Thế nhưng những món nghệ thuật ấy chẳng có ai thưởng thức, anh đi làm về chỉ thích lướt video ngắn, thỉnh thoảng chơi vài ván “Đấu địa chủ”, còn Triển Tinh Kiều lại thích ở phòng đọc sách hoặc phòng gym.
Giờ bước vào căn hộ do chính Triển Tinh Kiều tự trang trí, Đại Tư Dương mới nhận ra cậu là người rất có gu sống.
Phòng không có nhiều đồ đạc, nhưng gọn gàng và tinh tươm. Phòng khách chỉ có một chiếc bàn trà đen trắng xen kẽ, trên bàn là lọ hoa cắm một bó hồng đang nở rộ.
Hoa hồng... anh cũng từng tặng cậu.
Khi đó Triển Tinh Kiều vừa tròn mười tám, là sinh viên năm nhất đại học. Mẹ cậu bệnh nặng cần tiền, nên cậu theo ban nhạc của trường biểu diễn piano ở các buổi tiệc từ thiện và tiệc thương mại.
Khi ấy Đại Tư Dương lặng lẽ nghe mấy Vương tổng, Triệu tổng, Lý tổng xung quanh khen rằng “cậu đánh piano thật có trình độ”, nào là cảm âm, nào là tiết tấu, nào là cảm xúc...
Anh nhấp ly rượu, trong đầu chỉ nghĩ: Cậu ấy thật đẹp.
Lần thứ hai gặp lại là tại một buổi tiệc một năm sau. Công ty quản lý tồi tệ mà Triển Tinh Kiều ký hợp đồng dẫn cậu đến bàn rượu để tiếp khách. Cậu trai mười chín tuổi cau mày, giọng đầy cứng cỏi: “Tôi không biết uống rượu.”
Một lão tổng béo phệ bên cạnh cười nham nhở, tay cầm ly rượu định ép cậu uống.
Đại Tư Dương nhìn thấy cảnh đó, đang định lên tiếng giúp đỡ thì cậu trai đã quay đầu lại, một cú hất mạnh khiến tên muốn sàm sỡ mình đập thẳng vào tường, bắp tay mảnh khảnh mà rắn chắc khiến ánh mắt anh không thể rời đi.
Cậu thanh niên xinh đẹp, sạch sẽ, gầy gò ấy mang trong mình sức sống kiên cường, như cây trúc thẳng tắp, một khắc ấy đã cắm rễ trong lòng Đại Tư Dương.
Sau khi điều tra biết cậu đang khổ sở vì thiếu tiền, người luôn bị nói là chỉ biết đến tiền Đại Tư Dương, lần đầu tiên làm một thương vụ không màng đến lợi nhuận.
Anh ký hợp đồng đưa cậu vào công ty giải trí của đối tác, tìm cho cậu người đại diện giỏi nhất, lại bỏ tiền mua thiết bị trị giá tám con số từ nước ngoài để chữa bệnh cho mẹ cậu.
Cậu là người biết ơn, nên khi Đại Tư Dương hỏi “Chúng ta có thể thử hẹn hò không?”, cậu chỉ khựng lại một chút rồi gật đầu.
Lần đầu hẹn hò, Đại Tư Dương đã tra kỹ các mẹo yêu đương, mua tặng một bó hoa hồng thật lớn.
Có trời mới biết, cả đời này anh chỉ từng mua hoa viếng, lần đầu bước vào tiệm hoa còn chẳng phân biệt nổi loại nào với loại nào.
Khi anh nghiêm túc trao bó hoa ấy cho Triển Tinh Kiều, vành tai cậu vốn luôn điềm đạm, lạnh nhạt ấy đỏ bừng lên. Từ đó, cứ cách vài ngày Đại Tư Dương lại tặng cậu một bó hoa.
Cho đến về sau...
Nụ cười của Đại Tư Dương dần nhạt đi.
Anh im lặng khẽ chạm vào cánh hoa hồng, đúng lúc ấy Triển Tinh Kiều vừa tắm xong bước ra, thấy anh đang ngắm hoa hồng thì nhẹ nhàng tựa vào vai anh.
“Cái này là anh tặng em đấy.”
“Hả?”
“Hoa hồng đó. Pheromone của em có mùi hoa hồng, nên anh luôn thích tặng em hoa hồng.” Triển Tinh Kiều thở dài: “Nhưng giờ pheromone của em không ổn định, vừa nãy em ngửi thử, hình như giờ em lại có mùi đào.”
Đại Tư Dương cũng cúi đầu ngửi một chút, quả thật là mùi đào ngọt ngào.
Đến khi anh vào phòng tắm, thì thấy trên kệ có một chai sữa tắm hương đào dung tích tận 2 lít.
“...”
Thì ra đây chính là cái gọi là pheromone à.
Khi Đại Tư Dương tắm xong đi ra, Triển Tinh Kiều đã cuộn mình ngủ yên trên sofa.
Anh ngồi xổm xuống, nhìn người trước mặt.
Kết hôn sáu năm rồi, nhưng cậu vẫn như năm mười chín tuổi, dễ dàng khiến anh không thể rời mắt, chỉ một ánh nhìn cũng đủ khiến tim anh rối loạn.
Triển Tinh Kiều tốt như thế này, vậy mà sau này lại chẳng còn là của anh nữa.
Đại Tư Dương nghĩ mà thấy lòng chùng xuống.
Đúng lúc ấy, người đang nằm trên sofa mơ màng mở mắt.
“Đại Tư Dương...”
“Sao thế?”