Chương 22

"Thế nào, các vị lão tổng? Vẫn muốn tiếp tục chơi không?"

Chai thủy tinh màu nâu trong tay Đường Dật lấp lánh ánh sáng lạnh lẽo, máu tươi khô lại trên đó, tựa như một bức phù hiệu cổ xưa và thần bí.

Những lão tổng này ngày thường quý trọng bản thân vô cùng, tự nhiên không muốn dính dáng đến mạng người. Huống hồ, tình huống này mà làm lớn chuyện, chưa chắc chính họ sẽ thoát thân được.

Vương tổng đối diện đứng lên, chỉ ngón tay vào Đường Dật: "Được được được, cậu đi đi. Đường Dật tôi nói cho cậu biết, cậu bước ra khỏi cánh cửa này, về sau mẹ nó cậu đừng hòng lăn lộn trong giới giải trí nữa!"

Hắn cầm điện thoại lên, gọi một dãy số, tức tối nói: "Mở cửa!"

Rắc một tiếng, cánh cửa từ bên ngoài được mở ra.

"Tái kiến các vị." Đường Dật xoay người, lại thấy Lưu tổng chắn trước mặt mình. Hắn lắc lắc chai rượu trong tay: "Lưu tổng muốn nghe thêm một tiếng vang nữa sao?"

"Đường Dật, cậu chờ đó cho tôi." Lưu tổng buông lời tàn nhẫn, trừng mắt nhìn Đường Dật một cái, rồi lùi sang bên nửa bước.

Đường Dật cười khẽ: "Được, tôi chờ."

Hắn lướt qua Lão tổng Lưu, đến cửa thì chợt quay đầu lại, nhẹ nhàng ném chai rượu trong tay đi.

Một tiếng choang giòn giã.

*

Ánh nắng chính ngọ gay gắt đến chói mắt.

Đường Dật bước ra khỏi Vạn Đại Hội Quán. Trên đường xe cộ như nước chảy, hắn đứng ở lề đường ngây người rất lâu, sau đó móc điện thoại ra gọi cho Chu Dao.

Mãi một lúc sau Chu Dao mới bắt máy.

"Alo, chị Chu."

"Sao vậy Đường Dật? Chị đang trên đường rồi, sẽ đến ngay."

"Không cần đâu chị Chu, xong việc rồi."

Giọng Chu Dao nâng lên mấy tông, hỏi: "Xong việc? Là sao?"

Đường Dật ngước mắt nhìn xung quanh. Vừa vặn thấy hai cậu bé ở đối diện đường đang cầm quả bong bóng màu đỏ rượt đuổi nhau đùa giỡn. Bỗng một chiếc xe tải đi ngang qua, kéo theo một luồng gió mạnh, quả bong bóng bị thổi bay lên trời.

Đường Dật nheo mắt nhìn quả bong bóng đỏ lơ lửng giữa không trung, chậm rãi nói: "Em về rồi nói chuyện với chị nhé, chị Chu."

"Em đang ở đâu? Chị qua đón em."

Đường Dật trả lời: "Không cần đâu chị Chu, em muốn ở một mình một lát."

"Vậy được rồi, tự cậu chú ý chút, có việc thì gọi cho chị."

"Em biết rồi, cảm ơn chị Chu."

*

Bởi vì đạo cụ quay phim bị hư hỏng, cần phải đem đi sửa chữa một chút, cho nên cảnh quay hôm nay kết thúc sớm hơn dự kiến.

Diệp An đứng ở lề đường bên ngoài trường quay. Ban đầu Chu Sâm Vũ hẹn tối 7 giờ sẽ đến đón cô nhưng ai cũng không ngờ hôm nay quay chụp lại kết thúc sớm như vậy.

Cô vừa gọi điện thoại cho Chu Sâm Vũ, lại biết được đối phương hiện tại còn đang xử lý công việc ở ngoại thành, không thể đến ngay được. Diệp An nhìn quanh quất, bỗng thấy một chiếc Spyker màu đen lái ra từ trường quay rồi dừng lại bên cạnh cô.

Cửa kính xe hạ xuống, Diệp Minh Xuyên thò đầu ra từ bên trong, hỏi Diệp An: "Sao vậy? Không có ai đến đón cô sao?"

Diệp An gật đầu, đáp: "Vâng, anh Chu có chút việc không thể đến ngay. Bây giờ đang là giờ cao điểm tan tầm, không biết có bắt được xe không."

Dứt lời, Diệp An hơi chu môi, nhíu mày nhìn thoáng qua lề đường.

"Lên xe đi, tôi đưa cô về."

Diệp An dường như có chút chần chờ, suy nghĩ một lát, mới nói: "Vậy làm phiền Diệp ảnh đế rồi."

Cô lên xe, ngồi ở ghế phụ. Suốt dọc đường đi hai người cũng không nói gì. Diệp Minh Xuyên đưa cô đến cửa tiểu khu..

Cô quay đầu lại, hỏi Diệp Minh Xuyên: "Diệp ảnh đế có muốn lên nhà ngồi chơi một lát không?"

Diệp Minh Xuyên lại từ chối, cười nói: "Không cần, tôi còn có việc, không lên đâu."

"Vậy thôi, Diệp Ảnh Đế tự mình chú ý an toàn nhé, hẹn gặp lại."

"Hẹn gặp lại."

Diệp An xuống xe, đứng bên đường vẫy tay với Diệp Minh Xuyên. Diệp Minh Xuyên cười cười, cũng vẫy tay lại với cô.