Và quả nhiên, alpha của cậu lập tức bước đến, ôm cậu vào lòng.
Vòng tay ấy nóng ấm, vững chãi đến lạ, khiến Triển Tinh Kiều bỗng thấy muốn khóc. Có lẽ, cậu đã khao khát một cái ôm như vậy từ rất lâu, rất lâu rồi.
Cậu nhanh chóng chớp mắt, xua đi những ý nghĩ yếu mềm và thứ tình cảm u sầu chẳng biết từ đâu ra.
Cảm nhận được cánh tay Đại Tư Dương khẽ run khi ôm mình, đoán là anh bị tin bệnh của mình dọa sợ, omega vừa dịu dàng vừa biết quan tâm Triển Tinh Kiều đã nghĩ xem mấy omega khác thường làm nũng ra sao.
“Chồng ơi, em đói rồi.” Người vốn lạnh lùng xa cách, đến gãy tay cũng tự ăn cơm được, giờ lại nhẹ nhàng kéo tay áo chồng mình lắc nhẹ, giọng vừa mềm vừa ngọt: “Anh có thể đút em ăn không?”
Đại Tư Dương ôm chặt người trong lòng, giọng trầm khàn, im lặng một lúc mới nói: “Được.”
...
Bảy giờ sáng, Tề San San mang theo nồi canh hầm của mình đến bệnh viện.
Tối qua, Đại tổng đã nói anh sẽ cho người chăm sóc, nhưng cô biết hai người họ sắp ly hôn, nên để người chồng cũ tiếp tục chăm sóc thì thật sự không ổn.
Nói đi cũng phải nói lại, trước đây cô đã mơ hồ cảm thấy sớm muộn gì hai người này cũng ly hôn.
Triển Tinh Kiều có gương mặt lạnh nhạt, đôi mắt xám nhạt trông xa cách như cây tùng mọc trên vách đá cô độc, cả người đều tỏa ra khí chất lạnh lùng.
Vị Ảnh đế nổi tiếng này không thích nói chuyện, cuộc sống cũng vô cùng đơn giản, hoặc ở phim trường, hoặc ở nhà.
Ở phim trường, nếu không có cảnh quay, cậu luôn ôm bình giữ nhiệt đọc kịch bản, thói quen sinh hoạt còn chững chạc hơn cả những diễn viên lão làng bốn, năm mươi tuổi. Cậu lại còn hơi cổ hủ, áo sơ mi luôn cài đến cúc trên cùng, chỉnh tề đến mức không tìm được khuyết điểm nào.
Nếu nói điều duy nhất mang tính “thời thượng”, thì đó hẳn là cuộc hôn nhân của cậu.
Luật hôn nhân đồng tính vừa mới được thông qua vài năm, người lớn tuổi vẫn chưa thể chấp nhận, trong giới giải trí cũng hiếm ai dám công khai kết hôn khi đang ở đỉnh cao danh tiếng như cậu.
Khi Triển Tinh Kiều tuyên bố kết hôn, đêm đó đúng là “đêm dài nhất” của các lập trình viên khắp các nền tảng mạng xã hội.
Nhưng khi mọi người nghĩ rằng sau này sẽ thường xuyên thấy hai người họ ân ái trên các chương trình hay mạng xã hội, thì mối quan hệ này lại như bốc hơi, xuất hiện trong im lặng, rồi cũng biến mất trong im lặng.
Triển Tinh Kiều vẫn tiếp tục đóng phim như cũ, còn Đại tổng vẫn chỉ xuất hiện trên các tạp chí kinh tế.
Hai người, ai đi thảm đỏ nấy, ai đi dự tiệc nấy, hôn nhân của họ dường như chỉ khiến tóc của các lập trình viên rụng nhiều hơn.
Tề San San, trợ lý sinh hoạt của Triển Tinh Kiều, cảm nhận điều này sâu sắc hơn ai hết.
Ba năm làm việc cùng cậu, cô chưa từng thấy Đại tổng đến thăm đoàn phim một lần nào.
Tất nhiên, nhẫn cưới của Triển Tinh Kiều, cô cũng chưa từng thấy cậu đeo... thậm chí Tề San San còn nghi ngờ là chẳng hề có chiếc nhẫn nào tồn tại.
Cô thật sự không hiểu, cuộc hôn nhân như vậy thì có ý nghĩa gì?
Tề San San từng tưởng tượng, chẳng lẽ họ cưới vì lý do bắt buộc nào đó? Hôn ước từ nhỏ? Ông nội muốn nhìn thấy cháu kết hôn trước khi mất, nên hai người đành kết hôn vì làm tròn đạo hiếu?
Cho đến một lần, trong buổi tụ họp đoàn phim, Quan Tương Ngữ uống say mới vô tình nói mấy câu.
“Hồi họ cưới nhau, chị đã nói đừng công khai, đừng công khai. Có ai đang nổi tiếng như vậy lại đi công khai kết hôn với đàn ông chứ... Em từng thấy Triển Tinh Kiều nổi giận chưa? Chưa đúng không? Nhưng hôm đó, em ấy cãi nhau với chị đến tận hai giờ sáng, cổ họng cũng khàn đi, nói rằng nếu không công khai thì em ấy sẽ rút khỏi giới. Em nói xem, chị có thể hại em ấy được sao?”
Lúc đó Tề San San cũng hiểu ra.