Hiện tại, phía trước hắn chỉ còn lại hai người, sắp đến lượt hắn rồi. Trán hắn bắt đầu lấm tấm mồ hôi, các ngón tay cũng run rẩy, không biết nên đặt ở đâu. Hắn sắp được gặp Diệp Minh Xuyên, thậm chí còn có thể nói chuyện với hắn ta, mặc dù hắn ta chắc chắn đã không còn nhớ và nhận ra hắn nữa nhưng chỉ cần như vậy cũng đủ rồi, không uổng công hắn đã tìm kiếm hắn bấy lâu.
Một fan khác vui vẻ rời đi sau khi nhận được chữ ký của Diệp Minh Xuyên. Diệp An lại nhích lên một bước nhỏ, hắn đi cẩn thận đến mức khiến người ta cảm thấy xót xa.
Khi còn trẻ, hắn từng đọc một câu thơ: "Gần hương tình càng khϊếp, không dám hỏi người tới." Câu thơ không khớp với tình cảnh hiện tại của hắn nhưng cảm xúc trong đó lại hoàn toàn giống. Nỗi sợ hãi khi ở gần người mình thương, chỉ có thể là như vậy thôi.
*Gần hương tình càng khϊếp, không dám hỏi người tới: Câu này diễn tả cảm xúc của một người xa xứ, khi trở về gần quê hương, lại không dám đối diện với những điều đã cũ. Nỗi sợ hãi này xuất phát từ việc sợ thấy quê hương đã thay đổi, hoặc sợ những người quen thuộc đã không còn như xưa. Cả đời hắn không cầu mong gì nhiều nhưng thường thì lại không được như ý. Hắn tìm hắn ta nhiều năm như vậy, vậy mà mãi đến giờ mới gặp được.
Hắn thì dần già đi, còn hắn ta vẫn mãi là một chàng thiếu niên.
Cô gái nhỏ đứng trước mặt Diệp An ôm tấm poster, bước nhanh về phía Diệp Minh Xuyên. Diệp An lại tiến lên một bước nữa, nụ cười từ từ nở trên gương mặt.
Diệp Minh Xuyên ngẩng đầu lên thì thấy một cô gái mặc váy liền áo màu trắng đang tiến về phía mình. Hắn vừa định cầm bút để ký tên thì một đoạn nhạc du dương bỗng vang lên, là bài Childhood Memory. Đây là tiếng chuông điện thoại của hắn.
Diệp Minh Xuyên mỉm cười xin lỗi cô gái trước mặt, sau đó cầm điện thoại đứng dậy đi sang một bên và ấn nút nghe.
"Diệp ảnh đế, tôi… tôi là Diệp An, anh có thời gian không?" Một giọng nữ lo lắng vang lên trong điện thoại.
Diệp Minh Xuyên khẽ nhíu mày, nhẹ nhàng hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
"Tôi… tôi đang ở khách sạn Thịnh Phong… tôi không tìm được ai khác, chỉ có thể tìm anh, Diệp ảnh đế, làm ơn anh."
Giọng cô gái ngắt quãng, xen lẫn tiếng nức nở nhưng Diệp Minh Xuyên lập tức hiểu ra tình cảnh của cô gái tên Diệp An này.
Hắn từng nghe nói trong giới này, mọi người thích dùng khách sạn Thịnh Phong để thực hiện những cuộc trao đổi không trong sáng, xem ra cô gái này hôm nay đã gặp phải. Mặc dù không biết cô bị dụ dỗ đến đó bằng cách nào nhưng bây giờ không phải lúc để hỏi những chuyện đó.
Diệp Minh Xuyên quay đầu nhìn những người hâm mộ đang hò hét trong sảnh, rồi quay lại nói vào điện thoại: "Được, cô chờ, tôi sẽ đến ngay."