúc quay phim.

Hôm nay cũng là cảnh quay đầu tiên của Đường Dật trong Từ Kính. Hắn thay một bộ quân phục Nhật Bản, ngồi dưới khán đài, không chớp mắt nhìn Trần Ca biểu diễn trên sân khấu.

Bên cạnh hắn ngồi là nữ chính Lý Tử Du trong Từ Kính, cũng chính là… Diệp An. Cái gọi là oan gia ngõ hẹp, cũng chính là như vậy.

Đạo diễn cũng không cần cho Đường Dật quá nhiều cảnh quay. Hắn xuất hiện ở đây chẳng qua là để gài gắm một chi tiết nhỏ cho cốt truyện kế tiếp mà thôi. Đợi đến khi thành phẩm ra mắt, khán giả nhìn thấy cảnh này cũng chưa chắc đã chú ý đến hắn.

Sau khi quay phim kết thúc, Đường Dật đi vào phòng thay quần áo. Vừa bước ra, hắn liền thấy Diệp An đứng ở cửa, có vẻ như đang đợi người.

Đường Dật không nghĩ người Diệp An đợi sẽ là hắn, cho nên hắn trực tiếp bước đi.

Chợt nghe thấy Diệp An gọi phía sau: “Đường Dật?”

Đường Dật không thể coi như không nghe thấy, đành phải quay người lại, nói một tiếng: “Diệp tiểu thư.”

“Lần trước thật phải đa tạ Đường tiên sinh. Nếu không nhờ Đường tiên sinh, tôi còn không biết Thịnh Phong là một nơi như thế nào!” Khóe miệng Diệp An mỉm cười nhưng trong ánh mắt lại toàn là sự lạnh băng.

Đường Dật không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn cô. Nếu là trước hôm qua, hắn hiện tại tất nhiên sẽ mang lòng áy náy, sẽ nghĩ cách bồi thường cô gái này. Nhưng hiện tại… nhân quả báo ứng hắn cũng đã chịu thì cần gì phải còn phải tự làm khó mình nữa?

Nhưng Đường Dật không ngờ, Diệp An lại tiến lên một bước đi thẳng tới trước mặt hắn, sau đó giơ tay tát hắn một cái.

“Đường Dật, cậu khinh người quá đáng!” Diệp An cố ý tăng lớn âm lượng khi nói ra những lời này. Những người xung quanh nghe thấy, tự nhiên cũng xúm lại.

Đường Dật không có động tác, lạnh lùng nhìn thiếu nữ trước mặt diễn kịch. Chỉ thấy Diệp An ngồi xổm xuống, ôm đầu bật khóc.

Không có người biết cô khóc vì cái gì nhưng câu nói cô vừa kêu lên, có thể khiến mọi người biết, Đường Dật chính là kẻ đầu sỏ làm cô khóc.

Diệp An có nhân duyên khá tốt trong đoàn phim, cũng không phải là loại tiểu thư yểu điệu. Chuyện có thể khiến cô khóc, phỏng chừng rất nghiêm trọng.

Mọi người đè thấp giọng bàn tán.

“Đây là xảy ra chuyện gì vậy?” Giọng Diệp Minh Xuyên mang theo ý cười truyền đến từ cách đó không xa.

Mọi người nhao nhao lùi lại, nhường đường cho vị ảnh đế này.

Đường Dật cũng không quay đầu nhìn Diệp Minh Xuyên. Hắn cúi đầu nhìn Diệp An đang thút thít ngồi xổm trên mặt đất, bỗng nhiên cảm thấy có chút mệt mỏi, xoay người liền muốn rời đi.

Nhưng hắn vừa xoay người muốn đi, Diệp Minh Xuyên liền đi tới bên cạnh hắn, một tay túm chặt lấy cổ tay trái của hắn: “Đường Dật.”

Đường Dật sững sờ nhưng sắc mặt không hề thay đổi, thậm chí còn nở một nụ cười nhạt. Hắn nhìn về phía Diệp Minh Xuyên, chậm rãi mở lời: “Diệp ảnh đế, ngài có thể buông tay ra được không?”