Sau đó, một nam sinh trong lớp nói mát: “Ối dào, Giang Tầm Đông nhà ta là đại KOL cơ mà, đâu thèm để mắt đến Ảnh đế chứ, đi thôi đi thôi, đừng làm lỡ mất cơ hội chúng ta gặp Bạch Ương!!”
Giang Tầm Đông chẳng thèm nhìn cậu ta lấy một cái, chỉ quay sang nói với tài xế: “Bác tài, làm phiền bác đưa cháu đến khách sạn, cháu cảm ơn.”
Đối với một người như Giang Tầm Đông, các bạn nữ vừa yêu vừa ghét, dĩ nhiên sự căm ghét này cũng không hoàn toàn là ghét, mà là sự oán hận vì tình yêu không được đáp lại.
Thế nhưng đối với các bạn nam khác, cậu thật sự là kẻ thù chung của toàn dân, trong trường chẳng mấy nam sinh thích Giang Tầm Đông.
Quách Tuệ Tuệ sợ xảy ra chuyện, vội vàng tổ chức các bạn trong lớp xuống xe, còn đặc biệt nhắn tin Wechat cho Giang Tầm Đông, dặn cậu nghỉ ngơi cho tốt, tối về nhớ gọi cậu đi ăn cùng.
Giang Tầm Đông rất lịch sự cảm ơn.
Sau khi tất cả xuống xe, tài xế đưa Giang Tầm Đông đến khách sạn, trên đường đi, bác tài cười nói: “Ha ha, bây giờ mấy cô cậu học sinh giữ được bình tĩnh như cậu hiếm lắm đó! Tôi cũng thấy, một ngôi sao thì có gì mà xem, cậu nhìn ở lối vào bao nhiêu người thế kia, chắc chắn đều đến vì ngôi sao đó, người ta là đại minh tinh, biết mình lên top tìm kiếm rồi, sao có thể còn ở lại chỗ cũ được? Đi từ lâu rồi chứ! Đi uổng công! Chi bằng về khách sạn nghỉ ngơi đi! Dự báo thời tiết nói lát nữa sẽ mưa đấy!”
Giang Tầm Đông lịch sự “ừm” vài tiếng, ánh mắt vẫn điềm tĩnh.
Cậu thích Bạch Ương từ năm lớp mười hai, chính xác hơn là thích khuôn mặt của Bạch Ương.
Dạo đó xảy ra rất nhiều chuyện, áp lực cũng lớn, cậu thật ra đã không thể chịu đựng nổi, nhưng lại không muốn nhận thua trước mặt cha mẹ, một hôm tan buổi tự học tối, cậu ngồi xe buýt ngang qua một trung tâm thương mại, màn hình lớn đang chiếu một quảng cáo bảo vệ môi trường của Bạch Ương.
Bạch Ương trong rừng, vươn tay vuốt ve một con hươu sao xinh đẹp.
Con hươu rất ngoan, để mặc anh vuốt ve, Bạch Ương đôi mắt tràn ngập ý cười, ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào cậu, nhìn thẳng vào tất cả mọi người ngoài màn hình.
Thánh khiết như thiên thần giáng thế.
Khoảnh khắc đó, trái tim Giang Tầm Đông lập tức bị chinh phục.
Nhịp tim cậu thậm chí còn chậm mất một nhịp, mãi đến khi Bạch Ương cúi đầu dùng trán chạm vào con hươu sao, cậu mới thở ra một hơi, lặng lẽ quay người nhìn, cả chiếc xe buýt, bất kể nam nữ già trẻ, đều đang xem quảng cáo đó.
Xe buýt đã rời khỏi trung tâm thương mại rất xa rồi, mọi người vẫn còn bàn tán về Bạch Ương.
Tên tuổi lẫy lừng của Bạch Ương, Giang Tầm Đông dĩ nhiên là từng nghe qua, một nửa số nữ sinh trong lớp cậu đều là fan của Bạch Ương.
Nhưng lúc đó cậu còn học cấp ba, đúng cái tuổi tự nhận là thanh cao, ngông cuồng nhất, nhìn không vừa mắt quá nhiều người và vật, lại còn thề sẽ học hành chăm chỉ, thành công vang dội, khiến cha mẹ phải hối hận, quả thật chưa từng tìm hiểu bất cứ điều gì về Bạch Ương.
Sau ngày hôm đó, mỗi khi cậu áp lực quá lớn, đầu quá đau, chỉ cần nhìn thấy nụ cười của Bạch Ương là có thể khá hơn rất nhiều.
Cho nên cậu thích khuôn mặt của Bạch Ương.
Cũng chẳng biết là do ám thị tâm lý hay là thói quen thành tự nhiên, tóm lại bây giờ cậu thật sự không thể thiếu nụ cười của Bạch Ương.
Cậu thích nụ cười luôn chữa lành, luôn bình yên, luôn bao dung, luôn kiểm soát mọi thứ của Bạch Ương, thậm chí có chút khao khát.