Chương 18

Đạo diễn chọn bối cảnh khá tốt: khu vườn này được xây theo phong cách cổ điển, có cửa sổ gỗ chạm rỗng, lan can đá khắc hoa, bên trong còn có một hồ sen, trên hồ bắc một cây cầu nhỏ. Hiện giờ đúng là mùa vạn vật sinh sôi, cảnh vật tràn đầy sức sống, sắc xanh vừa vặn.

Cảnh này được quay dưới hai hàng cây mộc lan cao lớn. Từng mảng cánh hoa màu hồng phấn lay động trong gió nhẹ. Tiểu thư nhà giàu vì tò mò nên đã đến rạp hát, muốn xem vị nghệ sĩ hí kịch vừa hát “Quý Phi Say Rượu” rốt cuộc trông như thế nào.

Nghệ sĩ hí kịch đã tẩy trang, mặc một bộ áo dài màu xám. Anh ta vừa bước ra từ buồng trong thì thấy cô gái mặt phấn hoa đào đang đứng dưới gốc mộc lan.

Nàng nhìn quanh quẩn khắp nơi, bước đi rồi lại dừng lại.

Nghệ sĩ hí kịch nở một nụ cười khó nhận ra nơi khóe miệng, bước đến và nói: "Vị tiểu thư này, cô đang tìm người nào sao?"

Tiểu thư nhà giàu nghe tiếng, ngẩng đầu lên. Người nam tử trước mắt không quá hai mươi tuổi, mày kiếm mắt sáng, tuấn tú phi thường. Tiểu thư nhà giàu thẹn thùng cúi đầu, nhỏ giọng trả lời: "Tôi muốn gặp vị sư phụ vừa rồi trên đài xướng "Quý Phi Say Rượu"."

"Tại hạ Trần Ca, ra mắt tiểu thư." Nghệ sĩ hí kịch khom lưng, hành lễ theo kiểu cũ.

"Ai?"

Trần Ca đứng thẳng người: "Tại hạ chính là vị sư phụ vừa rồi xướng vai đào đó."

Tiểu thư nhà giàu trợn tròn mắt, vẻ mặt không thể tin được.

*

"Được, cắt!"

Sau khi cảnh này kết thúc, đạo diễn gọi Diệp An đến trước mặt, chỉ vào hình ảnh trong máy quay và nói với cô: "Thấy chưa? Biết vấn đề của mình ở đâu không?"

Diệp An nhìn không chớp mắt vào hình ảnh của chính mình, sau đó khiêm tốn gật đầu.

Đạo diễn Tiết chỉ dẫn: "Diễn xuất của cô hơi bị phù phiếm (làm quá), bản thân cô lúc diễn có thể không nhận ra nhưng trong mắt khán giả, biểu cảm này của cô hơi bị quá đà, hiểu không?"

"Vâng đạo diễn, tôi hiểu rồi."

Đạo diễn Tiết quay phim xưa nay luôn chú trọng nguyên tắc "đã tốt phải tốt hơn", nếu không Diệp Minh Xuyên đã không tìm ông đạo diễn bộ Từ Kính này. Tiết Phong nói với Diệp An: "Cảnh vừa rồi chuẩn bị quay lại một lần nữa, cô qua đó đi."

Diệp An vội vàng chạy trở lại dưới gốc mộc lan, thần sắc có chút thất vọng.

Diệp Minh Xuyên nghĩ nghĩ, vẫn mỉm cười mở lời an ủi cô gái này: "Vừa rồi diễn đã rất tốt rồi, cố lên!"

"Cảm ơn Diệp ảnh đế, em sẽ cố gắng!" Diệp An nắm tay lại, giọng nói lộ ra vài phần ngây thơ.

Diệp Minh Xuyên gật đầu, quay người đi vào trong phòng, vừa lúc thấy Đường Dật đang đứng lẫn trong đám người cách đó không xa.

Đường Dật đang nhìn hắn ta.

Diệp Minh Xuyên rũ mắt xuống, không để lộ nửa phần cảm xúc, lập tức đi vào trong.

Sau khi Đạo diễn Tiết nhắc nhở Diệp An, mấy cảnh tiếp theo đều quay rất thuận lợi, hầu như đều một lần qua. Đạo diễn Tiết cũng không tiếc lời khen ngợi, khen đến mức cô gái nhỏ này đỏ bừng mặt.

Nhờ phúc của họ, hôm nay cảnh quay kết thúc khi còn chưa đến 5 giờ chiều. Đường Dật bắt xe về nhà.

Bên này, Diệp Minh Xuyên đang lái xe thì đột nhiên nhận được điện thoại của trợ lý.

Trợ lý ở đầu dây bên kia nói: "Anh Diệp, chúng ta đã tìm được một chút thông tin về tác giả của Gió Ấm. Nếu thông tin đăng ký của hắn là thật, thì đối phương hẳn là một ông cụ đã 80 tuổi, tên là Diệp An."

"Diệp An?" Diệp Minh Xuyên hỏi lại.

Trợ lý đáp: "Đúng vậy, nhưng chúng ta vẫn không tìm được cách liên lạc với hắn. Hiện tại cách duy nhất là tìm một chuyên gia máy tính để tra địa chỉ IP lần gần nhất hắn đăng nhập."

"Được rồi, cố gắng nhanh một chút."

"Đã rõ thưa anh Diệp."

Diệp Minh Xuyên bỗng nhiên cảm thấy toàn thân không còn chút sức lực nào. Hắn ta đỗ xe vào lề đường, gục xuống vô lăng, nhắm mắt lại.

Lại có tên là Diệp An…

Diệp An…