Đây có phải là ý nghĩa của "thế giới vì tôi rực rỡ" không?
"Đẹp quá."
Khóe môi Giang Tầm Đông cong lên, cậu nở một nụ cười thật tươi.
Nhiều bông hoa hơn bao quanh cậu, dệt thành một đám mây hồng đẹp đẽ nhưng không có thật, Giang Tầm Đông nhìn mà không thể lấy lại hồn.
"Thích không?"
Có người khẽ hỏi.
Cậu mới nhớ ra bên cạnh vẫn còn một người.
Cậu quay đầu nhìn Bạch Ương, cười và gật đầu thật mạnh: "Rất thích! Đẹp quá! Thích lắm!"
Cuối cùng cũng được như ý nguyện nhìn thấy nụ cười mong muốn, Bạch Ương cảm thấy vui vẻ.
Bởi vì anh ấy phát hiện, điều này còn đẹp hơn, còn đáng yêu hơn anh ấy tưởng tượng.
Bạch Ương cũng khẽ cười từ tận đáy lòng.
Ánh trăng bạc, những đóa hoa hồng, tất cả đều rơi trên gương mặt Bạch Ương, nhưng đều không thể sánh bằng nụ cười của anh.
Khoảng cách gần như vậy, khiến Giang Tầm Đông lại có chút mơ hồ, lần nữa không phân biệt được thế giới hai chiều và ba chiều. Cũng đúng lúc này, Bạch Ương từ từ lại gần cậu.
"Muốn sao trời vì em rơi xuống."
"Muốn cánh hoa vì em bay lượn."
"Muốn thế giới vì em rực rỡ."
Khi câu hát "Muốn thế giới vì em rực rỡ" lặp lại lần nữa, gương mặt Bạch Ương đã kề sát đến mức chỉ cần cậu khẽ cử động, môi hai người đã có thể chạm vào nhau.
Cả người Giang Tầm Đông cực kỳ hoảng loạn, trong lòng có lẽ hàng ngàn vạn con nai con, nai vừa, nai lớn, nai già đang điên cuồng xô đổ.
A a a a a Bạch Ương không phải là muốn hôn mình đó chứ?
Cứu mạng đừng mà! Tôi ám ảnh với thế giới thực! Tránh xa ra! Tránh xa ra! Tránh xa ra!
Chết mất thôi chết mất thôi mình muốn đấm anh ta một quyền, đá anh ta một cước!!!
A a a a a nhưng đây là Bạch Ương, anh ấy thật sự rất dịu dàng, đối xử với mình cũng rất tốt, cứ thế đạp người ta ra có ổn không chứ?
Đừng đến gần nữa ô ô ô ô ô lỡ mà bị hôn thật thì sao?
Vô số suy nghĩ hoảng loạn xẹt qua trong đầu Giang Tầm Đông, cả bài hát cũng không nhanh không chậm đi đến ba mươi giây cuối cùng, bên tai là câu hát mà Bạch Ương dùng giọng nói dịu dàng nhất cất lên:
"Muốn nụ cười của em."
Bạch Ương trong tai nghe vừa hát xong.
Bạch Ương trước mặt cậu, mũi anh kề sát mũi cậu, dùng giọng nói còn dịu dàng hơn, nhưng cũng càng không thực tế hơn mà nói với cậu: "Cậu cười lên, rất đáng yêu, rất đẹp."
Trong lòng Giang Tầm Đông, tất cả những con nai đều chết lặng ngay lập tức.
Bạch Ương vẫn còn đang đến gần cậu, răng Giang Tầm Đông đã bắt đầu va vào nhau lập cập, bàn tay Bạch Ương từ từ vươn tới. Khi Giang Tầm Đông không nhịn được muốn cuộn tròn lại, má bên cạnh cậu ấm lên, Bạch Ương từ má cậu nhặt lên một bông hoa hợp hoan màu hồng.
"Xào xạc xào xạc xào xạc..."
Lá cây khẽ lay động, nhiều bông hoa hơn từ trên trời rơi xuống, bao quanh họ điên cuồng nhảy múa.
Một bài hát cuối cùng cũng kết thúc, trong khoảng trống duy nhất một giây nối tiếp với lần phát lại tiếp theo của bài hát, Giang Tầm Đông lấy lại được cơ thể và ý thức. Cậu cuống quýt trèo khỏi tảng đá, không dám nói gì, càng không dám nhìn nhiều, cắm đầu bỏ chạy.
Cổ tay lại bị người từ phía sau nắm lấy, cậu không dám quay đầu lại.
Những ngón tay của bàn tay trái bị nắm chặt được một bàn tay lớn khô ráo ấm áp khác từng ngón tay một tách ra, Bạch Ương đặt thứ gì đó vào lòng bàn tay cậu.
Rất nhẹ.
"Ngủ ngon."
Tay vừa được buông ra, Giang Tầm Đông đã cắm đầu chạy về phía trước.