Chương 20

Thấy bầu không khí có vẻ gượng gạo, một vị tiên sinh ngồi dựa tường bên phải lên tiếng: "Tôi rất thích diễn xuất của Đường tiên sinh. Rượu này Đường tiên sinh không uống cũng không sao nhưng phải biểu diễn cho chúng tôi xem một đoạn. Như vậy vừa coi là cậu xin lỗi chúng tôi, vừa cho chúng tôi thấy quảng cáo này tìm cậu làm đại diện có đáng giá hay không."

Vị tiên sinh này mặc vest xanh biển, gần 40 tuổi nhưng không hề phát tướng, đeo chiếc kính gọng vàng mặt phẳng, trông ra dáng một tinh anh giới doanh nghiệp. Nhưng trên đời này, người mặt người dạ thú rất nhiều, không ai quy định người tốt thì phải có gương mặt hiền lành, kẻ xấu thì phải dữ tợn.

Đường Dật nhìn vị tiên sinh kia, hỏi: "Không biết ngài muốn xem màn biểu diễn nào?"

"Căn phòng này cũng đủ rộng, hay là Đường tiên sinh nhảy cho chúng tôi xem một đoạn đi."

"Thực xin lỗi, tôi không nhảy." Đường Dật từ chối thẳng thừng.

Vị Vương tổng đối diện đột nhiên đứng dậy, tiến sát đến trước mặt Đường Dật: "Không biết nhảy thì không sao, nào nào nào, để tôi dạy cậu."

Hắn ta đưa tay muốn nắm lấy tay phải của Đường Dật. Đường Dật vội vàng lùi lại một bước, trên mặt hắn lộ vẻ lạnh lẽo: "Không cần, Vương tổng."

Nếu đến lúc này mà còn không rõ chuyện gì đang xảy ra thì kiếp trước Đường Dật đã sống vô ích rồi. Xem ra, Chu Dao ngay từ đầu đã bị người ta lừa, đây là một âm mưu đã được sắp đặt sẵn.

Có thể tìm được nhiều lão tổng như thế này, lại còn có thể khiến cấp cao của Đình Vũ kéo Chu Dao đi, người có thể làm được hai điểm này e rằng không có mấy ai.

Mà người có thể làm được hai điểm này, lại còn chướng mắt Đường Dật, đến nay hắn chỉ có thể nghĩ đến một người duy nhất: Tổng tài Đình Vũ, chồng tương lai của Diệp An - Tiếu Đằng.

Vương tổng thấy thái độ này của Đường Dật, cũng gỡ bỏ mặt nạ xuống: "Tôi nói Đường Dật à, cậu sẽ không bảo là cậu không biết hôm nay cậu đến đây để làm gì chứ?"

Đường Dật không nói lời nào, chỉ giữ khuôn mặt lạnh băng.

Bên kia, Lưu tổng cũng đứng dậy, tay nâng chén rượu, trong mắt tràn đầy sự khinh thường: "Thôi được rồi, đừng giả vờ nữa. Đừng thấy người ta nể mặt mà không biết mình là ai! Cùng lắm thì cũng chỉ là một diễn viên tuyến mười tám bé nhỏ. Hôm nay cậu làm cho bốn chúng tôi vui vẻ, mặc kệ là đại diện quảng cáo hay diễn viên chính điện ảnh, tôi đều có thể nâng cậu lên. Nhanh lên, nhảy cho bốn anh em chúng tôi xem một đoạn đi!"

Đường Dật không muốn tiếp tục phản ứng với những người này nữa, hắn quay người lại, nắm lấy tay nắm cửa. Nhưng hắn vặn nửa ngày, cánh cửa vẫn không hề nhúc nhích.

Phía sau, Vương tổng cười khẩy: "Ai, đi đâu thế? Cửa này đã bị nhân viên khóa lại rồi, cậu đi được chỗ nào hả!"

Đường Dật buông tay, quay đầu lại nhìn lướt qua bốn vị lão tổng không biết là của công ty quỷ quái nào đang có mặt ở đây. Trong mắt hắn là một mảnh tĩnh mịch.

Lưu tổng đối diện bị ánh mắt này của Đường Dật nhìn đến có chút chùn chân, nhưng nghĩ đối phương chẳng qua chỉ là một nghệ sĩ nhỏ bé, không thể giở trò gì được, sự tự tin của Lưu tổng lại nổi lên: "Nhìn gì? Khôn hồn thì nhanh chóng ở lại phục vụ chúng tôi vui vẻ. Sau khi xong việc tự nhiên không thiếu chỗ tốt cho cậu. Nếu không khôn hồn, bốn người chúng tôi cũng không phải không trị được một mình cậu đâu, coi như một chút tình thú cũng chưa chắc là không được. Đường Dật à Đường Dật, cậu cũng không cần làm kiêu. Đã bước vào cửa này rồi, còn cần phải lập cái đền thờ trinh tiết gì nữa?"

Lúc này, vị lão tổng duy nhất còn lại đang ngồi trên ghế, cầm lấy bình rượu rót một ly vang đỏ, giơ ly chân dài trong tay lên lắc lư về phía Đường Dật, khóe miệng mang theo ý cười: "Đường tiên sinh, hôm nay cậu chủ động phối hợp một chút, cậu tốt, tôi tốt, mọi người đều tốt, hà cớ gì không làm chứ?"

Đường Dật lạnh lùng đáp: "Tôi không cảm thấy có gì tốt cả."